Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 228

Chương 229: Bởi vì Đường Nhã Đình cho nên anh đối xử với em như vậy phải không?

Thời điểm Tiêu Lăng Phong thất thần trở lại nhà trọ thì đêm đã khuya. Nhưng mà điều anh không nghĩ tới chính là, khi anh mở cửa, nghênh đón anh lại sẽ là một khoảng đen ngòm…

Xoảng! Cái chìa khóa từ trong tay anh rơi xuống. Âm thanh loảng xoảng vang lên ở trong bầu không khí yên tĩnh như vậy nghe thật chói tai.

Anh mệt mỏi tựa người vào trên vách tường, màu đen hắc ám che dấu sự mệt mỏi cùng tiều tụy anh. Giật nhẹ cà vạt, Tiêu Lăng Phong đi vào trong phòng tắm. Trong lòng, trong đầu anh đã hoàn toàn rối loạn thành một đoàn, anh cảm thấy mình sắp bị ép đến nổi điên lên rồi.

Nước lạnh xối ào ào từ trên đầu xuống dưới. Cái lạnh từ từ ngấm là bởi vì lạnh, hay là bởi vì trong lòng đang đau đớn mà cả người anh run rẩy. Anh yêu em như vậy, nhưng tại sao em lại có thể đối xử với anh như thế… Diệu Tinh, tại sao em lại có thể như vậy…

Bóng đêm dần dần dày đặc, Tiêu Lăng Phong từ trong phòng tắm đi ra ngoài, thì đã là một giờ sau. Nhưng mà trong phòng thì vẫn yên tĩnh như cũ. Anh lắc lắc đầu văng những giọt nước còn bám trên tóc ra, sau đó mệt mỏi nằm xuống trên ghế sa lon, nhắm đôi mắt lại. Trước mắt, bên tai anh lúc này, toàn bộ đều là đôi mắt đẫm lệ cùng giọng nói của Diệu Tinh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Lăng Phong, tin tưởng em…” Tiêu Lăng Phong chợt mở mắt, giống như trong lúc bất chợt lại tỉnh táo ra vậy. Anh đứng dậy, cũng đã trễ thế này rồi, tại sao Diệu Tinh lại vẫn chưa về đến nhà… Nghĩ đến Diệu Tinh đã gọi điện thoại cho anh giống nổi điên lên rồi, Tiêu Lăng Phong nắm chặt tay lại thành quyền. Tiêu Lăng Phong nhặt cái chìa khóa rơi ở trên đất lên, xông tới về phía cửa. Nhưng mà anh còn chưa kịp mở cửa ra, thì ngoài cửa liền truyền đến tiếng vặn mở khóa cửa.

Tiêu Lăng Phong lui về phía sau mấy bước, sau đó nhìn cánh cửa được chậm rãi kéo ra. Diệu Tinh nhanh chóng đi vào.

Diệu Tinh mệt mỏi đóng cửa lại. Cô không nghĩ tới Tiêu Lăng Phong lại sẽ ở nhà của bọn họ. Cô nhìn lên người đàn ông một thân nhẹ nhàng khoan khoái đang ở trước mặt mình. Cặp mắt của Diệu Tinh nhìn anh không hề chớp mắt, nhìn thấy vẻ mặt Tiêu Lăng Phong như vậy, cô có chút sợ hãi.

“Đi đâu về?” Nhìn bộ dạng chật vật của Diệu Tinh, trong lòng của anh thấy kéo đau một hồi. Nhưng mà anh vẫn có thể tiết chế được cảm xúc kích động của mình không để cho nổi lên. Mái tóc của Diệu Tinh có chút xốc xếch, ngay cả váy áo cũng có chút bẩn thỉu. Gương mặt của cô lại càng thêm giống như một con mèo nhỏ nhem nhuốc. Ánh mắt của cô sưng đỏ hình như là đã khóc thật lâu.

Diệu Tinh không trả lời vấn đề Tiêu Lăng Phong hỏi. Bởi vì Diệu Tinh đã đi từ chi nhánh bệnh viện Thần Vũ về nhà trọ, có lẽ cũng bởi vì tâm tình xuống thấp. Cô đã đi từ biệt thự về tới đây, đường đi thật sự rất xa, thân thể của cô cũng đã nặng nề, cô đã phải cố sức không để rơi giầy trên chân, hiện tại chân của cô đã sưng lên.

