Truyện Full

Truyện / Nhóc con, tôi thích cô!

Nhóc con, tôi thích cô!

Nhóc con, tôi thích cô!

– Nó: Dương Linh Chi( 17t): con gái của 1 tập đoàn thời trang nổi tiếng, có nhiều chi nhánh trên khắp TG. Bố là Dương Minh Lâm, mẹ là diễn viên nổi tiếng ở Hollywood tên Hazel. Được thừa hưởng d2 dòng máu Việt-Pháp, nó rất xinh đẹp, có làn da trắng, đôi môi đỏ, đôi mắt to tròn. IQ của nó rất cao( 130 lận đếy), nhưng về chuyện tình cảm thì nó lại mù tịt chả biết j.

– Hắn: Phan Vương Hoàng(17t- còn đc gọi là Ken): là cậu chủ của tập đoàn điện tử LG. tính tình kiêu căng, ngạo mạn, lạnh lùng. Là hotboy số 1 của trường quý tộc Royal. Trừơng chỉ dành cho các cô chiêu cậu ấm và trường được sự tầu tư của nhà hắn nên hắn được thể càng hống hách hơn nữa. tuy thế nhưng hắn học rất giỏi chỉ số IQ cũng chả thua kém gì nó. Và hơn nữa hắn n tình cảm nên đến h phút này hắn vẫn chưa có ảnh tình vắt vai nào.

– Phan Bảo Linh( chị gái yêu quý của hắn- 18t): xinh đẹp, sành điệu. tính tình hài hước, đáng yêu và đặc biệt là rất hiểu ý cậu em trai. Là người hắn yêu quý và nể phục nhất ( vì mẹ hắn đã mất trong 1 tai nạn, còn ba hắn thì luôn bận rộn trong công việc dù vệy nhưng ông là người rất mực yêu thương con cái

Ký ức…

-Anh Ken đỡ em xuống em sợ lắm.

Trên cây, một con nhóc đang luống cuống ko biết làm thế nào để xuống đc. Bên dưới, 1 thằng bé vs vẻ mặt bình thản nói:

-Kệ em đếy anh đi đêy.

Câu nói của thằng bé làm cho kon nkóc lúng túng và trượt chân ngã xuống đất. chẳng may có 1 kái gai nkọn ở cây đã cứa vào tay con bé, làm ckảy máu tay con bé. Ngke tiếng động, Thằng bé quay lại thì thếy con nkóc ngồi ôm tay khóc. Tiến lại gần thằng bé hỏi:

-Sao thế, lại khóc nữa oy ai bảo ngkịck cko lắm vào.

Khi định nói j tkêm tkì tkếy máu từ tay con nkóc ckảy, ngồi gần con nkóc kậu bé giật tay nó mặt ko tí cảm xúc nói:

-Đưa xem nào.

Cậu xem tay con bé, thấy vết thương có vẻ nặng cậu đưa nó vào nhà bảo người làm băng bó vết thương cho nó.

Chương 1: 12 năm sau…

Tại một ngôi biệt thự sang trọng.

Chi xuống đây ba có chuyện muốn nói vs con.

Đếy là tiếng ông Dương gọi nó. Trên phòng nó đang dán mắt vào cái laptop thân yêu của mình. Nghe thấy tiếng ba gọi nó liền chạy xuống:

Có chuyện j vệy ba.

Ba đã quyết định oy, con phải về Việt Nam cùng ba, ba muốn mở rộng chi nhánh tại đó, để con lại ở đêy ba ko yên tâm.

Nó ngạc nhiên:

Con ở đêy vs mẹ cũng đc mà. Cón ko muốn sang đó đâu. Con sống ở đêy quen oy. Sợ rằng sang đếy con ko thích nghj đc.

Ko đc, ko quen oy từ từ sẽ quen thoy, ko nói nhiều con pkải về vs ba.

Sự dứt khoát của ba làm nó phải tò mò. Vì đêy là lầm đầu tiên ông Dương to tiếng vs nó. Thếy vệy ó chỉậm ừ mà ko nói j tkêm. Mang trong đầu dấu hỏi lớn nó lặng lẽ bc lên phòng dọn đồ đạc.

Sáng hôm sau nó ko muốn dệy sớm để oy pkải xa nơi này. Thếy nó lần khất ông Dương liền nói:

Nkanh lên. Đừng để muộn h( giờ) của ba.

