Truyện Full

Truyện / Nhẹ nhàng một tình yêu

Nhẹ nhàng một tình yêu

Nhẹ nhàng một tình yêu

Hoàng Ngọc Linh là cô bé ngây thơ, với gương mặt khá xinh. Linh mồ côi mẹ từ nhỏ, sống với bố. Bố là người mà nó yêu thương nhất. Bố Linh là trưởng phòng của công ty Truyền thông thông tin; một người bố mẫu mực.và tài giỏi. Nhưng vì cái tài giỏi đó, ông được điều đến đất nước xa xôi là Hàn quốc để thực tập. Vì lo lắng cho con gái yêu quý của mình ông đã gửi nó về quê sống cùng người cô yêu quý.

-Linh, bố đi rồi, con ở nhà tự chăm sóc bản thân nhé. ở cùng cô Hằng thì cố gắng nghe lời. ăn uống đấy đủ chứ con gầy lắm. Bố sẽ thường xuyên gọi điện về cho con. ở nhà cố gắng học hành chăm chỉ nữa nhé- Bố Linh căn dặn

-vâng.con sẽ không để bố lo lắng nữa. sẽ trưởng thành hơn. Để lúc bố về sẽ thấy con khác- Nó đáp

-ừ. Năm nay 11 rồi. cô gắng học đi, còn 2 năm nữa là thi đại học rồi. cố gắng con nhé.

-thôi. Muộn giờ rồi. anh lên xe đi không lại muộn chuyến bay đó- Cô Hằng nhắc bố nó

-ừ. Anh đi nhé. Gíup anh cái Hằng nhé.- Bố nó dặn cả cô

-vâng. Cháu em chứ ai mà không chăm. Anh yên tâm đi

Nói rối bố nó lên xe trở về thành phố. Linh muốn khóc lắm, nhưng nó không muốn cho bố buồn, nén nước mắt vào trong nó vào nhà cùng cô cùng ăn cơm

Cô Hằng là em bố Linh. Cô có 2 đứa con là Giang và Hưng. Giang bằng tuổi Linh còn Hưng thua nó 1tuổi. Linh và 2 đứa em họ khá thân nhau.

Ăn cơm xong, dọn dẹp bát đĩa rồi nó cùng Giang trèo lên sân thượng ngắm sao. Không khí đang im lặng thì Giang hỏi

-chị Linh này, chị có buồn không??

-có gì mà phải buồn chứ. Hềhề- Nó cố gắng không cho Giang biết mình đang khóc

– em biết chị buồn lắm nhưng chị đang cố tỏ ra mình bình thường. em hiểu mà chị- Giang ân cần nói

-ừ. Nhưng chị sẽ không khóc, vì bố

-em thật khâm phục chị đó

-có gì mà phải khâm với chả phục. hihi. – Nó cười trừ

-à chị. Chị nhớ…

-hai chị em nói chuyện gì vậy, đánh quả lẻ mình nhé. Lên đây mà không gọi em lên- Hưng từ dưới chạy lên vờ dỗi

-mày không học leo lên đây làm gì? Làm mất không gian yên tĩnh của hai chị em tao- Giang nạt

-này. Tôi nói vậy mà bà cũng mắng tôi được. làm như tôi là sao chổi không bằng vậy- Hưng nói

-đúng đấy. mày không biết mày đến đây là không khí u ám hẳn lên. Ngửi toàn thấy mùi “phiền phức”

– bà đừng nghĩ bà hơn tuổi tôi mà ưng mắng thì mắng đâu nhé – Hưng bắt đầu dỗi

-vậy sự thật không phải như vậy sao? – Giang trêu Hưng

-bà còn nói nữa, ngày mai tôi cáo Quốc là bà ở nhà dữ như cọp mà trước mắt nó tỏ ra nai tơ ngơ ngác- Hưng lè lưỡi, nheo mắt cũng không vừa trêu lại nhỏ

Vậy là chỉ có 1 chuyện nhỏ mà 2 chị em rượt nhau cùng sân. Thực ra thì cả 2 nhóc đang cố gắng làm cho nó cười, nhưng điệu cười của nó chỉ là nhếch mép vì giờ nó đâu có tâm trạng mà cười được chứ

