Người tình trí mạng » Trang 336

CHƯƠNG 336: CP RA TAY ĐÁNH NHAU

Thời gian công bố sản phẩm mới của Skyline không thay đổi.

Chuyện Hạ Trú nghỉ việc cũng không được đồn đại ầm ĩ, vì nguyên nhân Hạ Trú rời đi ngay cả các nhân viên trong nội bộ Skyline cũng không biết. Mọi người chỉ biết rằng vào một ngày nào đó, họ nhận được thông báo, cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì không hề hay biết.

Nhưng như vậy cũng chẳng ngăn được suy đoán của mọi người, nhưng suy đoán chẳng thể tạo ra sóng gió.

So với những chuyện lá cải trong việc thay đổi nhân sự, bên ngoài dường như quan tâm đến ngày Skyline tung sản phẩm mới ra mắt hơn. Cho dù sản phẩm mới của Momo lúc trước đã thật sự ăn cắp thương hiệu H, thì Skyline cũng không thể giữ nguyên công thức ban đầu mà tung ra thị trường. Một là vì hành vi của Thai Nghiệp Dương đã thành công khiến thị trường có sự bài xích với sản phẩm mới của Momo. Hai là vì người làm ăn đều coi trọng vận khí. Skyline cũng chẳng đời nào mượn chút may mắn đã cạn của Momo để tiến bước.

Phía phòng thực nghiệm mùi hương vẫn đang đóng kín cửa làm các công việc tinh chế.

Những ai biết chuyện Hạ Trú từng hứa với Skyline đều đang lo lắng, giờ Hạ Trú đi rồi, sản phẩm mới này còn có thể tung ra đúng thời điểm không?

Nỗi lo lắng này còn chưa kịp lan tỏa, Skyline đã xảy ra một chuyện.

Nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.

Nhiêu Tôn đã đến.

Khí thế bừng bừng.

Phía sau có cô thư ký và bảo vệ chạy bước nhỏ theo. Cô thư ký sốt ruột sắp phát khóc: Anh Nhiêu, anh không có hẹn trước không thể vào được…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Người bảo vệ cũng biết lai lịch của Nhiêu Tôn, muốn ngăn cản nhưng không dám, chỉ biết đứng bên cạnh khuyên nhủ: Nhiêu tổng, anh cứ kiên quyết xông vào như vậy không hay đâu.

Ngay sau đó cổ áo của người đó bị Nhiêu Tôn túm lên: “Mẹ kiếp, vậy ông gọi Lục Đông Thâm ra đây cho tôi.”

Người bảo vệ cũng sắp khóc, ông ta làm gì có quyền ấy chứ.

Các nhân viên nghe thấy động tĩnh đều thò đầu ra xem xét tình hình, thì chỉ thấy một mình Nhiêu Tôn, người đằng đằng sát khí, sợ đến nỗi không dám đứng xem.

Đây không phải lần đầu tiên Nhiêu Tôn tới Skyline, trước kia anh ấy vẫn tới đây đàm phán dự án phủ Thân vương hoặc những chuyện liên quan đến cộng tác. Ai ai cũng biết sự ngang ngược của Nhiêu Tôn, có lúc anh ấy còn cầm nguyên một cây xì gà tới, mặc kệ Lục Đông Thâm cực kỳ không thích xì gà.

Nhưng tình huống giống như lần này là cực kỳ hiếm gặp.

Khi Nhiêu Tôn xông vào như bước qua cửa thành để tìm Lục Đông Thâm thì anh đang họp.

Lúc đó các nhân viên quản lý cấp cao của tập đoàn đều có mặt, bộ phận Thị trường đang làm báo cáo tổng hợp, Nhiêu Tôn cứ thế đẩy cửa phòng hội nghị ra.

Các vị ngồi ghế đều ngơ ngác nhìn nhau.