Nó chỉ biết dạ vâng oy lên phòng thay quần áo và xem lạ nkững đồ dùng càn thiết để chuẩm bị cho chuyến bay.

Khoảng 1h sau, nó và ba đã có mặt ở sân bay để chuẩn bị lên đường. Ngồi trên đường nó ko ngừng suy nghĩ về VN nơi nó sắp đến. Suy nghĩ miên man oy nó cũng ngủ thiếp đi từ luk nào ko biết. Trong giấc mơ nó thếy nó chơi đùa vs 1 thằng con trai trạc tuổi nó. Nkưng nó ko thể nhớ ra ràng đứa con trai ếy là ai. Nó chợt tỉnh giấc và cũng là luk nó đã đến VN. Đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất điều đầu tiên nó cảm thấy đó là cái nóng gay gắt ở đêy. Nó thếy khó chịu, nó muốn về Anh ngay lập tức. Nkưng đó chỉ là suy nghĩ nhất thời của nó mà thôi. Nó theo chân ba lên ô tô đi đến 1 ngôi biệt thự to ko kém j nhà nó bên Anh. Nó bc xuống:

Ba ơi, đêy là nhà của ai vệy ạ???

Đêy là nhà của chúng ta, ba đã xây nó từ rất lâu.

Ông Dương nói tiếp:

Trong thời gian ở VN chúng ta sẽở đêy. Thôy vào trong đi, con còn pkải nghỉ ngơi, đi đg xa chắc con cũng đã mệt oy. Vs lại mai con pkải đi hok oy. Mọi thủ tục nhập hok ba đã làm xong.

Nó bc vào trong mà lòng nghĩ: “ ko biết ngôi trường mới của mình sẽ thế nào nhỉ???”. Bây h nó mới để ý đến ngôi nkà của mình. Đó là ngôi nhà có sự kết hợp hài hòa giữa nét cổ kính và nét hiện đại. Bc vào nkà nó thấy 1 cảm giác rât thân quen, cứ như nó đã ở đây từ lâu oy. Nó củng chẳng nghĩ ngợi j nhiều, nó lên thẳng lên trên phòng ( ba nó bảo phòng nó ở trên đấy mà), sắp xếp lại đồ đạc oy lăn ra ngủ 1 giấc đén tận 8h tối. Luk này nó cảm thấy đói bụng, đi xuông nhà, nó hỏi bác quản gia:

Bác ơi con đói quá, nhà mình có j để ăn ko bác???

Thưa tiểu thư đồ ăn ở trong bếp tôi đã sai người làm sẵn cho tiểu thư oy ạ.- bác quản gia cung kính nói vs nó.

Con cảm ơn bac nhiều.- nó tươi cười nói.

Dạ. Ko có gì thưa tiểu thư. Chúc tiểu thư ăn ngon miệng.

Bc vào trong bếp, nó thếy trên bàn đã có rất nhiều đồ ăn đã đc chuẩn bị 1 cách cân thận. Nó liền ngồi luôn xuống ghế ăn 1 cách ngon lành. Ăn xong nó nhận ra rằng ko thấy ba đâu, nó liền ra ngoài nhà gọi hỏi bác quản gia:

Bác ơi bác có thấy ba con đâu ko ạ???

Đọc FULL truyện tại đây

Thưa tiểu thư ông chủ đang ở trên phòng làm việc ạ.

Vâng. Vậy con lên đấy đây ạ.

Nói xong nó liền bc lên phòng làm việc của ba nó.

Ba ơi ba đang làm j đấy ạ??? Con vào đc ko ba???

Ưk. Con vào đi bao có chuyện này cần nói vs con.

Nó khẽ mở cửa bc vào trong.

Ba có chuyệ j muốn nói vs con ạ???

Ưkm. Ba đã xem qua về ngôi trường mới của con. Đó là trường Royal 1 ngôi trường kha danh tiếng ở đây. 8h sáng mai bac quản gia sẽ đưa con đi nhận trường và lớp.

Vâng con biết oy ạ.

Ak. Các đồ dùng cần thiết và đồng phục ba đã để sẵn trong phòng cho con oy đấy.

Con cảm ơn ba. Thôi ko còn việc j nữa thì con về phòng đây ạ. Chúc ba ngủ ngon.

Noi oy nó hôn chụt lên má ông Dương oy nhảy chân sáo về phòng.