Sáng đã đến, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi vào cái giường nó đang ngủ, bất chợt nó tỉnh giấc. rồi giọng nó oang oảng của cái Giang vang lên

– chị Linh ơi, dậy đi học thôi. Hôm nay là ngày học đầu tiên đó. Đừng làm mất hình tượng trong mắt bà la sát

-ừ. Chị dậy đây rồi

Vệ sinh cá nhân xong, nó bước xuống nhà cùng ăn sáng với gia đình cô. Chỉ là bữa cơm bình thường nhưng nó cảm thấy thích vô cùng. Thường ngày sống với bố, nó chỉ ăn cơm có 1 mình và chị Liên giúp việc , bố ít khi ăn cơm nhà lắm. công việc của công ty khiến bố không còn thời gian nữa.

-đồng phục cháu có rồi đó. ở đây không giống như thành phố, chỉ có mỗi cái áo sơ mi thôi. Còn quần thì tự túc vậy- cô dặn nó

-vậy mặc quần gì cũng được à cô??- nó hỏi

-không đâu chị. Chỉ được mặc quần vải, quần đen thôi. Còn quần bò không được mặc đâu- Giang giải thích

-ừ.- Nó ừ ừ rồi ăn cơm nhanh rồi vào thay quần áo, đi học

Ngôi trường cách nhà cô không xa lắm, chỉ chừng 2 cấy số. Nó, Giang, Hưng học cùng 1 trường. Dắt xe đạp ra nó với Giang đi cùng1 xe, còn Hưng đi với bạn. Lúc đi học, nó chẳng phải lò cò đạp xe làm gì, nó có hẳn cả chiếc xe máy bố mua cho. Nhưng vì ở đây trường không cho đi xe máy nên nó chả giám đưa về. Mà trường cũ của nó cũng đâu cho, nó phải gửi ngoài đó chứ.

Đang đạp xe trên con đường quê, nó bắt đầu thấy thích nơi này rôi, yên tĩnh, k bụi bặm như ở thành phố. Không khí thoáng đạt khiến nó thoải mái

-chị Linh này. Chị còn nhớ anh Nguyên , con bác Đông không??- Giang bắt chuyện

-Nguyên nào ấy nhỉ??- Nó ngơ ngác

-sặc. chị không nhớ sao. Bác Đông là anh của bố em ấy. anh Nguyên là con bác ấy. hồi còn nhỏ chị thích anh ấy cơ mà. Còn nói sau này lớn lên sẽ lấy ảnh (mặc dù ảnh chẳng ưa gì chị)

-à..haha. chị nhớ rồi.là Thế Nguyên.

Rồi những kí ức lúc nhỏ tràn về với nó. Nguyên là anh họ của Giang. Cậu bé da đen nhưng lại rất kiêu căng

-7 năm rồi chị không xề quê, chị không biết chứ anh Nguyên giờ là hotboy đó. ảnh đẹp trai, học giỏi, nhà lại giàu nữa. trời ơi, gương mặt baby. ở biển mà da trắng tinh ý à. nhiều fan lắm đó. Em là em họ mà nhìn còn muốn yêu huống gì những đứa con gái khác- Giang lại giảng giải

– vậy bây giờ cậu ấy có người yêu chưa??? – Nó tò mò

-chưa. Anh ý bảo, yêu làm gì. Kinh phí không có để chống chế tình yêu. Haha. Nhà thì giàu mà cứ toàn kêu khổ. Mà chị không phải lo đâu. Chị vẫn còn cơ hội đó

-cái con bé này. Nói ngây ngây. Muốn ăn đánh à- Nó dỗi

-ê. Em xin lỗi. à đến trường rồi chị ơi.

Giang ngưng đạp và xuống xe dắt xe vào trường. nó cũng vậy mà bước vào với nhỏ. 2 đứa bước vào trường cùng nhiều con mắt hướng theo. Dù gì Giang cũng là đàn chị trong trường. Nhỏ kiêu căng, khùng tính, không thích ai là “chiến” nên ít bạn lắm, mà có chơi cũng chơi với mấy đứa có tiếng thôi. Nhưng hôm nay, Giang đi cùng1 người là nó. Mà mặt nó lại ngây thơ nữa chứ, khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.

