Truyện / Người yêu tôi là ma cà rồng

Người yêu tôi là ma cà rồng

Người yêu tôi là ma cà rồng

Người yêu tôi là ma cà rồng

Nó là một cô gái ngây thơ, trong sáng. Còn hắn thì là một ma cà rồng chính hiệu, lạnh lùng, tưởng như không bao giờ biết cười hay hạnh phúc, nhưng hiếm ai biết được, chỉ khi ở bên nó, hắn từ một cục băng lạnh giá, trở thành một người hoàn toàn khác, cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và hạnh phúc nhiều hơn. Nó như ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn hắn, làm tan chảy lớp băng bao quanh hắn. Nhưng dù gì một người là người, một người là ma, ̣sẽ có biết bao sự cách trở. Liệu hai người họ có thể tìm thấy hạnh phúc. . .

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

– Hoàng Ngọc Uyển Lan (Nó): Một cô nhóc xinh xắn, lém lỉnh, đáng yêu, ngây thơ, trong sáng. . . là chị cả trong một gia đình hai con và không có điều kiện, ba lại mất sớm nên rất ngoan, vừa học vừa làm thêm kiếm tiền phụ mẹ.

-Trần Hoàng Nam (Hắn): Công tử nhà giàu có ba là tổng giám đốc một công ty lớn, mang một vẻ đẹp trai siêu cool với một nụ cười chết người (tuy vậy nhưng hiếm có bao giờ cười), thông minh, lạnh lùng, giỏi võ. . . Là một ma cà rồng chính hiệu.

-Đặng Hoàng Tuấn Minh (Anh): Bạn Hoàng Nam. Cũng là một công tử có gia đình giàu nhất nhì thế giới (nhưng vẫn thua Hoàng Nam), đẹp trai, có nụ cười toả nắng chiếm bao trái tim cô gái, ga lăng, luôn thân thiện với mọi người (ai như tên kia, lạnh y chang cục băng), thông minh. . . Cũng là một ma cà rồng chính hiệu.

-Nguyễn Ánh Nguyên (Cô): Bạn thân Uyển Lan. Tiểu thư của một công ty lớn. Xinh đẹp, thông minh, khéo tay, cũng có rất nhiều anh chàng theo đuổi nhưng đều bị cô từ chối.

CHAP 1: ĐI HỌC

Buổi chiều. Dòng người tấp nập qua lại. Trên vỉa hè có bóng dáng một cô gái tay xách nách mang, đứng chờ ai đó với vẻ mặt phải nói là đang muốn giết người. Đúng vậy, cô gái đó không ai khác chính là Uyển Lan. Cô đứng đó đợi, miệng không ngừng lẩm bẩm:

-Cái thằng này, làm gì mà lâu thế không biết, mỏi chân quá đi, aaaa, Quyết Minh, em sẽ biết tay chịiiiii!!!

Không biết là ai linh, nhưng vừa nói dứt câu, Quyết Minh từ đâu phóng xe tới dừng trước mặt nó. Hoàng Quyết Minh(Cậu) là em trai nó, kém nó 2 tuổi, cũng rất đẹp trai, thông minh, học giỏi, yêu thương chị. Xui thật chứ, cậu bị kẹt xe, cố len lỏi luồn lách để phóng đến thật nhanh sợ nó chờ, ai ngờ bà chị này đã không thông cảm thì thôi còn tuôn nguyên một lèo:

-Làm cái gì mà lâu quá vậy hả?Chắc lại đi chơi rồi quên chứ gì?Biết chị chờ lâu lắm rồi không hả?Sao không biết thương chị vậy?Có biết nghĩ cho người khác không hả?. . . bla bla bla. . .

̀ Nghe nó xả nỗi bức xúc thôi cũng mất đến 10 phút rồi. Số cậu cũng thật hẩm hiu mà:

-Chị cũng phải thông cảm chứ, em kẹt xe mà.

-Kẹt xe cái gì mà lâu vậy hả?Chị nói phải nghe chứ?Còn cãi nữa hả?Chị thiệt khổ mà!Làm việc từ sáng đến giờ mệt gần chết còn phải đứng chờ mi dưới trời nắng chang chang nữa chứ!