“Tại sao không mở miệng, anh hỏi em đã đi đâu!” Tiêu Lăng Phong tiến lên cầm cổ tay Diệu Tinh. Anh ghét loại cảm giác trái ngược không muốn nói gì như vậy. Chẳng lẽ chuyện đã phát sinh như vậy, thế mà cô vẫn liền không có gì muốn nói sao!

Đọc FULL truyện tại đây

“Ra…” Diệu Tinh nghĩ muốn nói ra lý do vì sao mình đi như vậy, nhưng mà thời điểm há mồm ra cô mới phát hiện mình gần như không phát ra được âm thanh nào. Diệu Tinh nở một nụ cười chua xót, cố sức cúi người xuống. Ngay trước mặt Tiêu Lăng Phong, cô đổ thứ gì đó trong túi ra. Bộ váy áo có chất lượng tốt, lớp vải vóc trượt qua tay Tiêu Lăng Phong, rơi xuống trên mặt đất. Nhìn bộ váy áo trước mặt, hô hấp của Tiêu Lăng Phong chợt bị lỡ một nhịp. Bộ váy áo này là do Đường Nhã Đình đã mặc đi hôm ấy… Nhìn bộ váy áo, đáy lòng Tiêu Lăng Phong chợt rơi bịch một tiếng.

Diệu Tinh từ từ ngẩng đầu lên, cái nhìn đầy vẻ cay đắng, những giọt nước mắt trong veo từng giọt lăn xuống thánh thót, như lời nói không chấp nhận, không tha thứ cho người phản bội. Khi Tiêu Lăng Phong phản bội thì trong lòng anh đã ôm một loại cảm xúc như thế nào đây!

Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Diệu Tinh, Tiêu Lăng Phong thế nhưng không thể nào trả lời nổi, thậm chí anh có chút muốn tránh né.

A… Từ trong cổ họng Diệu Tinh phát ra một tiếng cười nho nhỏ khàn khàn nghe đầy khổ sở. Cô cởi chiếc áo khoác xuống, trên người cô đã không biết đã bị mồ hôi ướt mấy lần, toàn thân cô cũng dính nhơm nhớp. Thời điểm trước khi Diệu Tinh nhìn thấy Đường Nhã Đình, cô đã chuẩn bị rất nhiều lời muốn nói với anh, nhưng mà… Hiện tại, cô lại không thể phát ra được tiếng nào mà cũng không biết mình sẽ nên nói cái gì…

Nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, Tiêu Lăng Phong mệt mỏi ngồi xuống. Nhìn bộ váy áo rơi ở trên đất kia, anh thống khổ xoa xoa nơi huyệt Thái Dương. Tại sao chuyện này lại xảy ra như vậy chứ? Tại sao Đường Nhã Đình lại mang thai, cô ta rõ ràng… Tại sao trên tờ kết quả kiểm tra đo lường kia lại kết luận anh và đứa nhỏ không có quan hệ gì với nhau. Anh thương cô đến như vậy, như vậy mong đợi đứa nhỏ đến như vậy… Nếu như không phải bận rộn thu xếp chuyện của Lãnh Liệt, thì có lẽ anh đã sớm cầu hôn với Diệu Tinh rồi. Nhưng mà bây giờ… Tựa như hết thảy đều đã thay đổi, hoàn toàn đảo lộn, hoàn toàn thay đổi…

Diệu Tinh thay rộng bộ váy áo rộng thùng thình đi ra, nhìn Tiêu Lăng Phong, cô thế nhưng lại không biết là mình sẽ phải nói những gì nữa. Cô đã khóc đến quá lâu, cô khóc suốt dọc đường đi về tới đây. Nước mắt đang đong đầy ở trong tròng mắt cô nhưng lại không thể chảy ra ngoài được. Cô cảm thấy nước mắt cả đời này của mình chắc cũng đã chảy ra hết rồi !

Truyện được đăng tại đây

Thời gian an tĩnh kéo dài khiến cho bầu không khí trở nên càng như bị đè nén thêm. Tiêu Lăng Phong xoa xoa lòng bàn tay, lòng bàn tay bị chà xát đến mức bị đỏ bừng một mảnh, thỉnh thoảng trong không khí còn vang lên tiếng khớp xương ken két.

Diệu Tinh từ từ cúi đầu xuống, cô vẫn nhìn vào bụng của mình. Có phải đây chính là bi kịch của những đứa trẻ nhà họ Tiêu hay không! Giống như là Tịch Mạt, đứa trẻ của cô là con cháu của nhà họ Tiêu. Tịch Mạt cũng đã sống hai mươi mấy năm, nhưng

loading