-hai bà vừa đi vừa bò à? sao lâu vậy??- Hưng từ đâu chạy lại “hỏi han”

-bò cái đầu màu ấy- Giang đánh vào đầu nhóc- xe đạp chứ có phải xe máy đâu

-vậy em đi xe máy chắc- Hưng chống chế

-mày con trai khác. Bọn tao thân yêu tay mềm- Giang nói

-chân yếu tay mềm mà bà chị- Hưng chữa sai cho nhỏ

Đọc FULL truyện tại đây

-mày còn nói nữa, tao cho mày đi gặp ông bà

Hai chị em nhỏ là vậy, cứ gặp nhau là cãi nhau chí chóe, không lúc nào yên. Nhưng đừng nhìn vậy chứ 2 đứa thương nhau lắm. Cuối cùng cũng ngưng đánh nhau và cùng vào lớp. Hưng cũng là 1 hot boy đó. Gương mặt ngăm đen cái mũi cao, chiều cao trên 1m75 và bo đì khá chuẩn nên cũng gơn chết mê chết mẹt vẻ manly của nhóc

Nó và Giang bước lên dãu 11 sau khi nhận giấy nhập học ở chỗ “ông hói” – cái tên thầy hiệu trường mà Giang đặt cho ông. Còn Hưng cùng mấy đứa bạn lên dãy lớp 10

– này Hưng, cái con bé lúc nãy đi với “bà cô già”(cái tên nhóm Hưng đặt cho Giang) nhà mày là ai đó. Cho tao xin cái số được không- Trung- thằng bạn của Hưng nói

-xin cái con mẹ mày. Chị họ tao đó. Mày đụng vào chị ý thì coi chừng đ có đường về nữa đâu con- Hưng khùng lên nói

-ặc. tao chỉ nói vậy. có gì mày nổi nóng vậy. mà tao cũng chẳng có ý định “lái máy bay bà già đâu”- Trung đùa cợt

– Đm Mày nói cái gì?- Hưng khùng lên

-thôi, có vậy mà cũng cãi nhau. Hai đứa mày thôi được rồi đó- Minh can ngăn hai đứa

Nhóm bạn của Hưng gồm 4 đứa: Hưng, Tuấn, Minh, Trung. Thằng nào cũng có máu mắt trong trường lại thêm khuôn mặt khá được nên thân nhau lắm

Nó và Giang lên tầng tiến đến lớp. Nó đưa giấy nhập học cho bà chủ nhiệm. Bà chủ nhiệm( bà la sát” – theo Giang đặt) đẩy cặp kính xuống, nhìn nó từ đầu đến chân. Chả là hôm nay nó ăn mặc diện 1 chút. Diện là chỉ ở đây thôi, chứ ở thành phố nó vẫn vậy mà. Tóc uốn nhẹ xõa xuống, quần cặp cao xơ vin áo đồng phục trường, khoác ngoài chiếc áo di lê và đôi dày búp bê màu đen tôn lên cái da trắng nõn nà của nó. phụ kiện là 1 chiếc cài đầu mà hồng với bông hoa khá to và những chiếc vòng tay leng keng. Rồi bà lại đẩy cặp kính lên, chỉ chỗ ngồi cho nó.

-chết chị rồi. “bà la sát” để ý đến chị rồi đó- Giang thương thay chị mình

-sao vậy? chị làm gì sai sao?- Nó ngơ ngác

-thôi tý em nói cho. Giờ vào lớp

Đúng như Giang nói “bà la sát” lớp nó đã để ý đến nó nên gọi nó phát biểu liên tục. tôi nghiệp cho nó. May mắn là hôm nay nó không ngủ gật( cũng vì sợ lời cảnh báo của Giang) nên nó chăm chỉ nghe bài giảng

– Tùng! Tùng! Tùng!

Giờ ra chơi đã đến, bọn học sinh nhảy cẫng lên vì thoát khỏi tiết “bà la sát”. À quên, trường có 3 khối 10, 11, 12, mỗi khối có 10 lớp. Nó và Giang học lớp 11A8 (lớp nghich ý mà). Nó ngồi bàn cuối cùng và may mắn là ngồi sau Giang và 1 nhỏ khác

-đi căng tin không chị. Em đói lắm rồi nè.- Giang rủ nó

-chị chưa đói. Lúc sáng ăn rồi mà mới có tiết 1 mà em đã đói rồi sao?