Sáng hôm sau tiếng chuông đồng hồ báo thức làm nó tỉnh giấc. Nó nhanh chóng sắp xếp đồ dung hok tập và thay quần áo. Nó nhận ra rằng bộ đồng phục mới của nó cung rất đẹp( đồng phục của trường quý tộc ko đẹp sao đc). N khoác chiếc balô xuống nhà, cầm ổ bánh mỳ oy lên xe đến trường. Bc xuống xe điều đầu tiên đập vào mắt nó là1 đám nữ sinh đang bu đông bu đỏ vào 1 thứ j đó ( eo cứ như ruồi ếy) n tò mò lại gần hóa ra là 2 thằng con trai. N ko thếy j lạ bèn hỏi đứa con gái đứng bên cạnh:

Bạn ơi ình hỏi bọn họ là ai thế? Sao các cậu lại pkải đứng ở đêy lzj???

Trời bạn ko biết thật hả???- n ngơ ngác con bạn bên cạnh tiếp lời:

Đó là 2 hotboy của trường mình đếy. Bên trái là anh Tuấn (bạn than của hắn là hotboy thứ 2 ở trường) anh ếy rất đẽ thương còn bên phải là anh Ken tuy có lạnh lùng nhưng anh ếy rất đẹp trai (ax mê trai quá bà ơi).

N nghển cổ về phía có hai thằng con trai đang đứng. N nghĩ : “ Xời!!! đẹp zai kái quái j. Thế này mà cũng đòi làm hotboy ak hót rác thì có. Ko quan tâm.”

Nghĩ thế n liền bước đi, nhưng thếy dưới chân mình có 1 lon nước n đưa chân lên… đá vèo 1kái. BỐP!!! Á!!!!

Sau tiếng nói ếy là một giọng nói “trong trẻo” cất lên:

Truyện được đăng tại đây

Cô làm cái trò gì vệy???

Ơ, tôi ko biết tôi xl.

Cô tưởng xl là được ak???- hắn tức giận nói.

Cô biết tôi là ai ko mà dám…

Hứ !!! anh là ai mặc xác anh. Tôi đã xl oy anh còn muốn kái j nữa- n tức giận, cướp lới hắn.

Cô… cô được đếy !!! tôi sẽ cho cô nếm mùi đau khổ khi động vào Vương Hoàng này. Sáng ra mà đã gặp cô, xui cho tôi cả ngay oy.- hắn đau khổ nói.

Nàyyyyyyyyyyyy !!! anh tưửng gặp anh là tôi may mắn chắc. Đc thôi tôi sẽ chờ xem anh làm j đc tôi.- nói oy n tức giận bỏ đi.

N bực bội bỏ đi trước. Để lại dằng sau hắn vs kái đầu đang bốc khói. ( AMEN). Thằng bạn bên cạnh vỗ vai hắn :

Thôi kệ kon nhỏ đó đi để ý n làm j. ( nói về thằng bạn thân của hắn 1 tí, tên : Phạm Anh Tuấn. là một công tử nhà giàu đồng thời là 1 tay sát gái chuyên nghiệp)

N vừa đi tìm phòng hiệu trưởng mà trong lòng ko khỏi bực tức. Bước vào phòng hiệu trưởng n lễ phép chào :

Em chào thầy. Em là Dương Linh Chi hs mới chuyển đến. Em đén để nhận lớp.

Vâng. Mời tiểu thư ngồi.- ông hiệu trưởng đứng đậy kính kẩn chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.

Dạ ông Dương Minh Lâm có nói vs tôi về chuyện đấy oy ạ !!! Tôi dã xếp tiểu thư vào học lớp 11a3 oy ạ. Tiểu thư thấy thế nào ạ ???

Dạ đc- n lễ phép tl.

Dạ thưa thầy em có 1 chuyện muốn nhờ thầy. Thầy có thể ko ọi người biết về thân phận thật của em được ko ạ ??? Và thầy đừng gội em là tiểu thư, thầy cứ coi em như các bạn bình thường đc ko ạ ???

Dạ chuyện đó tôi sẽ cố gắng giúp tiểu thư. Giờ tôi có việc bận nên đi trước. tôi sẽ nhờ thầy tổng phụ trách đưa tiểu thư đến nhận lớp có được ko ạ ?

Dạ được. Xin phép thầy em đi trước. Em chào thầy.

Vâng chào tiểu thư.