Người tình trí mạng » Trang 271

Chương 271: Yêu cầu cuối cùng chính là Em phải lấy anh (2695 chữ)

“Em cảm thấy…” Hạ Trú ngượng ngập: “Kiểu đó trông khờ khạo lắm. Em từng nhìn thấy mấy cảnh ấy trên đường rồi. Cô gái ôm bó hoa, chàng trai cầm nhẫn, quỳ một chân xuống cầu hôn. Em mà là cô gái đó, nhất định sẽ đá bay gã kia.”

Đây cũng là việc lúc trước Lục Đông Thâm rất bức rứt. Quỳ xuống cầu hôn đúng là rất ngốc. Với tính cách của anh xưa nay, anh chỉ có thẳng thừng đeo nhẫn lên cho cô. Người nào anh đã ưng ý, không thích cũng phải lấy, nhưng anh cũng sợ cô cảm thấy không được chính thức. Bây giờ chẳng phải đâu đâu cũng hô hào cuộc sống là phải có cảm giác thiêng liêng sao? Anh chỉ sợ về sau cô lại mang chuyện này ra càm ràm anh.

Thấy anh không nói gì, Hạ Trú lập tức căng thẳng. Cô nhìn quanh một lượt rồi nói với anh: “Anh không làm đấy chứ? Tuyệt đối đừng làm. Tuy rằng bây giờ trong nhà hàng không có khách, nhưng cũng có nhân viên chứ. Anh mà quỳ, ngày mai cả Skyline, thậm chí cả Lục Môn sẽ biết hết.”

“Thế nên, anh đã chuẩn bị một cách khác.” Trong lúc chuẩn bị, mãi rồi Lục Đông Thâm cũng không vượt qua được chướng ngại tâm lý. Cuối cùng, anh nghĩ ra một ý tưởng.

“Hả?”

Lục Đông Thâm ra hiệu cho nhân viên phục vụ.

Anh ngay lập tức kích hoạt được lòng hiếu kỳ của Hạ Trú: “Gì đó, gì đó?”

Lục Đông Thâm giơ đồng hồ lên: “30 giây nữa.”

Quả thật, không bao lâu sau đã nhìn thấy cả sân golf sáng bừng lên ngoài cửa sổ.

Ánh đèn ẩn hiện trên bãi cỏ, kết thành dòng chữ “Marry me”. Ngay sau đó, có vô số những ngọn đèn trời được từ từ thả lên, trên mỗi một chiếc đèn cũng viết dòng chữ “Marry me”. Chúng đang lơ lửng bay về phía bầu trời đêm xa xôi.

Hạ Trú trợn tròn hai mắt, không kìm được lòng mình mà đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ lấp lánh ánh sáng của đèn điện và đèn trời, trong tim như có ngàn vạn bông pháo hoa nổ tung, lấp lánh vui mừng.

Lục Đông Thâm đứng lên: “Muốn ra xem không?”

Mắt Hạ Trú sáng lên. Cô gật đầu, ngay sau đó lao ra ngoài như một chiếc vòi phun nước.

Lục Đông Thâm phì cười.

***

Khi đứng giữa khung cảnh ấy mới biết nó tráng lệ cỡ nào.

Ba năm trước, cô từng thả đèn trời. Đó là một lần đánh cược cuối cùng sau khi lòng đã lạnh, tim đã nguội. Một chiếc đèn trời không lớn, được cô viết đầy những điều kỳ vọng. Cô hy vọng bố mẹ nuôi có thể vượt qua cửa ải này. Nhưng cuối cùng, bác sỹ vẫn nói với cô: Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Phải, cô từng cầu xin thần linh.

Nhưng một chuyện ngay cả thần linh cũng lựa chọn từ bỏ, chỉ một chiếc đèn trời liệu có thể thay đổi được không?

Trên thảm cỏ rộng lớn có vô số ngọn đèn trời và vô số câu “Marry me”. Bên cạnh còn viết tên của cô và anh, cũng là ngàn vạn lần. Cô chưa đừng nhìn gần như vậy bao giờ, hệt như đứng giữa biển đèn. Ánh sáng màu vàng ruộm khiến tên của họ thêm hư ảo, vì vậy, trông càng tuyệt đẹp.

Hạ Trú bỗng nhiên cảm thấy đã lâu lắm rồi mình không được cảm động như vậy, sống mũi chợt cay xè.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô quay đầu lại nhìn Lục Đông Thâm.

Anh đứng giữa ánh đèn, sau lưng là những ngọn đèn trời đang đua nhau bay lên. Trời đêm và ánh sáng hòa vào đôi mắt cười của anh, vài phần dịu dàng, vài phần uy nghiêm. Hạnh phúc đã đến như vậy, nhưng có lẽ, kể từ giây phút gặp gỡ anh, cô đã được biết đến dáng hình của hạnh phúc.

