Nhật ký trưởng thành của bảo mẫu - Trang 26

Chương 10: Tình yêu đích thực

Tâm La đi du lịch ở Tây Ban Nha thật vui vẻ. Tại một quảng trường ở Barcelona[1], cô thậm chí còn gặp được Chuy đang quay ngoại cảnh ở đó. Chuy mặc một bộ y phục múa Phất Lạp Minh Giáo truyền thống màu sắc sáng ngời dựa vào bên cạnh chiến sĩ đấu bò anh tuấn, xem ra xinh đẹp hấp dẫn lại cuồng dã, hấp dẫn rất nhiều người đi đường rối rít dùng chân quan sát, cả Tâm La cũng không nhịn được dừng bước lại làm quan khách tò mò.

Chuy vừa nhìn đã nhận ra cô, ở nhiếp ảnh gia tuyên bố nghỉ ngơi liền nâng làn váy lên đi về phía cô.

“Mật Tâm La.”

“Chuy.”

Hai cô gái bèn nhìn nhau cười, đây có xem là vạn dặm xa quê gặp người quen hay không?

Chuy không hỏi tại sao Tâm La phải một thân một mình tới Tây Ban Nha, chẳng qua là hỏi cô có thể dừng lại ở Barcelona bao lâu.

“Tôi cũng không biết, không có mục tiêu rõ ràng, tự nhiên, cũng không có hành trình xác thực, tất cả tùy duyên a.”

“Thật?” Mắt hạnh sáng rỡ của Chuy chuyển một cái lộ ra một mỉm cười rực rỡ. “Chờ tôi kết thúc công việc có được hay không? Tôi cũng còn chưa đi du ngoạn Barcelona, không bằng chờ một chút chúng ta kết bạn, bảo Julio làm người dẫn đường cho chúng ta.”

Julio? Tâm La nhíu mày hỏi thăm.

“Chính là mỹ nam chiến sĩ đấu bò Latin hợp tác với tôi, hắn rất chịu khó hẹn tôi.” Chuy nháy mắt quyến rũ với mỹ nam đang nghỉ ngơi.

Tâm La nhìn thấy, không nhịn được cười ra tiếng, khiến chiến sĩ đấu bò nhìn cô nhiều mấy cái.

“Được, tôi chờ cô.” cô hết sức thích cá tính sáng sủa của Chuy, đó là thứ cô vẫn thiếu hụt.

Gần tối thì Chuy thu công, thay một bộ đầm Gucci màu đen, kéo Julio đi về phía Tâm La chờ bên cạnh xe hóa trang.

“Mật, Julio.” Chuy làm giới thiệu sơ lược thay hai người.

“Mật?” Mỹ nam Latin cười híp mắt hỏi, hiển nhiên là hiểu sơ một chút Trung Văn, cũng không biết là học vì người nào.

“Uh, Mật.” Chuy cũng không cải chính hắn, ngược lại cố ý nói gạt.

Julio biết rõ Chuy ngang ngạnh, nhưng chỉ là cười cười, cũng không phơi bày cô, rất lễ phép hỏi ý các nữ sĩ.

“Các tiểu thư muốn đi nơi nào dùng bữa tối?”

“Khách theo ý chủ, có đặc sắc vùng này là tốt rồi.” Tâm La quyết định chủ ý làm du khách tốt.

Julio dẫn các cô đến trong một nhà hàng nhỏ ở góc đường. Bên trong bố trí cực kỳ đơn giản, vài cái bàn vuông vây quanh một cái đài vuông, phía trên có ban nhạc bốn người đang trình diễn âm nhạc, còn có người múa biểu diễn vũ điệu truyền thống.

Bọn họ vừa ăn một món ăn ngon truyền thống Tây Ban Nha gọi Ba Ái Nhã[2], vừa xem biểu diễn trên khán đài.

Đột nhiên, tiếng nhạc chuyển một cái, âm nhạc Latin nhiệt tình biến mất, điệu Phất Lạp Minh Giáo chậm rãi vang lên, một nam tử tóc đen mặc trang phục truyền thống đi lên đài. Hắn từ từ chậm chạp đặt chân, ung dung đung đưa thân thể, vung vẩy thân trên, vỗ tay có tiết tấu, dùng một loại phương thức nhu hòa mang theo lực và xinh đẹp giãy dụa vòng eo. Sau đó, theo tiết tấu âm nhạc tăng nhanh, tốc độ động tác của hắn cũng nhanh hơn, mãnh liệt hơn. Trên lồng ngực bền chắc phơi bày phía trên váy của hắn, có mồ hôi hột tỏa sáng lấp lánh, mê người giống bảo thạch đính đầy trên tơ gấm màu mật ong.

