Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 212

Chương 212: Có dấu hiệu sanh non

Diệu Tinh từ từ trượt ngồi xuống, nhìn chất lỏng màu đỏ đang chảy ra từ bên dưới tà váy màu đen. Trong nháy mắt con ngươi Diệu Tinh liền trợn to. Cô túm lấy thật chặc làn váy của mình, muốn mở miệng gọi Tiêu Lăng Phong, nhưng mà khi cử động mấp máy đôi môi, cô mới phát hiện ra mình bây giờ thực sự không cách nào phát ra âm thanh nổi nữa.

“Tiêu Lăng Phong, trở lại…” Cô vô lực nói xong, giọng nói nhỏ bé đến mức chỉ có một mình cô nghe thấy. Cô nhìn Tiêu Lăng Phong kiên quyết tránh đi, ngay cả việc ngoái đầu lại nhìn cũng không hề có!

Tiêu Lăng Phong thở phì phò bỏ đi, ngay cả xe đang dừng đỗ ở ven đường anh cũng không để ý tới. Cứ nghĩ tới bộ dáng quật cường của Diệu Tinh, anh liền hận không thể bóp vỡ cổ của cô. “Trình Diệu Tinh, tôi thật chưa từng bao giờ thấy có người phụ nữ nào lại không có lương tâm nữ như vậy.” Tiêu Lăng Phong nắm thật chặc quả đấm…

Nhưng mà bước đi của anh lại từ từ chậm dần lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Diệu Tinh cứ một mực hiện lên trước mắt anh. Sắc mặt của cô thật là tệ, thân thể, cũng thật yếu ớt… Nghĩ tới những thứ này, Tiêu Lăng Phong đột nhiên hối hận đã vứt cô lại một mình ở ven đườn như vậy, trong lòng mặc dù đang tức giận, nhưng quả thật anh vẫn không thể nào yên lòng được. Tiêu Lăng Phong xoay người trở lại, anh quay trở về con đường cũ, trong lòng đột nhiên càng ngày càng thấy bất an…

Diệu Tinh ngồi dưới đất, không cách nào đứng lên được. Lúc Tiêu Lăng Phong chạy trở lại, đã nhìn thấy Diệu Tinh ngồi dưới đất, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi, cực kỳ thống khổ.

“Diệu Tinh!” Tiêu Lăng Phong kêu lên một tiếng. Anh sải bước chạy thật nhanh tới bên cạnh: “Em làm sao vậy?”

“Tiêu Lăng Phong!” Diệu Tinh giống như bắt được cây cỏ cứu mạng liền túm lấy, bám thật chặc lấy cổ tay của Tiêu Lăng Phong. Máu tươi trên tay cô dính vào trên tay Tiêu Lăng Phong: “Em đau bụng, đau bụng…”

“Diệu Tinh!” Nhìn vết máu hiện rõ trên cổ tay, Tiêu Lăng Phong nhịp tim liền như bị ngưng lại chậm mất một nhịp, ngay cả hô hấp cũng như đã sắp ngưng lại: “Diệu Tinh, đừng sợ, anh sẽ đưa em đi bệnh viện, sẽ đưa em đi bệnh viện.” Tiêu Lăng Phong nói xong liền ôm lấy Diệu Tinh, xông tới về phương hướng xe đang đậu. Làm sao đột nhiên Diệu Tinh lại bị biến thành như vậy. Nhìn Diệu Tinh đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng vặn vẹo như vậy, trái tim của Tiêu Lăng Phong tựa như cũng nhéo lại thật chặt, vo lại ở chung một chỗ.

Bệnh viện.

Đọc FULL truyện tại đây

Tiêu Lăng Phong lo lắng quanh quẩn ở trong bệnh viện. Trên tay, trên người của anh cũng dính đầy vết máu. Diệu Tinh mang thai, tại sao anh lại không hề hay biết như vậy! Anh siết quả đấm thật chặc thành quyền, móng tay trong lòng bàn tay lưu lại dấu vết thật sâu.

Rầm rầm! Cánh cử fhòng cấp cứu bị đẩy ra.

“Bác sĩ. Cô ấy như thế nào rồi?” Tiêu Lăng Phong liền nhảy tới.

“Anh làm sao lại có thể như vậy chứ. Cô ấy mang thai như vậy, anh lại còn kích động cô ấy!” Người bác sĩ trợn mắt.