Lục Đông Thâm đang ngồi ở chính giữa bàn họp, nhìn thấy cảnh ấy không hoang mang cũng không bất ngờ. Anh đặt cây bút trong tay lên bàn, dựa cả người ra sau ghế, nhìn về phía vị khách không mời mà đến là Nhiêu Tôn. Sau đó anh giơ tay, đuổi người thư ký và người bảo vệ ở phía sau Nhiêu Tôn ra ngoài.

Nhiêu Tôn bước vào trong, đứng ở cuối bàn họp, che kín mọi nội dung trên màn hình chiếu. Ánh sáng của đèn chiếu hắt lên mặt anh ấy. Anh ấy không né tránh, đứng trước tất cả mọi người nói với Lục Đông Thâm: “Tôi có việc tìm anh.”

Lục Đông Thâm ra hiệu cho mọi người tan họp.

Đọc FULL truyện tại đây

Sau khi Cảnh Ninh đi ra cuối cùng và đóng cửa phòng họp lại, Lục Đông Thâm vẫn ngồi yên đó, thản nhiên nói: “Trùng hợp quá, tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu.”

Hôm đó hai người họ đã nói chuyện gì không ai bên ngoài được rõ. Vì sao Nhiêu Tôn sa sầm mặt xông vào Skyline, mọi người cũng chẳng thể suy đoán ra. Điều duy nhất họ có thể nghĩ đến là dự án phủ Thân vương. Nhưng trên thực tế, dự án đó đang tiến hành rất suôn sẻ, vì có sự hợp tác và đầu tư của hai công ty lớn hàng đầu. Giá trị của mảnh đất đó đã tăng hết lần này đến lần khác, thậm chí có không ít các thương hiệu quốc tế cũng mong muốn được góp mặt, lần lượt muốn gặp mặt đàm phán với người phụ trách hai tập đoàn.

Thật chẳng thể hiểu nổi họ có thâm thù đại hận gì.

Bởi vì sau khi ra khỏi phòng họp, Nhiêu Tôn cũng bừng bừng nộ khí, . Và sau đó, toàn thể nhân viên từ trên xuống dưới trong công ty đều đã nhìn thấy vị tổng giám đốc xưa nay luôn trọng hình tượng của họ có một vết thương trên mặt.

Ai nấy đều sửng sốt.

Có chuyện gì không thể hòa bình giải quyết, lại cứ phải động tay động chân như mấy đứa con nít? Đây hoàn toàn không phải là chuyện mà hai người có địa vị không hề nhỏ trên thương trường như Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn có thể làm ra.

Chuyện này còn lên cả top search, được mọi người đồn thổi ầm ĩ, vô vàn các phiên bản nguyên nhân cứ thế xuất hiện, say sưa không dứt.

“Ngoại trừ ba năm trước em nhìn thấy vết thương trên mặt anh ra thì lần này đúng là được mở rộng tầm mắt.”

Bữa tối, Thai Tử Tân chủ động hẹn anh.

Địa điểm dùng bữa không nằm ở địa bàn của Lục Đông Thâm. Họ chọn một nơi khá kín đáo. Sau khi gặp được Lục Đông Thâm, Thai Tử Tân cũng đã được chứng thực câu chuyện đang rùm beng trên mạng mấy ngày qua.

“Nhiêu Tôn ra tay cũng nặng ra phết.” Thai Tử Tân nhìn Lục Đông Thâm ngồi đối diện. Khóe miệng anh có vết sẹo, tím bầm, trên trán còn băng một miếng vải. Cô khẽ thở dài: “Vẫn là vì Hạ Trú phải không?”

Truyện được đăng tại đây

Trí tưởng tượng của các fan mạng xưa nay rất phong phú. Vì hai nhà đều giành được quyền khai thác dự án, cộng thêm việc cả hai thanh niên như Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn đều có diện mạo xuất chúng, thế nên không ít người đã tự động ghép họ thành một couple. Sau lần bị thương này của Lục Đông Thâm, lý do được hưởng ứng nhất chính là tình cảm CP rạn nứt, từ đó mà ra tay đánh nhau.