Có khách nữ không nhịn được huýt gió.

Julio phát ra tiếng cười trầm thấp khêu gợi.

“Chờ một chút sẽ có cô nàng xinh đẹp lên đài biểu diễn, đổi thành khách nam huýt gió, phun máu mũi, đây là đặc sắc lớn nhất Tây Ban Nha.”

Mới nói, người múa nam vô cùng ưu nhã hấp dẫn bước xuống từ trên đài, múa trước bàn bọn họ, dùng một loại sức dãn cuồng dã kích động tình dục, quyến rũ lòng nguyên thủy nhất của phái nữ rục rịch.

Chuy một tay xoa ngực, một tay chống cằm, xem thật vui. Tâm La lại đột nhiên hoài niệm Hải Khiếu ở trong nước phái xa, hắn cũng có một thân thể kiện mỹ cường tráng khêu gợi, sờ bền chắc mà ấm áp. Cô không tự chủ thở dài, có tính là tự mình chuốc lấy cực khổ hay không? Hải Khiếu có lẽ bận đến căn bản quên cô, cô lại một mình độc ẩm tương tư ở đất khách quê người. Ai, thời gian tương tư quá mức, chỉ trừ lúc gặp nhau.

“Nhớ người kia?” Chuy dùng tiếng Trung hỏi.

Tâm La quay đầu nhìn cô, vô ý chống lại một đôi mắt sáng hiểu rõ thế sự. Cô cười cười, không có phủ nhận.

“Tôi nghĩ thế. Đi tới Tây Ban Nha, đối diện đàn ông hấp dẫn, không có biểu tình thèm thuồng cũng được, lại vẫn bày ra dáng vẻ mất hồn mất vía, có thể thấy được là lòng đã bị buộc.” Chuy hiểu rõ cười. “Nếu nhớ hắn, không bằng trở về.”

Trở về? Tâm La lắc đầu, đã đến Tây Ban Nha, thì để cho cô tận tình chơi một lần, như vậy trở về sau, cô sẽ không có gì tiếc nuối.

“Vậy thì tạm thời quên người nọ, để cho chúng ta cuồng hoan đi. Tránh cho tương lai già rồi hối hận, cả đời đặt toàn bộ trọng tâm ở trên người một nam nhân xấu, kết hôn sinh con, rửa tay nấu canh, không có tự do, cũng không có cơ hội hưởng thụ cuộc sống. Chỉ chớp mắt, người cũng già đi, răng long tóc rụng.” Một câu của Chuy đã nói toạc ra trải qua cả đời của đại đa số phụ nữ.

Tâm La cười lần nữa, đây chính là nguyên nhân cô thích Chuy, cư xử tựa như không có tim gan, thực là dễ dàng. Chẳng qua là, cô không có tim gan như vậy, là trải qua chuyện gì?

“Ở trên người của cô, nhất định không có cơ hội trình diễn sau bảy năm là ngứa ngáy[3].” cô chân thành chúc phúc Chuy cả đời đều vui vẻ sung sướng như bây giờ.

Bữa cơm này, bọn họ ăn đủ ba giờ, đi ra quán ăn thì bên ngoài đã trăng lên đỉnh đầu rồi. Ba người hơi hơi say, dọc theo phố nhỏ hẹp hẹp đi về phía trước, lại trở về chỗ trước kia xem biểu diễn khêu gợi của tuấn nam mỹ nữ.

Chưa đi xa, Chuy dừng bước lại, ngồi xổm người xuống thắt dây giày, sau đó đứng lên nhỏ giọng nói với Tâm La và Julio: “Có người đi theo phía sau chúng ta.”

“Đừng quay đầu.” Tâm La nhắc nhở.

Nhưng, vẫn muộn một bước, Julio đã theo bản năng quay đầu lại nhìn quanh.

Chuy ai thán một tiếng, che mắt, Julio nhảy tới trước một bước, ngăn ở trước người hai vị tiểu thư.

