Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 234

Chương 235: Phản ứng thất thường

Bót cảnh sát.

Diệu Tinh co rúm lại ở trong góc, thân thể run thành một đoàn, hỏi cái gì cũng không mở miệng, lại càng không cho phép người khác đến gần. Cô cứ níu thật chặc níu lấy quần áo của mình, cực kỳ nhạy cảm và bài xích đối với việc mọi người đến gần mình…

Tiêu Lăng Phong chạy vào, nhìn thấy Diệu Tinh như vậy, trong nháy mắt, tim của anh hung hăng đau đớn một hồi.

“Diệu Tinh.” Tiêu Lăng Phong gọi tên cô, nhưng lại không thu hút được sự chú ý của Diệu Tinh. Cô giống như bị đắm chìm ở trong thế giới của mình vậy. “Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao các người lại nói cô ấy giết người!” Tiêu Lăng Phong rống giận.

“Tiêu thiếu gia, ngài bình tỉnh một chút!” Cảnh sát cười làm lành. “Chúng tôi nhận được tin do người nhà tiểu thư Lisa báo án, nói không thấy cô ấy. Chúng tôi tìm tới đó, khi ấy Lisa đã chết, mà hiện tại ở đó… chỉ có một mình Trình tiểu thư. Hung khí cũng vẫn còn ở hiện trường, phía trên là vân tay của cô ấy, tại hiện trường có dấu vết giãy giụa. giữa kẽ tay của tiểu thư Lisa cũng giắt mảnh da của Trình tiểu thư!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Các người là heo sao! Có đầu óc hay không vậy? Cô ấy là một phụ nữ có thai. Hiện tại đang suy yếu đến mức bản thân mình đứng cũng không vững. Các người cảm thấy cô ấy có thể giết người được sao?” Tiêu Lăng Phong rống giận.

“Cái này chúng tôi cũng biết, nhưng mà… Trình tiểu thư vẫn luôn không chịu mở miệng. Tất cả hiện trường của vụ án đều không lợi đối với cô ấy! Cho nên…”

“Cái này không thể nào!” Tiêu Lăng Phong rống lớn một câu.

“Tiêu thiếu gia, xin ngài bình tĩnh một chút. Hiện tại ngài hãy chịu khó mà khuyên nhủ Trình tiểu thư một chút, xem xem cô ấy có thể nói những gì.” Cảnh sát nói xong liền lui ra ngoài.

Trong phòng trong nháy mắt trở lại an tĩnh. Diệu Tinh dường như cũng không có một chút phát hiện nào đối với những người ở bên ngoài vậy. Cô ngồi dưới đất, núp ở một góc tường, một bàn tay nhỏ bé theo bản năng còn đặt ở trên bụng.

“Diệu Tinh, đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh là Tiêu Lăng Phong đây!” Anh nhẹ nhàng nói.”Diệu Tinh…”

Đọc FULL truyện tại đây

“A…” Diệu Tinh kêu to. “Đừng tới đây, cứu mạng, cứu mạng…” Cô gào thét nghe đầy hoảng sợ. “Cứu mạng…”

“Diệu Tinh.” Tiêu Lăng Phong đau lòng tiến lên ôm lấy Diệu Tinh.

“A! Buông tôi ra cứu mạng, cứu mạng!” Diệu Tinh liều mạng giãy giụa. “Buông tôi ra, buông tôi ra!” Cô sợ đến phát run, những cũng không có sức để tránh thoát. “Ba ba, cứu cứu Diệu Diệu…”

“Diệu Tinh, em hãy nhìn anh đi, anh là Tiêu Lăng Phong đây.” Tiêu Lăng Phong đau lòng khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệu Tinh: “Diệu Tinh, đừng sợ, nói cho anh biết nào, đã xảy ra chuyện gì!”

“Buông tôi ra!” Diệu Tinh đưa tay đẩy Tiêu Lăng Phong ra. Thấy Tiêu Lăng Phong rời đi khỏi phạm vi ở bên cạnh mình, Diệu Tinh mới an tĩnh lại. Cô lại trở về trong thế giới của mình. Trong đôi mắt không có có một mảy may gợn sóng, phía dưới trống rỗng còn là cục diện đáng buồn.

Diệu Tinh mới vừa gọi ba ba của cô, trong ngực Tiêu Lăng Phong đau đớn một hồi. Hiện tại cô kháng cự đối với mọi người, có phải cô có chỉ thể cho gia nhân đến an ủi cô hay không!

Truyện được đăng tại đây

“Diệu Diệu.” Theo giọng nói lo lắng của người con gái, Khương Ngọc Khiết chạy vào. Nhìn thấy con gái của mình như vậy, một khắc kia, nước mắt của bà trong nháy mắt liền trào ra. Trừ bỏ đau lòng thì ngoài ra sự khiếp sợ của bà lại càng nhiều hơn.

loading