Đọc FULL truyện tại đây

-Ghế kia kìa, sao chị không ngồi, ai bắt chị đứng đâu, với lại trời đang âm u mà.

-Thấy chưa, chị nói y như rằng cãi lại mà. Chị phải làm việc cực khổ vì ai hả?Hả?. . . bla blô. . .

Nói chung, cuộc đối thoại của hai chị em kết thúc sau 30 phút tranh luận gay cấn. Quyết Minh chở chị về. Trên đường, cậu vẫn phải chịu đựng bà chị kia giải tỏa cơn bực. Về đến nhà, nó chạy nhanh vào ôm mẹ:

-Mẹ à!Con nhớ mẹ quá. Chỉ tại cái thằng kia đến trễ làm mất thời gian nên phải để mẹ chờ lâu rồi.

-Thế à. Con cũng nên thông cảm cho em. À mà Uyển Lan này, mẹ làm giấy xin nhập học cho con rồi, từ mai bắt đầu đi học nhé!

-Sao ạ?Đi học á?-Sốc tập 1

-Ừ. Mẹ còn mua cả đồng phục cho con rồi này. Con sẽ học ở trường Ak&B(tưởng tượng thôi), cùng trường với em con nhé!

-Thế còn công việc thì sao ạ?

-Nghỉ đi con. Mẹ cũng khỏe lại rồi nên sẽ đi làm lại. Với lại việc học quan trọng hơn con à. Có thể cho cả hai đứa đi học là ước nguyện cuối cùng của ba con đấy.

-Vâng. Ơ mà hồi nãy mẹ bảo con học trường nào?

-Trường Ak&B, cùng trường với em con

-Trường Ak&B ạ?OMG!-Sốc tập 2

Phải nói, đây là một cơn sốc có thể ảnh hưởng đến nền an ninh của đất nước(có lẽ hơi quá). Nó đã phải nghỉ học từ hồi lớp 4 để nhường cho em trai được đi học vì điều kiện không cho phép. Giờ nghe nói được đi học trở lại, mà còn là học ở một trường danh tiếng nhất nước, thì còn gì sung sướng hơn. O la la, yêu đời quá đi. Có lẽ đối với người khác đây là một chuyện rất chi là bình thường, nhưng với nó, thật sự là có mơ nó cũng không dám. Đến nỗi cả đêm không ngủ được vì vui mừng nhưng sáng ra vẫn cố dậy thật sớm, tắm rửa sạch sẽ, chuẩn bị đầy đủ sách vở, mặc đồng phục ngay ngắn, chào mẹ rồi ra ngoài. Đáng lẽ là hai chị em cùng đến trường chung nhưng do vừa bước ra khỏi nhà đã thấy nguyên chiếc xe ôtô đậu trước cửa. Ánh Nguyên thò đầu ra khỏi cửa xe, í ới gọi:

-Ê Lan, hôn nay mày đi học đúng không?Nhanh lên đi, lên xe tao chúng ta cùng đến trường cho nhanh, cứ để thằng Minh đi một mình không sao đâu.

Tự dưng được đến trường bằng ôtô tội gì không đi. Ngồi ôtô vừa có điều hòa vừa không mỏi chân đối với đi bộ vừa mỏi vừa đi với cái thằng kia thì tất nhiên là nó ngay lập tức phóng lên xe ngồi, ngoái đầu ra cửa sổ nói vọng lại:

-Hey Quyết Minh, đi một mình vui vẻ nhé, chị đi trước đây. Hahaha.

Đúng bó tay với bà chị này, đi một mình thì có gì mà vui với vẻ chứ. Nói vậy thôi nhưng cậu cũng có đầy người muốn đi chung, nhưng vì không thích có người đi theo nên mới từ chối, nhất là hôm nay lần đầu bà chị được đến trường nên cậu càng nhất quyết từ chối những cái hẹn kia chỉ để đi với chị mình, nhưng cuộc đời có ai ngờ, cái bà chị ham chơi kia lại nhanh chóng bỏ cậu mà đi. Nghĩ rồi, cậu chỉ lắc đầu mỉm cười, lặng lẽ đi một mình đến trường.