“Bị các người phát hiện rồi. Chậc chậc, anh em, diễm phúc của cậu không cạn a, hai vị tiểu thư xinh đẹp như vậy ở cạnh cậu.” Ba người đàn ông vạm vỡ lấy hình nửa vòng tròn tới gần bọn họ, vây ở bên cạnh bọn họ.

“Các người muốn làm cái gì? Nếu như các người muốn tiền, chúng tôi có thể cho các người tất cả, nhưng xin không cần tổn thương chúng tôi.” Julio cố gắng đàm phán với bọn họ. Hắn không thể bảo vệ các nữ sĩ chu toàn dưới sự tấn công của cả ba người.

“Tiền?” Một người đàn ông vạm vỡ khinh thường cười cười, lộ ra một hàm răng trắng noãn chỉnh tề hiếm thấy. “Tiền có chỗ nào hơn người?”

Người? Tâm La liếc nhìn Chuy thần sắc lạnh nhạt, cùng với Julio ngăn ở họ trước mặt cố tự trấn định, không xác định trong bọn họ ai là mục tiêu. Bất quá, Chuy ánh đẹp chiếu người lại coi loại trường hợp này là chuyện vụn vặt thường ngày, tựa hồ càng phù hợp tiêu chuẩn xinh đẹp, lạnh lùng.

“Động thủ!” Người đàn ông vạm vỡ không để cho bọn họ trì hoãn thời gian nữa, hạ lệnh bắt người.

Cũng trong lúc đó, Tâm La có quyết định. Cô vươn mình mà ra, nghênh chiến ba người đàn ông rõ ràng có bản lĩnh.

“Julio, anh mang Chuy đi, nơi này giao cho tôi.” Cô bày ra tư thế tự vệ bảo thủ.

Người đàn ông vạm vỡ cầm đầu nháy mắt với đồng bọn, hai người khác nhanh chóng lấn đến gần Julio cùng Chuy, đưa tay liền chém tới phía sau cổ hai người. Tâm La thấy Julio không cách nào bảo vệ Chuy thoát thân, lập tức xoay người cố gắng để cho Chuy có thể bình yên thoát hiểm. Sau đó, cô phát hiện chuyện kỳ hoặc.

Ba người đàn ông vạm vỡ lại không hẹn mà cùng buông tha cho công kích Chuy rõ ràng vô lực đánh trả, tránh ra Julio hơi có lực sát thương, mà khóa cô làm mục tiêu. Cô cau mày. Bọn họ muốn trước giải quyết cô có năng lực đánh trả trước, mới đối phó bọn Chuy? Nhưng, bọn họ luôn hiểm hiểm tránh qua lúc sắp đánh trúng chỗ yếu hại của cô, làm cái gì? Hạ thủ lưu tình, tiêu hao thể lực của cô ư? Chẳng lẽ, từ đầu đến cuối cô đều đoán sai lầm rồi? Mục của bọn họ căn bản không phải đả thương người hoặc là cướp tiền cướp sắc sao?Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Dừng tay!” cô quát. “Nếu không, tôi liền thét chói tai khiến tất cả mọi người từ trong nhà lao ra.”

Quả nhiên, bọn đàn ông vạm vỡ dừng tay, nhưng vẫn vây quanh bọn họ.

“Không cần đùa giỡn tiếp nữa. Mục tiêu của các người là tôi, không cần công kích bạn của tôi, chỉ cần để cho bọn họ an toàn rời đi, tôi sẽ ngoan ngoãn đi với các người.” Tâm La ném cho Chuy và Julio một ánh mắt bình tĩnh chớ nóng, mỉm cười nói với mấy người đàn ông vạm vỡ.

Người đàn ông cầm đầu nghe, ánh mắt chợt lóe, thu lại thái độ đùa giỡng, vẫy vẫy tay, lập tức có một cỗ xe RV màu đen chạy qua , có thể thấy được bọn họ sớm có dự mưu. Cửa xe tùy theo mở ra, hắn làm một thế tay “mời”.

Trước khi lên xe, Tâm La nhẹ giọng giao phó với Chuy cùng Julio. “Các người yên tâm trở về đi, không cần lo lắng cho tôi, không có việc gì.” Nói xong, cô cúi đầu lên xe.

Ba người đàn ông vạm vỡ cũng lên xe sau đó, kéo cửa xe, xe tức thì chạy nhanh đi, để Chuy và Julio xa xa ở trong bóng đêm.

