Nhật ký trưởng thành của bảo mẫu - Trang 11

Chương 4: Đoán tâm

“Trời, nếu không phải là tôi tận mắt nhìn thấy, tôi quyết sẽ không tin tưởng người đàn ông cười mặt rực rỡ đó sẽ là chúng ta Lãnh Tu La đại danh đỉnh đỉnh Nhậm nhị gia. Theo ta thấy, lần này Nhị gia là nhận thật.” Đông Trẫm múa tay múa chân, nói văng nước miếng những người liên can, trong phòng họp không khỏi nghe đến nửa tin nửa ngờ.

Sao cảm giác ra lại là người xa lạ không liên hệ nhau?

“Vẫn không phải khoa trương nhất đâu, khoa trương nhất chính là biểu tiểu thư (cháu của chủ) của Thẩm thị gặp người liền nói Nhị gia bội tình bạc nghĩa, vì ký do đã có vợ mà vứt bỏ cô ta không để ý.”

Có người “phì” một tiếng nở nụ cười.

“Đông thiếu, ngài không phải là nghe lầm chứ? Biểu tiểu thư Trầm gia? Đây là nhân vật nào? Không phải là người mẫu Hứa Dĩ Lệ đó chứ?”

“Phong Diêm, tin tức của cậu quá chậm, Hứa thị không biết đã bỏ mặt người phụ nữ đó lần thứ mất rồi.”

Trong phòng họp chỉ trích tương tự liên tiếp.

“Đông Trẫm, cậu dứt khoát đến Nhậm thị làm việc đi, kiêm một danh hiệu cố vấn được không?” Thanh âm quan tâm buồn rười rượi vang lên sau lưng của mọi người.

Tất cả mọi người ngậm miệng trong nháy mắt, khôi phục biểu tình nghiêm túc đi họp, duy có Đông Trẫm vẫn không biết sống chết phát biểu cao kiến.

“Nghe là một ý kiến hay, nhưng nếu như sáng chín chiều năm nhìn mặt băng của Nhị gia, thật sự rất đau đớn đầu óc. Nếu như kêu bảo bối Tâm La đến làm chung, không biết được mặt lạnh của Nhị gia có thể nhân tính hơn chút hay không?”

“Cậu muốn biết sao?” Thanh âm lạnh buốt của Nhậm Hải Khiếu vang ở bên ta Đông Trẫm. “Tôi thành toàn cậu, sau đó sẽ cho cụ Đông biết, bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ tới Nhậm thị sáng chín chiều năm a.”

“A!” Lúc này Đông Trẫm mới phát giác nhân vật chính bị hắn cổ động bình luận đứng sau lưng hắn lạnh lùng nhìn hắn. “Nhị gia đã đến rồi, tôi phải đi, không quấy rầy các vị họp. Gặp lại sau.”

Tiếng nói rơi xuống, hắn đã từ chỗ ngồi Đổng Sự Trưởng nhảy người lên, chạy ra ngoài cửa.

Vân Lưu không che giấu được nụ cười bên môi.

“Nhị gia, Đông thiếu đại khái chỉ có kỹ thuật chạy trốn này là luyện tốt nhất.”

Mọi người trong phòng họp cũng không nhịn được nở nụ cười, cho dù ai cũng không ngờ được, thiếu chủ thế lực lớn nhất của vùng này, là một bởi vì lười nhúc nhích mà thành người học văn không biết công phu, chỉ trừ kỹ xảo chạy trốn hơn người một bậc.

Hải Khiếu cũng khẽ cười một chút, mới mở ra văn kiện kế tay, bắt đầu hội nghị.

Trợ lý Vân Lan của hắn chủ trì hội nghị, thời gian trong lúc vô tình trôi qua, chương trình hội nghị giải quyết hết từng mục một, gần hồi cuối thì Hải Khiếu hỏi Vân Lãng và Phong Gian.

“Thiên Vương và các cậu đàm phán ra sao?”

“Thiên Vương vốn có đầy đủ nhân viên bảo vệ, chẳng qua là không biết vì saotrưởng công tử của Thiên Vương cố ý điều tạm một nhóm người, cho nên xuất hiện nhân lực không đủ. Thiên Vương có ý tứ ký một bản hiệp nghị hợp tác cùng chúng ta, do Nhậm thị chúng ta phái một tổ người bảo toàn và phụ trách triển lãm lần này chung với bọn họ.” Phong Gian giải thích.