Lục Đông Thâm cũng không né tránh vết thương trên mặt mình, nhưng anh cũng không giải thích nhiều về hoài nghi của Thai Tử Tân. Sau khi gọi món, anh nói: “Em tìm anh là vì muốn cứu Trường Thịnh phải không?”

Thật ra Thai Tử Tân cũng đang “mèo chê mèo lắm lông”. So với khuôn mặt đặc sắc của Lục Đông Thâm, cả người cô ấy cũng vô cùng tiều tụy. Một nữ cường nhân xưa nay vẫn phấn chấn khí thế, sau cơn địa chấn của Trường Thịnh cũng đã sức cùng lực kiệt.

Tội danh của Thai Nghiệp Dương đã được thành lập, cũng phải vào tù như Hà Tư Nghi. Thai Quốc Cường qua đời, các đối tác liên tục lấy việc của Thai Nghiệp Dương ra để hủy bỏ hợp đồng. Toàn bộ Trường Thịnh như đang hứng chịu bão tố, nói chi tới việc giá cổ phiếu tổn hại nghiêm trọng.

Thai Tử Tân tự động uống một ly rượu vang trước, uống cạn cả ly.

Trên thương trường, một người phụ nữ có khả năng đọ sức với Lục Đông Thâm đâu phải là loại do dự ngập ngừng, lề mề chậm chạp? Sau khi đặt ly rượu xuống, cô ấy nói thẳng: “Quyền khai thác Trường Hồ, em có thể nhường cho Skyline.”

Sắc mặt Lục Đông Thâm không có nhiều thay đổi. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu rồi ngước mắt lên nhìn cô.

“Trường Hồ vẫn luôn là tâm bệnh của Lục Khởi Bạch, nếu Skyline có thể thu về quyền khai thác Trường Hồ thì sẽ giữ được thế cân bằng với việc phát triển của Giang Nam Xuân, lợi hại bên trong anh là người cân được chuẩn xác nhất.” Thai Tử Tân nhìn thẳng anh: “Hai nhà Lục – Thai cũng từng có suy nghĩ liên hôn, anh là người xé bỏ lời hứa của hai gia đình trước, coi như anh nợ em. Hôm nay, em tới đòi lại phần ân tình này và tặng thêm quyền khai thác Trường Hồ, mong anh ra tay giúp đỡ.”

Lục Đông Thâm nhẹ nhàng nói: “Tân Tân, em hiểu anh mà, trong làm ăn anh không bao giờ niệm tình cũ.”

“Thế nên em tặng anh cả lợi ích.” Thai Tử Tân dứt khoát.

“Lấy một Trường Hồ để cứu cả Trường Thịnh?” Lục Đông Thâm mặt không cảm xúc: “Giang Nam Xuân nói thế nào cũng là sản nghiệp của nhà họ Lục, tự kiềm hãm việc phát triển của nhà mình, anh có bị điên không?”

“Bạn bè nhiều năm rồi, mấy lời ngoài mặt khỏi nói đi.” Thai Tử Tân bật cười: “Em có lòng nhờ vả nhưng bản thân anh bây giờ cũng đang lâm vào tình trạng khốn đốn tứ bề mà? Ai là người âm thầm mua hết cổ phần của Trường Thịnh, anh biết rõ mà em cũng biết rõ. Trong Lục Môn có người muốn nuốt Trường Thịnh, chuyện như hổ mọc thêm cánh này, em nghĩ anh sẽ không ngồi nhìn đâu. Đây vốn dĩ là một con đường không có lối quay đầu, nhất là trong thời khắc nhiều biến động này. Con trưởng của Lục Môn muốn ngồi lên chiếc ghế quyền lực, cục diện chỉ có thể hoặc là sinh hoặc là tử.”