Bên trong buồng xe một mảnh trầm mặc, ba nam nhân không có bất kỳ cử động bất lợi đối với Tâm La, chẳng qua là lẳng lặng ngồi ở đối diện cô, ánh mắt nghiên cứu, giống như cô là một người khách lạ từ ngoài hành tinh đến.

“Tôi là Mật Tâm La, hi vọng ba vị không có ‘mời’ lầm người.” Tâm La nhàn nhạt mở miệng, không nóng không lạnh.

Ba người tiếp tục trầm mặc, quyết chí thề làm theo Minh Vương Bất Động[4].

“Không chuẩn bị tự giới thiệu mình một chút sap, các vị?” Tâm La cười hỏi. “Con tin tối thiểu có quyền biết mình tại sao bị bắt cóc chứ?”

“Cô không lo lắng cho an toàn của mình sao?” Một người đàn ông vãm vỡ hỏi, dùng khẩu âm tiếng Trung.

“Có cần thiết không?” cô nhìn bọn họ một cái. “Nếu như muốn tổn thương tôi, mới vừa rồi ở góc đường các người cũng đã không hạ thủ lưu tình.”

“Có nghi vấn gì, đến mục tiêu cô có thể lấy được đáp án.” Đứng đầu ba người dùng tiếng Trung tiêu chuẩn bỏ lại một câu, liền không chịu nói thêm cái gì, những người khác cũng đồng loạt giả trang hồ lô cưa miệng (hồ lô không có miệng, chỉ người nói chuyện rất ít).

“Nhị gia, điện thoại.” Chú Toàn giao điện thoại vào trong tay Hải Khiếu đang dùng bữa ăn.” Tổng đài công ty chuyển tới, một vị Chuy tiểu thư từ Tây Ban Nha điện tới.”

Tây Ban Nha? Hải Khiếu nhíu mày, nhận lấy điện thoại. Tâm La đi Tây Ban Nha, bất quá năm ngày, hắn lại đã tương tư thành điên. Bây giờ nghe ba chữ “Tây Ban Nha”, hắn lập tức liên tưởng đến Tâm La.

“Alo? Tôi là Nhậm hải Khiếu.” Hắn nhận lấy điện thoại. Càng nghe, sắc mặt càng ngưng trọng, ánh mắt càng bén nhọn hung ác. Sau một hồi lâu, hắn nheo mắt lại. “Cám ơn cô, tôi hiểu rõ rồi. tôi nợ cô một nhân tình, về sau, lúc cần, vườn Hải Nhiên sẽ cung cấp trợ giúp.”

Cúp điện thoại, hắn gạt khăn ăn ở cần cổ, để qua trên bàn, đứng dậy chạy ra ngoài.

“Hải Khiếu, thế nào?” Nhược Diệp cất giọng hỏi. Hồi lâu chưa từng thấy cả người hắn phát ra sát khí lạnh lùng như vậy. Coi như năm đó hắn biết được người cô yêu không phải là hắn mà là Hải Âm thì cũng chưa từng như vậy.

“Tâm La ở Tây Ban Nha bị bắt cóc rồi.” Hắn lạnh lùng ném xuống một câu, trái tim rút chặt.

“– không!” Nhược Diệp hoảng sợ che lại tiếng kêu bật thốt lên, lập tức liên tưởng đến người cha vì quyền thế mà dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào của mình. Vả lại, Mật Tâm La để thư lại trốn đi, cô không thể không nói mình là một trong những nguyên nhân. Nếu Mật Tâm La thật có chuyện không hay xảy ra, cô không biết nên nói với con trai thế nào. Con trai làm sao thích cô.

“Nhậm Thất, đi thư phòng với tôi.” Hải Khiếu trầm giọng nói.

“Ba, con cũng đi.” Thanh âm trẻ thơ lại tỉnh táo của Anh Nhất vang lên.

Hải Khiếu dừng lại bước chân, quay đầu quét con trai một cái, lại tiếp tục đi ra ngoài.

“Đi bên, ba cháu đã ngầm cho phép.” chú Toàn hiền lành mỉm cười với Anh Nhất.

Bé trai lập tức sãi bước đi theo, thân hình đã mơ hồ có phong độ trầm ổn tỉnh táo của một đại tướng.

