Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 241

Chương 241: Chỉ nghĩ muốn ôm cô vào trong ngực

Tiếng sấm nổ ầm ầm, lỗ tai Diệu Tinh vang lên ong ong, cô chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Lăng Phong,

“Anh, anh nói… cái gì?” Diệu Tinh khó khăn khạc ra mấy chữ. Mình đã nghe lầm, có phải hay không?

“Tôi nói, muốn đứa con của cô chết theo đứa con của Nhã Đình!” Tiêu Lăng Phong ngồi xổm xuống nắm lấy cái cằm của Diệu Tinh. Trong nháy mắt, tiếng sấm lại vang lên, chiếu sáng gương mặt trắng bệch của Diệu Tinh cùng với sự quyết tuyệt trong mắt Tiêu Lăng Phong. Một màn này thực quen thuộc biết bao nhiêu. Giờ phút này Diệu Tinh thế nhưng có muốn khóc cũng không thể khóc được, cô đã hoàn toàn mất đi chút sinh lực cuối cùng của mình. Cánh tay Diệu Tinh chống đỡ ở trên mặt đất, mới miễn cưỡng trụ đỡ cho cơ thể cô không bị ngã xụi xuống.

“Hừ!” Diệu Tinh cười khổ. Làm thế nào bây giờ? Cô thật sự không biết nên nói những gì, lời nói kia của anh mà cô đã nghe có nghĩa là bất kể đứa nhỏ này là của ai, cũng đều phải chết? Nhưng mà, tại sao cô lại cảm thấy … lạnh quá, trong lòng cô lạnh quá…

“Trở về đi thôi!” Tiêu Lăng Phong vỗ vỗ lên gương mặt của Diệu Tinh. “Hiện tại trời đang mưa rất to. Coi như cô không thể thông suốt lo nghĩ cho mình, thì xin cô cũng phải suy nghĩ một chút cho đứa nhỏ ở trong bụng cô chứ!”

“Tiêu Lăng Phong, từ trước đến giờ tôi chưa từng bao giờ có ý nghĩ muốn lợi dụng đứa nhỏ này để đổi lấy được cái gì từ trên người anh. Anh cảm thấy tôi cần thiết phải lừa gạt anh hay sao?” Diệu Tinh nhìn Tiêu Lăng Phong. Trận mưa to đã xối lên thông suốt cả người cô. Trên mặt cô lại càng không thể phân định rõ chỗ nào là nước mưa, chỗ nào là nước mắt… “Muốn tôi phải làm thế nào thì anh mới có thể bỏ qua cho đứa bé này đây?” Diệu Tinh hỏi một câu vẻ đầy bất lực. Giống như bất cứ người nào trước khi chết vẫn cố gắng giãy giụa một chút cuối cùng. Biết rất rõ ràng là sẽ phí công, nhưng mà vẫn như cũ, không muốn buông tha.

“Dù như thế nào tôi cũng đều muốn sẽ không bỏ qua!” Tiêu Lăng Phong cắn răng. Giờ phút này, không khó nhìn ra là đã có người đi tới bệnh viện. Bọn họ muốn giết chết đứa bé này, cho nên, Diệu Tinh tin tưởng lời nói của những người đó, cho rằng chính anh là người đã sai khiến…

Ha ha… Còn có điều gì đáng buồn hơn so với hai người bọn họ nữa đây! Rõ ràng luôn miệng nói là yêu lẫn nhau, nhưng mà… lại không muốn tin tưởng lẫn nhau. Ví dụ như việc anh không tin thân phận của đứa bé này, còn Diệu Tinh nhất định một mực nói là anh muốn giết chết đứa bé này vậy…

“Trở về đi thôi!” Giọng nói của Tiêu Lăng Phong đã có vẻ run rẩy.” Trình Diệu Tinh, về sau trong cuộc sống của chúng ta, sẽ không bao giờ còn có một chút xíu giao tiếp nào nữa…” Tiêu Lăng Phong nói xong liền hất mặt của Diệu Tinh ra, quyết tuyệt rời đi. “Đừng tiếp tục đứng ở phía ngoài nữa, chúng ta vào nhà đi thôi!” Tiêu Lăng Phong ôm Đường Nhã Đình xoay người, tay của anh không ngừng dùng sức, giống như muốn bóp vỡ xương của Đường Nhã Đình ra vậy. Đường Nhã Đình rất đau, nhưng mà cô ta vẫn cố gắng chịu đựng sự đau đớn, thuận thế tựa vào trong ngực của Tiêu Lăng Phong.

“Tiêu Lăng Phong!” Thấy Tiêu Lăng Phong tránh ra, Diệu Tinh lớn tiếng kêu lên.

