Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình » Trang 162

Chương 162: Đêm mưa bi thảm

Trong quán rượu, bởi vì mới vừa một màn kia mà loạn thành một đoàn. Nhìn Tiêu Lăng Phong ôm Diệu Tinh ướt nhẹp đi ra, tất cả mọi người đều tránh đường, nhường lại cho hai người bọn họ một lối đi rộng rãi, chỉ sợ Tiêu Lăng Phong giận lây sang bọn họ.

Bùi Hạo Thần đứng ở một bên, nhìn thần thái sắc mặt ngưng trọng của Tiêu Lăng Phong, anh bất đắc dĩ lắc đầu một cái. Tiêu Lăng Phong, tôi xem tiểu tử nhà cậu chính là chỉ biết mạnh miệng, thừa nhận cậu yêu cô ấy thật sự là khó khăn đến như vậy hay sao? Trước đây cậu còn rối rắm là bởi vì có tồn tại của Đường Nhã Đình. Hiện tại, Đường Nhã Đình đã không còn quan hệ gì với cậu nữa rồi, đến tột cùng cậu vẫn còn ở đó mà vướng bận cái gì, do dự cái gì nữa đây! Bùi Hạo Thần than nhẹ một câu này, vô ý, anh vừa ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bóng dáng một người ở giữa đám người kia vội vã biến mất, con mắt sắc bén của anh tối sầm lại, đúng là hắn…

Dạ Khuynh Thành.

Sắc trời có chút âm trầm, mây đen tầng tầng lớp lớp cuồn cuộn giăng khắp nơi ở trên không trung. Tiêu Lăng Phong đứng ở cửa sổ, trên người vẫn mặc bộ quần áo ướt nhẹp như cũ. Nhìn thân thể phía sau của anh có chút run rẩy, không biết là bởi vì lạnh, hay là bởi vì tức giận…

“Cậu có khỏe không.” Bùi Hạo Thần tiến lên an ủi.

“Tôi không sao.” Tiêu Lăng Phong lạnh lùng buông ra một câu. Anh hận Diệu Tinh vẫn còn nhớ mãi không quên Mộ Thần, lúc này lại càng hận chính mình hơn nữa. Nếu như hôm nay anh bỏ lại Diệu Tinh, không quay trở lại, có thể nói, thật sự không biết sẽ còn phát sinh ra chuyện gì nữa.

“Nhìn dáng vẻ cậu như vậy có giống như là người không có chuyện gì hay không?” Bùi Hạo Thần hỏi.

“Cậu đi đi, không phải là bà xã cậu vẫn còn đang chờ cậu ở nhà đó sao.” Tiêu Lăng Phong cau mày.

“Bà xã tôi?” Bùi Hạo Thần nhíu mi.”Tôi chưa từng bao giờ nghĩ như vậy hết!” Nụ cười trên mặt Bùi Hạo Thần biến mất không thấy đâu nữa! Tịch Mạt cũng chưa từng bao giờ thừa nhận chuyện ấy. Tâm tâm niệm niệm của cô cũng đều là chỉ muốn rời đi, vẫn đều là hiện tại làm như thế nào để hận anh, đều là vì mối tình đầu của cô…

“Hạo Thần, cậu có thể đối với Tịch Mạt khá hơn một chút hay không?”

“Cái gì?” Bùi Hạo Thần không tin tưởng được những gì mình nghe được.

“Không có gì.” Nặng nề thở dài một cái, Tiêu Lăng Phong lắc đầu. Anh phải dùng lý do gì để nói. Phải nói Bùi Hạo Thần đối xử tốt với Tịch Mạt như thế nào đây? Với thân phận của một người anh trai sao? Nói cho Bùi Hạo Thần biết, anh hận mình, không thể gia tăng thêm sự chú ý đối với Tịch Mạt? Bởi vì cô cùng nhà họ Lương cũng không có một chút quan hệ nào sao?

“À phải rồi. Cậu giúp tôi tra cái này một chút!” Tiêu Lăng Phong đưa di động cho Bùi Hạo Thần. Sau đó nhức đầu xoa bóp huyệt Thái dương.

“Đây là cái gì vậy?” Nhìn trong điện thoại di động là con dao găm sắc bén vẫn còn dính vết máu.”Đổi nghề chơi ám khí rồi hả?”

“Bùi Hạo Thần, hiện tại tôi đang phiền não vô cùng. Nếu như cậu còn nói giỡn để cho tôi thêm rối loạn nữa, cậu có tin hay không, tôi sẽ kể hết những chuyện từ bốn năm trước cho bà xã cậu biết!” Tiêu Lăng Phong có chút tức giận.

Nhìn thấy người bạn tốt của mình đang thật sự khó chịu, Bùi Hạo Thần cũng nghiêm túc.”Tôi sẽ mau sớm điều tra, bất quá…” Anh hơi ngừng lại một chút.”Cậu thử đoán xem, mới vừa rồi tôi đã nhìn thấy người nào?”

Tiêu Lăng Phong xoay người lại chờ bạn tốt cho ra đáp án.

“Là Joe, trợ lý của cậu đó!” Bùi Hạo Thần đi tới vị trí đứng song song với Tiêu Lăng Phong.”Anh ta lại xuất hiện tại nơi đó. Hẳn không phải là trùng hợp! Một người cao ngạo, tự cho mình là người thanh cao, làm sao có thể lại xuất hiện tại một nơi như vậy.”

“Ý cậu muốn nói, chuyện này có liên quan với anh?”