“Thế nhưng không phù hợp nguyên tắc trước sau như một của Nhậm thị chúng ta, dù sao hợp tác, một khi sinh ra sơ xuất, không dễ truy cứu trách nhiệm.” Vân Lưu bổ sung.

Ngón tay thon dài nhẹ của Hải Khiếu nhàng gõ mặt bàn bóng loáng, trầm ngâm một lát, hắn hỏi:

“Các ngươi có biết nguyên nhân tại sao hắn lại điều đi nhân viên bảo vệ của mình vào thời khắc mấu chốt này?” Dù sao trong ấn tượng của hắn trưởng công tử Thiên Vương ở trong kinh doanh cũng là một nhân vật khôn khéo, theo lý cũng sẽ không làm quyết định cấp thấp vậy.

“Này –” Vân Lưu và Phong Gian liếc nhau một cái, có chút khó xử.

“Cứ nói đừng ngại.”

“Theo đường dây tin tức không bình thường nói, một tình nhân mà Vương Thế Chiêu bao nuôi đã để thư lại trốn đi, đến nay tung tích không rõ, Vương công tử dưới cơn nóng giận, trệu tập người trong nhà vô luận như thế nào cũng phải tìm cô trở về. Cuối cùng việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cho nên đây chỉ là tin đồn, không có trải qua chứng thật.”

“Y? Vương công tử không giống người yêu mỹ nhân không thương giang sơn.” Ngay cả Vân Lan xì mũi coi thường lời đồn đãi cũng không khỏi hiếu kỳ. “Cái dạng phụ nữ nào sẽ làm đàn ông như Vương Thế Chiêu không để ý chuyện nhà mình mà muốn tìm về? Không phải là ôm tiền bỏ trốn chứ?”

“Nói không chừng là tranh giành tình nhân. Đoạn thời gian trước không phải có người phụ nữ công khai tuyên bố với truyền thông có mang cháu đích tôn của Thiên Vương sao? Náo nhiệt một lúc đấy.” Phong Diêm không cho là đúng lắc đầu, “Phụ nữ không đáng tin nhất.”

“Phong Diêm, cậu chết, đắc tội nữ nhân.” Vân Lan người phụ nữ duy nhất trong phòng họp âm trầm nói.

Đọc FULL truyện tại đây

Hải Khiếu nghe tin tức thuộc hạ nói vào trong tai, tiêu hóa tổng kết.

“Ngày mai đàm phán với Thiên Vương, tôi tự mình ra mặt, điều kiện là tôi muốn gặp mặt nói chuyện với Vương Thế Chiêu. Nói cho bọn hắn biết, chỉ cần hắn, tất cả có thể thương lượng. Còn nữa nghĩ cách đi chứng thật tin đồn là thật hay không. Tốt lắm, tan họp.”

Hải Khiếu về đến nhà. Gần đây hắn đẩy đại đa số xã giao, mỗi ngày đúng hạn về nhà ăn cơm, làm bài tập với con trai. Tiếc nuối duy nhất là, từ khu vui chơi trở lại, Tâm La liền chọn lựa thái độ tiêu cực không hợp tác với hắn.

“Nhị gia, ngài trở lại.” Quản gia nhận lấy cặp tài liệu trong tay hắn. “Vợ của đại gia đợi ngài cả buổi chiều.”

Hắn cau mày. “Sao cô lại tới?”

“Giống như là bị ủy khuất gì, tinh thần không phải rất tốt, đầu tiên là bắt lấy tiểu Thất khóc lóc kể lể. Đại khái là lại cãi nhau với đại gia rồi.”

“Chú Toàn, vất vả người rồi, người trước đi giải cứu Nhậm Thất.” Hắn than thở, năm đó anh trai bị tức giận đi xa tha hương, cưới một người vợ tốt người người đều không nhìn. Tám năm đã qua, hai người vẫn phân phân hợp hợp, chính bọn họ không cảm thấy mệt mỏi, hắn là người đứng xem lại mệt mỏi. Có lẽ, hắn thật không nên theo giao phó của anh trai, nói cho chị dâu, anh trai đã sớm không còn yêu nữ nhân kia. Chỉ tiếc, hắn lại không phải người để ý việc khác, chuyện giữa hai vợ chồng anh trai, không tới phiên hắn tới nhúng tay.

“Ba.” Anh Nhất chạy ra ngoài, phe phẩy tay ba. “Nhìn, áo ngoài của con khó xem không?”

