Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 209

Chương 209: Đừng quên thân phận của em

Đột nhiên nụ hôn xuất hiện, khiến cho Diệu Tinh phản ứng không kịp nữa. Sự cường thế của Mộ Sở đã làm cho Diệu Tinh không cách nào tránh thoát. Mộ Sở hung hăng hôn Diệu Tinh giống như đang phát tiết lửa giận trong lòng mình vậy.

Ô… Diệu Tinh nhíu chặt lông mày. Dưới tình thế cấp bách, cô mở hai hàm răng ra cắn vào môi của Mộ Sở. Mộ Sở có nhận thấy hành vi này của Diệu Tinh, nhưng anh cũng không hề tránh né, cho đến khi mùi vị máu tanh từ từ lan tràn ra, Mộ Sở mới chậm rãi buông Diệu Tinh ra.

“Trình Diệu Tinh, tại sao, mặc dù em đã gây cho tôi vết thương như vậy, nhưng mà tôi cũng vẫn có thể tiếp nhận không hề oán hận một câu. Có phải là tôi cũng đáng bị coi thường hay không?” Mộ Sở thoáng khẽ cúi đầu nhìn Diệu Tinh, bởi vì tức giận và hít thở không thông mà khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên.

“Anh thật khốn kiếp!” Diệu Tinh giận đùng đùng xoay người đi. Chỉ là cô cũng không còn kịp bước đi ra được nửa bước liền cả người liền cứng đờ ở nguyên tại chỗ. Ở cách nơi đó mấy bước, Tiêu Lăng Phong cùng Đường Nhã Đình đang đứng ở nơi đó, Tiêu Lăng Phong nhìn chằm chằm chặt chẽ Diệu Tinh, trong đôi mắt của tựa như sắp phun ra lửa.

Mộ Sở nhìn Tiêu Lăng Phong đứng bên cạnh Đường Nhã Đình, trong lòng càng thêm bất mãn, hiện tại Diệu Tinh đã mang thai con của anh, thế nhưng anh lại dẫn theo một người phụ nữ khác đi dạo phố như vậy. Mộ Sở nắm thật chặc quả đấm, anh khẽ cười lên một tiếng, tiến lên kéo tay Diệu Tinh “Tiêu Lăng Phong, mày tức giận sao”

Hiện tại có phải mày cũng có thể lý giải được tâm tình của Diệu Tinh rồi hay không.

“Diệu Tinh, anh trai của tôi qua đời lâu như vậy rồi, cũng là thời điểm em nên quên anh ấy đi thôi!” Mộ Sở dịu dàng nói ra một câu, sau đó anh đưa tay lên lau nước mắt trên mặt Diệu Tinh: “Tôi và anh trai của tôi cũng đều hi vọng em sống thật vui vẻ.”

Sự ôn nhu cùng với sự an ủi của Mộ Sở khiến Diệu Tinh có chút kinh ngạc. Cô cũng nhìn lại Mộ Sở vẻ không hiểu, cho đến lúc Tiêu Lăng Phong đi tới, tức giận kéo cô lại đến bên cạnh mình.

Cổ tay của Diệu Tinh bị Tiêu Lăng Phong nắm phải có chút đau. Cô cắn môi, cúi đầu. Trong lòng có chút áy náy, cũng có chút bất mãn. Anh có gì mà phải tức giận chứ! Không phải là anh cũng mang theo Đường Nhã Đình ra đường giống như vậy đó thôi! Nhìn Đường Nhã Đình trong tay là túi lớn túi nhỏ đựng đồ dùng hàng ngày. Diệu Tinh cười đến mức khổ sở. Phải quan hệ thân mật đến cỡ nào, ngay cả đồ dùng dành riêng cho phái nữ cũng có thể mua trong một lần như vậy…

Đọc FULL truyện tại đây

“Mộ Sở, tôi cảnh cáo anh một lần nữa, anh hãy cách xa Trình Diệu Tinh một chút cho tôi!” Tiêu Lăng Phong lạnh lùng nói xong, lôi Tịch Mạt, xoải bước đi về hướng xe của mình. Bất kể phản ứng của Mộ Sở, cũng không qua tâm tới Đường Nhã Đình, mà hét to, rồi nhét Diệu Tinh vào bên trong xe của mình.

Chiếc xe lao đi giống như là mũi tên rời khỏi cánh cung vậy.

Diệu Tinh tựa lưng thật chặc vào ghế ngồi. Lục lọi tìm dây an toàn thắt lại thật chặt.

“Tiêu Lăng Phong, anh hãy bình tĩnh một chút!” Diệu Tinh lớn tiếng kêu. Tiêu Lăng Phong không thèm để ý tới sự hoảng sợ của Diệu Tinh, chỉ có con ngươi của anh đã đỏ rực lên gần như sắp nhỏ ra máu, nói cho Diệu Tinh biết, giờ phút này anh đang rất tức giận. . .

“Tiêu Lăng Phong, có phải là anh phát điên rồi hay không!” Diệu Tinh dùng lực, mạnh mẽ túm lấy tay của Tiêu Lăng Phong thật chặc: “Buông tôi ra!”