“… Cô có làm sao không?” Tiêu Lăng Phong căng thẳng nhìn bác sĩ.

“May mắn là anh đã đưa tới kịp thời, đứa nhỏ không có vấn đề gì. Hiện tại người phụ nữ khi có thai thì cảm xúc vẫn luôn rơi vào tình trạng rất thấp. Cô ấy không thể chịu được sự kích động nữa đâu, anh biết không?” Bác sĩ dặn dò.

“Vâng, Dạ! Tôi biết rồi!” Tiêu Lăng Phong gật đầu. Đứa nhỏ. Anh đã có con rồi…

“Đứa trẻ đã được hơn ba tháng rồi, cho nên những chuyện gì cần chú ý thì phải nên chú ý!” Bác sĩ nói xong liền dẫn theo y tá trùng trùng điệp điệp rời đi.

Tiêu Lăng Phong cũng không cần quan tâm đến những lời trách cứ cùng thái độ ác liệt kia của bác sĩ. Hiện tại ở bên tai của anh chỉ có câu nói kia, Diệu Tinh mang thai, thai nhi đã được hơn ba tháng…

Trong phòng bệnh. Tiêu Lăng Phong vẫn luôn nắm thật chặc tay của Diệu Tinh, anh nâng bàn tay của Diệu Tinh lên, áp sát vào bên khóe miệng, hôn rồi lại hôn. Anh thế nhưng thiếu chút nữa thì đã làm cho Diệu Tinh bị sảy thai… Bàn tay của anh chậm rãi đặt ở trên bụng Diệu Tinh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Diệu Tinh, thật xin lỗi.” Anh nhẹ nhàng nói: “Anh thực sự không nên chọc tức đến em như vậy, cũng không nên vứt lại một mình em ở ven đường như thế!”

Anh thế nhưng lại khinh suất… Đã mấy lần Diệu Tinh nôn mửa như thế, vậy mà anh cũng không hề nhận thấy được, những dấu hiệu này có thể là cô đã mang thai. Tiêu Lăng Phong, mày thật là đần. Ngay từ lúc Diệu Tinh bắt đầu đi giày đế bằng, không còn để chân trần mà chạy ở trong phòng nữa, lẽ ra mày cần phải chú ý tới mới đúng! Tiêu Lăng Phong trách cứ mình đã vô tâm quá mức.

“Diệu Tinh, may mắn là em đã không có chuyện gì!” Tiêu Lăng Phong nhẹ nhàng hôn lên những ngón tay của Diệu Tinh.

Diệu Tinh từ từ mở mắt ra. Cô nhìn chung quanh chỉ có một mảnh màu trắng, đột nhiên từ trên giường Diệu Tinh bật dậy như tên bắn, sau đó cô sờ sờ lên bụng mình.

“Diệu Tinh!” Tiêu Lăng Phong bị cử động đột kia của Diệu Tinh có chút bị hù dọa: “Diệu Tinh, không chuyện gì đâu, đứa nhỏ không bị sao rồi!” Nhận ra Diệu Tinh đang lo lắng chuyện gì, Tiêu Lăng Phong liền nói an ủi: “Diệu Tinh, thật xin lỗi.” Tiêu Lăng Phong vươn cánh tay ra, ôm lấy cô vào trong ngực mình: ” Anh không nên bỏ em ở lại, không nên làm cho em phải tức giận.”

Những lời nói này của Tiêu Lăng Phong đã làm cho Diệu Tinh cảm thấy trong lòng thật chua xót. Nhiệt độ trên cơ thể của Tiêu Lăng Phong rõ ràng là đang bao vây thật chặt, nhưng mà cô vẫn cảm thấy sao lạnh quá, vẫn cảm thấy anh thật là xa xôi…

“Đứa ngốc, em mang thai tại sao không nói cho anh biết, hả?” Tiêu Lăng Phong đưa ngón cái ra lau nước mắt cho Diệu Tinh: “Đừng sợ, đã không có chuyện gì nữa rồi!” Anh an ủi, lại ôm lấy Diệu Tinh thật chặc một lần nữa, trên khóe miệng của anh treo một cười ngọt ngào toan tính.

Tiêu Lăng Phong vui sướng, Diệu Tinh có thể cảm

loading