– chị không thấy em mập à. 48 cân đó. Nên em ăn nhiều lắm

-trời. vậy ăn ít thôi mà giảm béo

-giảm là gì chị. Đang tuổi ăn tuổi chơi, cứ thế mà ăn thôi. Cần gì phải nhịn giữ eo- Giang nói ngây thơ

– Giang ơi, Quốc gọi kìa- Nhỏ Ngọc gọi Giang

-ặc. cái thằng điên đó đến đây làm gì không biết. mẹ nó- Giang cáu

-thôi, đi đi, không anh yêu chờ lại tội ảnh- Nó cười, xúi Giang đi

-nhưng còn chị…- Giang chần chừ

-làm như chị mày là con nít vậy. đi đi

Truyện được đăng tại đây

Nói rồi, Giang cười típ mắt chạy tung tăng lại chỗ Quốc. Quốc là người yêu Giang, 2 đứa yêu nhau cũng lâu rồi. Quốc hiền lành, học khá khuôn mặt tri thức, nhưng lại đi yêu con bé ngựa trời Giang già. Thật là hay

Nó đang hí hoáy làm mấy bài toán mà bà chủ nhiệm vủa ra lúc nãy/ rồi chợt mấy đứa trong lớp xúm lại bạn nó hỏi

-nè. Bạn tên gì vậy? Mình tên là Thiên. Lúc nãy bà Oanh chưa giới thiệu gì đã bắt bạn xuống đây ngồi rồi- 1 cậu bạn hỏi han

-ừ. Mình là Lan.Bạn từ trường nào chuyển sang đó. – 1 cô bạn khác cũng hỏi nó

-hì, chào các bạn. mình là Linh, mình từ trường Lê Hồng Phong chuyển về. Thật vui khi các bạn không ngại mình- Nó típ mắt cười

-wow. Trường Lê Hồng Phong, trường của tỉnh đó- 1 đứa reo lên

-ngại gì. Bạn xinh vậy mà. Lớp mình cũng hòa đồng lắm. Mình là Quyên- 1 nhỏ khác chen vào

Đang nói chuyện vui vẻ thì Giang vào, mặt hằm hằm sát khí

-các ông, các bà làm gì chị tôi thê?- Giang quát lên, khiến mấy đứa choáng

-làm gì đâu. Làm quen bạn mới ya mà- Dương cười nói

-quen…quen cái gì mà quen. Muốn ăn dép à. hay ăn đánh- Giang dơ nắm đấm lên

-ý thôi Giang. Các bạn đang làm quen với chị thôi mà- Linh cười hiền nói

-hừ, bọn này nó không tốt lành gì đâu. Có khi bọn nó làm quen chị để vòi tiền chị cũng nên- Giang lo lắng cảnh báo

-này. Bà làm như chúng tôi nguy hiểm lắm không bằng vậy.- Lan nói

-không đúng sao? À. quá nguy hiểm đi ấy chứ- Giang tiếp lời

-mẹ con cờ hó. Giám nói chúng ta nguy hiểm, giết chúng đi anh em- Hoàng hô ho

Vậy là cả bọn xông vào đánh cho Giang 1 trận, còn nó thì đang cười nứt nẻ. thế rồi , bọn nó cũng ngừng tay, phủi phủi cái ta rồi chống nạnh

-coi còn nói bọn ta nguy hiểm nữa??- Quyên cười nói

-mẹ bọn c hó. Thù này không trả tao đ phải Giang Còi- Giang tức nói

-Giang còi?? Hahaha- cả bọn cười phá lên

-Giang ơi, nhà bà có gương không? Nếu không có sang tôi cho ít về mà nom lại cái thân hình “nhỏ nhắn” của bà cái- Con Hiền trêu

-Giang. Mày có bị cận không?? Hay thị lực mày yếu chẳng hạn?? – Hoàng hỏi

-đm. Bọn mày được.- Giang gằn từng tiếng rồi vớ lấy 2 cái dép rượt chúng nó quanh hành lang khối 11