Trong thư phòng, Hải Khiếu thần sắc lạnh lùng khắc nghiệt. Tâm La không phải đi Tây Ban Nha một mình. Mặc dù hắn không có chính thức công bố thân phận của Tâm La đối với bên ngoài, nhưng đã phái Vân Tiềm làm bảo vệ cho cô, đã triệu cáo địa vị của Tâm La với người trong nội bộ Nhâm thị – cô đã là người của hắn,đương gia chủ mẫu tương lai. Mà Vân Tiềm trừ phi tử vong, nếu không hắn sẽ không bỏ mặc Tâm La ở vào trong nguy hiểm. Nhưng, hắn mới vừa cố gắng liên lạc Vân Tiềm, lại làm sao cũng không liên lạc được.

Điều này làm cho hắn bất an. Vân Tiềm là cao thủ có chữ lót Vân không phân cao thấp với Vân Thâm, Vân Trạch, hơn nữa Tâm La cũng không là cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt, người có thể làm bọn họ mất chống cự, tuyệt đối không phải là nhân vật tầm thường.

“Anh lập tức đi Barcelona, Hải Ngâm, tất cả nơi này đều giao cho cậu và chú Toàn, trong công ty có Vân Lan và Phong Gian, anh rất yên tâm. Ngộ nhỡ có vấn đề không xử lý được, anh đề nghị các người đừng ngại cứ đi thỉnh giáo Đông Trẫm.” Hắn tỉnh táo giao phó, sau đó chuyển sang con trai. “Anh Nhất, ba biết rõ con rất lo lắng an nguy của cô Tâm, nhưng, mẹ con cũng rất bất an. Con nhất định giống nam tử hán, ở bên cô ấy, không để cho cô suy nghĩ lung tung, con làm được chứ?”

“Dạ, con bảo đảm.” Anh Nhất nâng ngực. Hắn không thể làm một đứa trẻ khiến người khác lo lắng nữa, hắn đã đồng ý với cô Tâm, phải vận dụng trí tuệ của mình giải quyết vấn đề khó khăn mình đối mặt.

Nói chuyện ngắn ngủi trong thư phòng kết thúc, chú Toàn hiểu ý đã chuẩn bị xong hành lý cho Hải Khiếu.

“Nhược Diệp.” Đi ra thư phòng, Hải Khiếu ngoắc Nhược Diệp đang chờ ở một bên.

Cô tâm thần bất an đi về phía hắn, năm đó thời điểm Hải Khiếu tự cho là yêu cô, cũng có thể lạnh lùng hung ác đối với cô, hiện tại cô gái hắn yêu nhất lọt vào hiểm cảnh, không biết hắn giận chó đánh mèo như thế nào .

“Em là mẹ Anh Nhất, cho nên em có quyền dò xem con trai của mình. Nhưng muốn thắng trở về tín nhiệm và sự lệ thuộc của nó, không ai có thể giúp em, cũng không có đường tắt có thể đi. Coi như Tâm La đi cũng không thể. Anh bất kể em nói gì với Tâm La, những thứ kia anh đều không truy cứu. Nhưng, nếu như em không thể tiếp nhận sự thật Tâm La sẽ trở thành một bộ phận không thể phân cách trong sinh mệnh của anh, sẽ trở thành mẹ kế Anh Nhất, như vậy, mời rời đi vườn Hải Nhiên. Bất quá anh vẫn hoan nghênh em tới thăm Anh Nhất.” Mắt bén nhọn của Hải Khiếu lạnh lùng nhìn cô một lát. “Đừng động não trên người Tâm La nữa.”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Barcelona: là thủ đô của Catalonia và thành phố lớn thứ hai ở Tây Ban Nha

imagesLoading

[2]Ba Ái Nhã: tên tiếng Anh là paella, là món cơm chiên hải sản…

imagesLoading

[3]Câu gốc là thất niên chi dương, ý nói rất nhiều chuyện phát triển đến năm thứ bảy sẽ xuất hiện một vài vấn đề khác với ý của người; ở trong hôn nhân và tình cảm, có nghĩa là sau một thời gian lâu tình cảm ban đầu đã dần phai, mọi thứ bộc lộ ra quá rõ ràng khiến con người cảm thấy chán nản…

[4]Minh Vương Bất Động: tức Tôn Bồ Tát Bất Động, tên Phạn là Acalanatha, cũng còn được gọi là sứ giả Bất Động. “Bất Động” là chỉ lòng từ bi chắc chắn, không thể lay động “Minh” là trí khôn rõ ràng, “Vương” là người khống chế tất cả hiện tượng.

imagesLoading