“Chớ nói cái gì đến cái chuyện đứa trẻ trong bụng cô chính là của tôi nữa. Trình Diệu Tinh, cô nói chưa ngán, nhưng mà tôi nghe cũng đã ngán lắm rồi!” Tiêu Lăng Phong nói xong, trong nháy mắt, mưa lại rơi lớn hơn. Tiêu Lăng Phong kiên quyết xoay người bỏ đi, để một mình Diệu Tinh ở lại trong nước mưa lạnh như băng…

Đọc FULL truyện tại đây

“Tiêu Lăng Phong!” Thấy Tiêu Lăng Phong đã xoay đầu lại rồi nhưng cũng vẫn chưa rời đi ngay lập tức, Diệu Tinh tiến lên kéo Tiêu Lăng Phong lại: “Anh không thể đi!” Giọng nói của Diệu Tinh run rẩy, mang theo một chút van cầu.

“Không đi ở lại nơi này để cùng gặp mưa với cô hay sao?” Tiêu Lăng Phong nhíu mi lại: “Tôi khuyên cô cũng không cần uổng phí tâm cơ làm gì nữa!” Tiêu Lăng Phong nói một câu tàn nhẫn, quyết tâm rút tay mình ra. “Chúng ta vào đi thôi!” Tiêu Lăng Phong cố ý hôn nhẹ lên gương mặt Đường Nhã Đình.

Lập tức như ý muốn. Đường Nhã Đình cũng nghênh hợp cười duyên. Cho dù là giả, nhưng cô ta cũng nghĩ muốn làm ra vẻ rất hạnh phúc…” Tiêu Lăng Phong, rồi anh sẽ phải hối hận, tôi sẽ làm cho anh phải chịu trách nhiệm tất cả đối với những gì mà anh đã làm đối với tôi. Nếu như anh nghĩ muốn dám làm tổn thương đến đứa nhỏ của tôi, cho dù phải chết, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh, tuyệt đối sẽ không…” Diệu Tinh lớn tiếng gào thét.

“Cô nghĩ muốn như thế nào, đó là chuyện của cô!” Tiêu Lăng Phong cắt đứt lời nói của Diệu Tinh sau đó xoải bước rời đi, Diệu Tinh đứng tại chỗ, nhìn Tiêu Lăng Phong từng bước từng bước đi xa dần. Ha ha… những giọt nước mắt nóng bỏng chảy qua gương mặt của cô, cảm giác nóng rực thật rõ ràng như vậy. Tiêu Lăng Phong, anh thật sự muốn làm những chuyện tàn nhẫn như vậy thật sao…

Tiêu Lăng Phong đi vào trong nhà. Ở phía sau cánh cửa đóng kín, anh rút cánh tay của mình ra khỏi tay Đường Nhã Đình vẻ đầy chán ghét.

“Lăng Phong!” Đường Nhã Đình uất ức nỉ non. “Anh làm sao vậy?” Đường Nhã Đình biết rõ rồi còn hỏi.

Truyện được đăng tại đây

“Đã không còn kịch vui để xem nữa rồi, cô còn muốn diễn trò để cho ai nhìn đây?” Tiêu Lăng Phong hỏi.

“…” Đường Nhã Đình cúi đầu. Đúng vậy, tác dụng của cô ta bất quá cũng chỉ là để diễn trò mà thôi. Tay níu lấy váy áo thật chặt, Đường Nhã Đình cắn răng, mỗi lần chỉ có ở trước mặt Trình Diệu Tinh, thì Tiêu Lăng Phong mới sẽ phá lệ tỏ ra dịu dàng với cô…

“Lăng Phong, anh lợi dụng em như vậy mà không cảm thấy tàn nhẫn hay sao?” Đường Nhã Đình hỏi. “Coi như là qua sông rút cầu, anh cũng không nên phải tuyệt tình như vậy chứ?”

“So với sự tàn nhẫn, tôi làm sao có thể so bì mà vượt qua cô được?” Tiêu Lăng Phong cười, “Cô cho rằng tôi thật sự không biết cô đã làm chuyện gì đối với Lisa hay sao?” Tiêu Lăng Phong buồn cười hỏi.

Đường Nhã Đình ngẩn ra. “Tôi không muốn quan tâm đến chuyện này, là bởi vì tôi cảm thấy chuyện này không có mối liên quan gì quá lớn đối với tôi. Đường Nhã Đình, khi cô lần lượt bỏ qua các cơ hội mà tôi đã cho cô, thì tôi liền đã hoàn toàn không còn ôm

loading