Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 247

Chương 247: Bất ngờ gặp lại nhau

Ầm! Một tiếng sấm vang lên. Người đang ngủ ở người trên giường cũng ngay sau đó bị giật nảy mình. Theo bản năng, hai bàn tay nhỏ bé ở dưới lớp chăn mỏng liền nắm thật chặc thành quả đấm.

“Mẹ, cứu con, con thật là đau…” Một tiếng khóc thê thảm đồng thời vang lên.

Tia chớp chớp lóe chớp lóe xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào bên trong căn phòng. Ánh sáng theo tia chớp lóe lên trong phòng, tạo thành ánh sáng trắng chói mắt, làm cho người trong giấc mộng liền mơ thấy ánh đèn pha xe ô tô chói mắt…

“Cứu mạng…” Tiếng kêu đầy bất an bị tiếng sấm bao phủ. Những giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu từ trong tròng mắt chảy xuống. Ở trong tiếng mưa rơi ào ào, tiếng bánh xe xẹt qua mặt đất tạo thành âm thanh bén nhọn chói tai. Tiếng xe chạy càng ngày càng gần…

“Không muốn, đừng tới đây…” Diệu Tinh run rẩy.

“Trình Diệu Tinh, tôi muốn cô nợ máu phải trả bằng máu…” Giọng nói lạnh như băng mang theo hận ý nồng đậm…

Rầm! Tiếng thân thể bị va chạm tung lên, sau đó rơi xuống trên mặt đất. Máu tươi trong nháy mắt xông ra. Dưới ánh sáng của tia chớp, người vừa bị đụng vào, thỉnh thoảng nhìn giống như là Mộ Thần, thỉnh thoảng lại biến thành chính cô…

“A!” Diệu Tinh lớn tiếng kêu lên, từ trên giường ngồi bật dậy. Giờ phút này, mồ hôi đã thấm ướt đầy quần áo của cô, sợi tóc dính bết vào trên mặt của cô. Đã năm năm rồi… Không, là tám năm, hơn tám năm rồi, cơn ác mộng đáng sợ này, càng ngày càng nghiêm trọng…

Từ từ ôm chặt lấy hai chân, Diệu Tinh chôn mặt ở trong khuỷu tay. Bàn tay nắm thật chặt lại thành một đoàn, thân thể cũng bởi vì quá dùng sức mà phát run lên.

“Lau­ra!” Theo tiếng gọi lo lắng truyền vào trong lổ tai. Carlos đã bước nhanh đến, mở đèn trong phòng, nhìn bộ dạng Diệu Tinh mồ hôi chảy ròng ròng, trong lòng của anh nhói đau một hồi. “Có phải là em lại gặp phải ác mộng hay không?” Anh đưa tay lau mồ hôi của Diệu Tinh.

“Đừng sợ. Không sao đâu!” Giống như thường ngày, anh lại ôm Diệu Tinh vào trong ngực của mình.

Ngoài cửa sổ tiếng sấm vẫn vang lên như cũ. Diệu Tinh không nói một lời, cô tựa vào trong ngực Carlos, tay ôm chặt lấy bụng, người trống rỗng. Sự đau đớn thê lương, lan tràn tới tứ chi bách hài. (*)

(*) Tứ chi bách hài (四肢百骸)/ tứ chi bách thể(四肢百体): Thành ngữ. Tứ chi và trăm xương; các bộ phận thân thể – chỉ toàn thân con người.

“Thế nào mà người em lại run thành như vậy? Lau­ra, có phải là em rất lạnh hay không?” Carlos nắm lấy chăn vây quanh thân thể Diệu Tinh, sau đó lại lấy ôm cô chặt hơn. “Em đau bụng sao?” Anh hỏi thăm, rồi vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa lên bụng của Diệu Tinh. Trận mưa đêm năm năm đã hoàn toàn lưu lại ám ảnh ở trong lòng của cô. Bình thường hàng ngày cô vẫn luôn giữ một bộ cao ngạo, dáng vẻ kiên cường. Nhưng mà chỉ có anh biết, ở thời điểm mỗi lần trời mưa thì Diệu Tinh sẽ bị bất lực đến mức nào, đáng thương đến mức nào. Cuộc sanh non trong trận mưa to, đã gây ra tổn thương cực lớn cho thân thể của cô. Hơn nữa, cũng bởi vì bị mất đứa con, cho nên mỗi lần trời mưa thì cô đều sẽ có cảm giác bị đau bụng…

“Carlos!” Bàn tay Diệu Tinh nắm chặt lấy bàn tay to của anh, sau đó cọ xát ở trong ngực của anh.