Anh hỏi: “Có thích không?”

Hạ Trú gật đầu. Cô thật sự rất thích, thích hơn tất cả những kiểu hình thức lộng lẫy hoành tráng khác. Chiếc đèn trời đung đưa mang theo tên của họ. Ngay cả trời đất cũng biết, cô thuộc về anh.

Lục Đông Thâm tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, khẽ hỏi: “Làm vợ anh nhé?”

Hơi thở của cô nhịp sau căng thẳng hơn nhịp trước, trái tim cũng chưa bao giờ đập dữ dội đến thế. Nó như vọt lên tận cổ họng, bất kỳ lúc nào cũng có thể nhảy ra ngoài. Anh vẫn ôm ấp cô như bao ngày, nhưng ngay lúc này đây cô có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, hơi thở của anh gần gũi và thân thiết hơn mọi khi.

Phải, chỉ cần cô gật đầu, anh sẽ trở thành người đàn ông thân thiết nhất của cô trên đời này. Từ nay về sau, cô sẽ nắm tay anh cùng vượt qua tất cả. Không, có lẽ một đời là chưa đủ, thời gian trôi đi quá nhanh, quen biết anh tựa hồ chỉ mới như ngày hôm qua. Yêu anh rồi, thời gian cũng dường như mất hết ý nghĩa.

Lục Đông Thâm thu chặt cánh tay lại, cúi đầu áp mặt vào má cô, thì thầm: “Em nợ anh ba yêu cầu, nay đã trả được hai, yêu cầu cuối cùng chính là, em phải lấy anh.”

Từ khi nào có suy nghĩ muốn kết hôn, ngay cả bản thân Lục Đông Thâm cũng không nói rõ. Giống như việc anh không thể phán đoán mình đã yêu cô từ khoảnh khắc nào vậy. Anh không có kinh nghiệm yêu đương, cũng chưa từng để người con gái nào bước vào cuộc sống của mình. Gặp được Hạ Trú, tất cả mọi thứ “chưa từng” đều không tồn tại.

Anh muốn cô.

Gặp được cô một lần lại muốn gặp lần hai, rồi lần ba… Sau đó, anh muốn gặp cô hằng ngày, thậm chí hằng đêm. Trong định mệnh mơ hồ, dường như anh đã có ý kéo cô vào cuộc sống của mình.

Dương Viễn nói anh như bị ma xui quỷ khiến, bị Hạ Trú mê hoặc, bị cô quyến rũ đến điên đảo thần hồn.

Anh những tưởng bản thân chỉ là muốn có cô.

Thế nên, khi ở Thương Lăng, anh đã phá lệ bước vào địa bàn của Đàm Diệu Minh công khai giành giật, mượn cớ đả kích Đàm Diệu Minh, lợi dụng cái cớ bảo vệ cô để giữ cô bên cạnh mình. Thủ đoạn có được cô chẳng vẻ vang gì, chí ít thì nếu là trước kia, Lục Đông Thâm tuyệt đối khinh bỉ một con người như vậy.

Anh cũng đích thực muốn có được cô.

Một người đàn ông nảy sinh ý nghĩ với một người phụ nữ, ban đầu đều xuất phát từ vẻ ngoài. Hạ Trú xinh đẹp, là vẻ đẹp không giống các cô gái khác. Nhất là đôi mắt ấy, nó rất mê hoặc, rất ma mị. Anh là một người đàn ông bình thường, có suy nghĩ muốn chiếm hữu cô dường như trở nên hợp tình hợp lý.

Nhưng có được rồi, anh vẫn muốn có hơn.

Anh như người đã bước chân xuống vũng bùn, cử động một chút là lún sâu cả người. Sau đó thì anh chỉ biết giương mắt nhìn bản thân càng lún càng sâu mà vẫn cam tâm tình nguyện.

Anh chấp nhận che mưa chắn gió cho cô, chấp nhận hứng chịu mọi lời đồn đại vì cô, chấp nhận làm tất cả chỉ đổi lấy nụ cười của cô. Sự cam tâm tình nguyện này chưa bao giờ có. Thế nên, ban đầu anh đối với cô không phải là muốn có được, mà là muốn yêu cô.

Dương Viễn nói đúng, anh đã bị cô mê hoặc. Nhưng Dương Viễn cũng biểu đạt sai rồi. Là anh cam tâm tình nguyện chịu sự mê hoặc này, vì đây chính là tình yêu.

Từ lúc trước khi Hạ Trú nhắc đến hai chữ “kết hôn”, anh đã tự nhiên coi cô là người phụ nữ duy nhất của đời mình. Anh và cô đã từng đụng chạm da thịt, từng đầu gối tay ấp, từng đồng cam cộng khổ, đã từng trải qua mọi thân mật nhưng vẫn không chán ghét nhau ngược lại càng thêm quyến luyến. Sự nuông chiều này, anh chỉ dành cho vợ của mình.