Hắn ngồi xổm người xuống, nhìn kỹ áo cổ V che lưng màu trắng con trai mặc trên người, hết sức vừa người, tôn lên áo sơ mi màu xanh tay áo không quá dài, quần tây dài đen, khiến cho hắn xem ra hết sức tinh thần.

“Uh, rất đẹp mắt.” Hắn từ đáy lòng nói.

“Là cô Tâm may cho con.” Anh Nhất hưng phấn nói.

Hắn nghe rồi, trừ nhàn nhạt cao hứng ra, chỉ cảm thấy xấu hổ, từ nhỏ đến lớn, ăn mặc ở đi của con trai, không có việc nào hắn tự mình tham dự, đều do chuyên gia phụ trách. Mà hắn, trừ cung cấp tinh trùng và tiền tài ra, thật sự là sơ sót con trai quá lâu.

“Đây là một phần thưởng sao?”

“Cô Tâm nói cô có thời gian, liền may một cái cho con. Cô còn nói cô sẽ may nón, khăn quàng cổ, bao tay cho con.”

Hắn nhìn thân thể hơi gầy yếu của con trai, vỗ vỗ vai nó.

“Có muốn học công phu hay không?”

“Thật? Con có thể sao?” Khi Anh Nhất cao hứng lại do dự hỏi. Cho tới bây giờ, chú bác trong nhà đều là cao thủ hạng nhất, giống như người luyện võ trong phim ảnh. Hắn thật hâm mộ. Nhưng, không ai chịu dạy hắn, hắn cũng không dám mở miệng yêu cầu ba. Hiện tại ba lại hỏi hắn có muốn học hay không, hắn tự nhiên là muốn!

“Đương nhiên là thật, từ ngày mai bắt đầu, mỗi ngày trước khi ăn cơm ba sẽ dạy con nửa giờ. Con phải chăm chỉ luyện tập, về sau ba sẽ từ từ gia tăng cường độ luyền tập của con. Cuối tuần này, ba và con đi chọn quần áo thể thao, có được hay không?”

“Cô Tâm có đi hay không?” Hắn không quên cô Tâm thích nhất.

“Cô cũng cùng đi.” Hắn làm sao bỏ qua cơ hội chung đụng với Mật Tâm La? Mà Anh Nhất nho nhỏ, là cầu nối tốt nhất. Hắn cười, giương mắt, đối mặt một đôi tròng mắt tràn đầy thâm ý.

Hắn buông con trai ra, đi về phía chủ nhân của đôi mắt xinh đẹp này.

“Tâm La, em không tán thành sao?” Hắn cực kỳ ác chuyển đầu nói với con trai: “Làm sao bây giờ? Cô Tâm không tán thành, ba không thể làm gì khác hơn là thu hồi quyết định vừa rồi.”

Ánh mắt cầu khẩn của bé trai lập tức nhìn mắt Tâm La.

Tâm La mỉm cười với bé trai, nhẹ giọng trấn an. “Tập võ có thể kiện thể cường thân, thật là tiêu khiển tốt.”

“Anh Nhất, cô Tâm đáp ứng con, cô sẽ cùng đi mua đồ, luyện công phu.” Gian kế của Hải Khiếu được như ý liền nhìn Tâm La cười cười. Hai tuần lễ trước, hắn cũng đã hứa hẹn thế. Hôm nay, hắn chỉ bất quá là làm chuyện giống nhau thôi.

Tâm La khó có thể tin nhướng mày, người một đời kiêu hùng, nhưng lại tính toán chi li lấy công báo thù riêng?

“Đi, rửa tay đi ăn.” Hải Khiếu kêu con trai, tâm tình thật tốt, mâu thuẫn giữa vợ chồng anh trai cũng tạm thời bị hắn ném ra ngoài chín tầng mây đi. Khi gặp thoáng qua Tâm La thì hắn thậm chí còn cười mị mị bỏ lại một câu.

“Áo ngoài của Anh Nhất thật đẹp mắt, Tâm La, có rãnh rỗi tại sao không thêu một cái cho tôi? Tôi có thể mặc giống như Anh Nhất thành áo cha con.”

Tâm La nghe, cơ hồ muốn một cước đạp xương đùi của hắn, người này, tựa hồ dùng trêu chọc cô tức giận làm thú vui.

“Nhị gia, tôi chỉ là bảo mẫu của Anh Nhất mà thôi.” Muốn chọc cô mất khống chế? Cô làm tiếp mới là lạ. Cô sẽ không bao giờ bởi vì một câu nói, một cái ánh mắt, một động tác của người bên cạnh mà hỉ nộ ái ố.