Đọc FULL truyện tại đây

“Đừng sợ, anh sẽ ở nơi này cùng với em!” Carlos nhẹ nhàng hôn lên trán Diệu Tinh: “Em ngủ đi, anh sẽ vẫn ở bên cạnh em!” Anh nói bảo đảm, ôm Diệu Tinh nằm xuống.

Diệu Tinh nhắm mắt lại thật chặt, bàn tay níu lấy áo của Carlos thật chặc. Tiêu Lăng Phong, anh cũng sẽ không bị gặp phải cơn ác mộng hay sao? Nợ máu phải trả bằng máu. Tôi đậy thật sự muốn nhìn một chút, rốt cuộc là ai nói người nào nợ máu sẽ phải trả bằng máu…

Mưa to điên cuồng trút xuống cả đêm. Do vẫn bị cơn ác mộng dây dưa nên hiển nhiên tinh thần của Diệu Tinh không được tốt.

“Lau­ra! Anh nghĩ hay là nên đi bệnh viện để kiểm tra một chút xem sao đi!” Carlos lo lắng nói qua. “Chuyện tiệc rượu của công ty cứ bảo Ann đi làm.”

“Em không sao!” Diệu Tinh liền nhàn nhạt lắc đầu. Hiện tại cô có chuyện trọng yếu hơn cần phải làm! Tôi, Trình Diệu Tinh hiện giờ trở lại, chỉ một người biết, như vậy rất không thú vị… Diệu Tinh nắm thật chặc dao nĩa trong tay. Đường Nhã Đình kia chính là người đầu tiên mà Diệu Tinh rất muốn để cho cô ta biết. Diệu Tinh rất muốn nhìn một chút xem phản ứng của cô ta ra sao. Cô muốn nhìn thiếu phu nhân của nhà họ Tiêu một chút xem trong lòng cô ta có phải là rất thoải mái hay không…

“Mẹ, mẹ đang suy nghĩ gì vậy? Bộ dáng này của mẹ thật sự rất dọa người đó!” Tiểu Duệ cẩn thận nói một câu. Nhìn khuôn mặt tươi cười dịu dàng của Diệu Tinh đã thành thói quen, trong lúc bất chợt nhìn thấy vẻ mặt Diệu Tinh lạnh như băng như vậy, đương nhiên Tiểu Duệ liền bị dọa sợ.

“Sorry (tiếng Anh nguyên bản). Tiểu Duệ! Có phải là mẹ đã hù dọa đến con rồi hay không?” Diệu Tinh xoa xoa đầu của Tiểu Duệ: “Mẹ trở lại cũng đã được một đoạn thời gian rồi, đang nghĩ tới muốn đi thăm một người bạn. Nghĩ đến đã thật lâu rồi không gặp, nên có chút hưng phấn!”

“Mẹ, mẹ xác định, không phải là mẹ đi gặp kẻ thù đó chứ?” Cậu bé thử hỏi thăm dò một câu. Cho dù tính tình của mẹ rất lạnh, nhưng mà sự lạnh nhạt cùng hận ý của mẹ, thì cậu lại cảm nhận được là mình có thể phân biệt được rất tốt. “Con cảm giác như mẹ thật giống như là đang muốn ở cắt xé người bạn kia ra vậy…”.

Truyện được đăng tại đây

“Ách…” Diệu Tinh nhìn Carlos một chút. Chẳng lẽ biểu hiện của mình thật sự rõ ràng đến như vậy hay sao? Carlos ném ánh mắt của anh cho một người khác. Diệu Tinh từ từ cúi đầu bẹt miệng. Hiếm khi được nhìn thấy hàng động tức giận giống như trẻ con của Diệu Tinh, Carlos bật phì cười.

“Anh biết em làm cái gì cũng có chừng có mực. Buổi chiều nay anh đến đón em cùng đi xem lễ phục. Buổi tối chúng ta mang theo Tiểu Duệ cùng nhau đi dự tiệc rượu sinh nhật của một người bạn.”

“Vâng!” Diệu Tinh gật đầu!

Thời điểm Diệu Tinh đi tới chi nhánh công ty, ở nơi cửa đã có một nhóm người đứng đó.

“Tiểu thư Lau­ra, xin chào! Xin mời ngài!” Quản lý công ty tự mình đến đến đại sảnh để tiếp đón. Trước hết không nói đây là người đứng đầu về thiết kế của Tổng Công ty cũng cần phải cung kính một chút, mà hơn nữa, vị này vô cùng có khả năng tương lai sẽ là Tổng Giám đốc phu nhân. Cho nên, từ đầu đến cuối vị quản lý này cũng luôn đi theo suốt toàn bộ

Đang tải nội dung ảnh