“Em hãy im miệng cho anh!” Tiêu Lăng Phong hét lớn một tiếng, thô lỗ kéo Diệu Tinh vào trong phòng khách. Diệu Tinh siết ống tay áo Tiêu Lăng Phong thật chặt, giống như chỉ sợ Tiêu Lăng Phong sẽ hất cô ra vậy. Trong lòng cô biết rất rõ ràng, nếu như mà mình bị Tiêu Lăng Phong hất ra, vứt bỏ đi, thì tình huống của sự việc tuyệt đối không phải là vui vẻ như mình đã dự liệu.

“Trình Diệu Tinh. Em đã nói hôm nay trong người em không thoải mái, không đi làm. Chính là vì muốn dành ra thời gian để đi gặp người đàn ông kia phải không?” Tiêu Lăng Phong rống to, gân xanh trên cổ cũng lồi lên bởi vì sự tức giận này của anh.

“Tiêu Lăng Phong anh lại nói nhăng nhít gì đó!” Diệu Tinh cau mày: “Hai người chúng ta chỉ là tình cờ gặp nhau mà thôi!”

“Tình cờ?” Hừ… Tiêu Lăng Phong cườ: “Làm sao lại đúng lúc như vậy nhỉ? Tình cờ ư? Làm sao em lại không tình cờ gặp anh chứ?”

“Anh bận rộn như vậy, làm có thể tình cờ gặp anh được!” Diệu Tinh cũng tức giận, lần này đổi lại là cô hất Tiêu Lăng Phong ra. . .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Em như vậy là có ý gì!” Tiêu Lăng Phong bất mãn với thái độ kia của Diệu Tinh, lại càng không thỏa mãn với lời nói của Mộ Sở…, nói về cái chết của Mộ Thần ư? Người nào đó tới đây chính là bởi vì để nói chuyện này! Hừ, thì ra là, đây chính là nguyên nhân mà mấy ngày gần đây tâm tình của Diệu Tinh xuống thấp như vậy. Anh làm nhiều như vậy, kết quả trong lòng cô vẫn tâm tâm niệm niệm những chuyện ảo tưởng, lại còn tưởng nhớ đến người đàn ông khác nữa chứ!

“Em có ý tứ gì ư?” Diệu Tinh ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Lăng Phong. Đã bị cô nhìn thấy như vậy rồi, thế nhưng anh lại vẫn có thể tỉnh táo như thế: “Tại sao anh lại chất vấn em? Tiêu Lăng Phong, không phải là mới sáng sớm hôm nay đó thôi, anh cũng nói là bận rộn chuyện của công ty? Từ lúc nào thì nghiệp vụ của Thiên Tuấn có thêm ngành nghề mới là phụng bồi phụ nữ ra đường thế nhỉ?”

“Trình Diệu Tinh! Tại sao em lại nói như vậy?” Tiêu Lăng Phong hỏi: “Bất quá anh cũng chỉ là ra đường cùng Đường Nhã Đình, hai chúng ta còn không có chuyện hôn nhau ở ngoài đường phố đâu!”

“A…” Diệu Tinh cười chế giễu: “Đúng như vậy, những chuyện kín đáo như vậy dĩ nhiên cần phải làm ở trong phòng bệnh rồi.”

Lời nói này của Diệu Tinh làm Tiêu Lăng Phong kinh hãi một hồi. Hôn môi nhau ở trong phòng bệnh sao? Diệu Tinh đang nói cái gì thế nhỉ?

“Bị em nói trúng rồi phải không?” Diệu Tinh khổ sở cười lên một tiếng: “Chẳng qua là hai chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau, không phải gọi điện thoại giữa đêm hôm khuya khoắt!” Diệu Tinh càng nói càng là tức giận, cuối cùng thì cô gần như cô đã hét lên khi nói những lời này: “Tiêu Lăng Phong, anh đùa bỡn trêu chọc em như vậy thấy rất thích thú có phải hay không?” Diệu Tinh khổ sở hỏi một câu.

Tay của Tiêu Lăng Phong chợt cứng đờ! Diệu Tinh biết chuyện Đường Nhã Đình gọi điện thoại. Tay anh từ từ nắm chặt lại, nhưng mà còn chuyện hôn môi nhau thì xảy ra khi nào vậy . Giờ phút này anh đã sớm đã không còn nhớ rõ Đường Nhã Đình cố ý chế tạo ra tình huống cái hôn “ngoài ý muốn” là như thế nào rồi.

“Trình Diệu Tinh, em không cần phải cố tình gây sự làm gì, hai chúng ta gọi điện thoại cho nhau thì thế nào. Không phải là em cũng tâm tâm niệm niệm luôn luôn nhung nhớ đến người tình cũ của mình đó sao. Thế nào? Bởi vì quá mức nhớ nhung rồi, cho nên em mới chạy đi tìm cái đó đồ dỏm kia để tìm kiếm an ủi phải không?”

Diệu Tinh giận đến phát run. Cô tay giơ lên,

loading