Ở trong lòng anh, cô từ lâu đã là vợ, tối ôm đi ngủ, sáng dậy cùng ăn. Đây chẳng phải là cuộc sống mà anh muốn trải qua cùng cô sao?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hạ Trú dựa vào lòng anh, hơi thở như gấp gáp hơn: “Nợ anh là phải mất cả đời để trả nợ à?”

“Không được à?” Lục Đông Thâm cười khẽ: “Em nợ anh cả mạng sống đấy. Bây giờ anh không đòi mạng của em mà đòi người của em, cả đời.”

Cô cảm thấy vành tai ngưa ngứa, khiến cả tim gan cũng ngứa theo. Họng cô nhất thời căng ra không thể nói được câu gì. Bờ môi mỏng của Lục Đông Thâm men theo gò má cô lướt đi, trên đầu là những ngọn đèn trời lúc sáng lúc tối, tôn lên ánh mắt dịu dàng đa tình của anh: “Bé con, anh muốn trở thành chồng của em.”

Hạ Trú chỉ cảm thấy hơi thở trở nên ngắn ngủn. Cô quay đầu nhìn anh, bị thiêu đốt bởi ánh mắt kiên định của anh. Lát sau cô quay hẳn người lại, ngón tay chạm lên cúc áo sơ mi của anh, cúi đầu: “Trước kia em cũng từng nghĩ chồng tương lai của em sẽ là người như thế nào, em sẽ lấy một người đàn ông ra sao. Em nghĩ, anh ấy sẽ rất yêu em, rất bao dung, rất nuông chiều em, sẽ tin tưởng em, tín nhiệm em vô điều kiện…” Ánh mắt cô men theo chiếc cúc áo từ từ đi lên, vượt qua cổ họng, bờ môi, sống mũi cao thẳng rồi bịn rịn nhìn sâu vào mắt anh: “Em ăn nói hơi lủng củng…”

Lục Đông Thâm bật cười, vòng tay qua người cô, thì thầm: “Bé con, em phải nhớ một câu nói của anh, bất luận là lúc nào em cũng phải tin rằng anh tin em. Chỉ cần là em nói, anh đều tin.”

Ngón tay Hạ Trú run rẩy, trái tim cũng rung rinh. Cô nhìn anh, tình yêu từ tận đáy lòng như dây leo từ từ lan rộng, lấp đầy cả một khoảng trống trải. Cô không kìm được lòng mình níu lấy cổ anh, áp mặt lên ngực anh: “Đông Thâm, Đông Thâm…” Cô lẩm bẩm tên anh, từng lần từng lần khắc vào trái tim mình.

Có lúc hạnh phúc đến quá đầy, cô lại thấy lo sợ. Cô muốn giữ chặt Lục Đông Thâm, nhưng lại sợ mình không thể nắm chắc.

“Sau này chúng ta thật sự sẽ không chia xa sao?” Cô hỏi.

“Không đâu.” Anh trả lời.

“Liệu anh có bỏ mặc em, phụ em không?” Cô lại hỏi.

“Không đâu.” Anh lại trả lời.

Hạ Trú ngước mắt nhìn anh, sóng mắt lăn tăn, không biết là vì ánh đèn trời soi vào hay vì mắt cô thật sự ươn ướt: “Vậy nếu thật sự có một ngày như thế, nếu có ngày anh đổi ý, bỗng nhiên không yêu em nữa, vậy em…”

“Em muốn làm gì cũng được.” Lục Đông Thâm nhẹ nhàng ngắt lời cô: “Bé con, sẽ không có ngày đó đâu, anh sẽ không đổi ý, cũng sẽ không bỗng dưng không yêu em nữa. Nếu em thật sự cho rằng sẽ có ngày đó, thì anh để mặc cho em xử lý, được không?”

Hạ Trú bật cười, nhưng khóe mắt cũng đỏ lên rất nhanh. Cô ôm lấy anh, thật chặt.

Trái tim Lục Đông Thâm bị cô khuấy đảo, vừa đau xót vừa ấm áp. Anh hỏi: “Có muốn trở thành vợ của anh không?”

Hạ Trú ra sức gật đầu.

Lục Đông Thâm trong lòng như nở hoa. Anh hơi kéo cô ra, giữ tay trên đầu cô, ép cô nhìn vào anh. Anh nói: “Nói em muốn làm vợ anh đi.”

Hạ Trú cắn môi cười, sau đó vênh mặt: “Em muốn làm vợ anh!”

Lục Đông Thâm thích sự phóng khoáng này của cô, anh bất giác cúi xuống hôn lên môi cô.

Cô ngâm nga kháng nghị: Nhẫn, anh còn chưa đeo nhẫn cho em mà…