“Không hoàn toàn như vậy.” Bùi Hạo Thần lắc đầu.”Anh ta xuất hiện ở đó, có thể là đi theo Diệu Tinh đến đó, mục đích có thể là vì bảo vệ, dĩ nhiên cũng có thể là có thể an bài, nói như vậy, chính là vì trả thù.”

“Về tư liệu của Alex đã điều tra thế nào rồi?”

“Có chút manh mối.” Bùi Hạo Thần gật đầu.”Chỉ là Alex, đúng là lớn lên ở nước ngoài không sai, nhưng mà ngược lại, tư liệu của nhà họ Mộ thì có chút kỳ quái. Nhà họ Mộ hai mười sáu năm trước mới ở xuất hiện ở thành phố T, nhưng những tư liệu về khoảng thời gian trước, thì lại trống rỗng. Cho nên… Tôi nghĩ, phải tìm được những tư liệu về nhà họ Mộ trước, đến lúc ấy, thân phận Alex thế nào, thi không còn là vấn đề gì hết.”

“Vậy cậu có cảm thấy, chuyện hôm nay Diệu Tinh bị vây chặn như vậy, có phải là chuyện trùng hợp không?”

“Tại sao có thể có nhiều sự trùng hợp như vậy chứ.” Bùi Hạo Thần xem thường.”Dám dùng chiêu bài giả danh lừa bịp đối với với tôi sao, thật sự là đã chán sống rồi.”

“Nhìn xem, đây chính là ông nội của tôi, nguyên nhân của người ấy chính là ưa thích quá nhiều những người tuấn kiệt, thế nào mà luôn mồm kêu đánh kêu giết như vậy!”

“Chẳng phải là cậu cũng luôn nói, “Trình Diệu Tinh cô muốn chết phải không đó sao!” Bùi Hạo Thần học theo cái kiểu nói của Tiêu Lăng Phong.

Đọc FULL truyện tại đây

Tiêu Lăng Phong cứng họng, trong lòng một hồi buồn buồn đau đớn.”Tiêu Lăng Phong tôi thật sự là cái đồ dâm loạn kia sao…” giọng nói sâu kín của Diệu Tinh vọng về ở bên tai Tiêu Lăng Phong. Anh liếc mắt nhìn hướng về phía phòng ngủ, hít sâu một hơi.

“Tốt lắm, cậu cũng nên bình tĩnh lại một chút. Gần đây đã có quá nhiều xảy ra, cậu hãy nghỉ ngơi cho thật tốt. Tôi tin tưởng, chỉ cần tra ra được thân phận của Alex, thì chuyện của Dạ Khuynh Thành rất nhanh cũng sẽ tìm được biện pháp giải quyết tương ứng thôi!” Bùi Hạo Thần nói xong, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời sắp mưa, nhìn xem, thế này nhất định sẽ có chuyện làm cả đêm không an tĩnh…”

Ùng oàng … một một tia chớp phóng ra phá vỡ bầu trời. Tiếp theo, chớp mắt một cái, mưa to liền trút xuống. Mưa rơi mạnh mẽ, giống như muốn bao phủ kín khắp thành phố T vậy.

Ở một khu ngoại ô thành phố T, có một công xưởng bị vứt bỏ hoang phế từ lâu. Nơi này từ rất nhiều năm qua cũng chưa từng có người qua lại, cỏ hoang mọc cao, có thể gần tới ngang eo của người trưởng thành. Mà một đêm này, cũng rất bất thường, ở trong sân, có mấy chiếc xe sang trọng đang dừng đỗ ở đó.

Ùng oàng, tiếng sấm vang động vang rền làm chấn động đến cánh cửa sắt phát ra tiếng ông ông. Bởi vì lâu năm nhà xưởng này không được tu sửa, cho nên điện áp cực kỳ không ổn định, ánh sáng đèn cùng với tia chớp bên ngoài lập lòe lúc sáng lúc tối, làm cho không khí có vẻ khắc nghiệt mà kinh khủng…

Một người đàn ông toàn thân mặc tây trang màu đen, từ trên cao nhìn xuống, quan sát mấy người đàn ông đang run lẩy bẩy. Nụ cười lạnh lẽo tràn ra ở trên bờ môi.

“Tôi cầu xin ngài, xin ngài bỏ qua cho chúng tôi đi.” Tren khuôn mặt người đàn ông tràn đầy những vết sẹo bởi đã từng bị hành hung trước đây lưu lại.

“Cầu xin tao sao?” Tiếng cười lạnh lùng từ trong lổ mũi người đàn ông kia phát ra. “Tao nhớ là mày đã từng nói mày muốn mạng của tao kia mà?” Nói xong, người đàn ông kia từ từ ngồi xổm xuống. Những sợi tóc nhỏ mảnh xòa xuống trên trán, ngăn trở ánh mắt bên trái của người đàn ông. Bên kia mặt được một chiếc mặt nạ màu bạc che khuất trước mặt, khiến cho toàn bộ người đàn ông kia thoạt nhìn cũng đặc biệt thần bí, tuấn dật.

Gã đàn ông kia nghe người đàn ông ở trước mặt mình nói như vậy, luống cuống ngẩng đầu lên. Lúc trước bọn họ vốn đang yên lành ở trong bệnh viện, đột nhiên bị mấy người mang ra khỏi bệnh viện. Động tác gọn gàng, chẳng những dễ dàng tránh được ánh mắt của mọi người ở trong bệnh viện, mà còn có thể nhẹ nhõm tránh được ngay cả hệ thống camera theo dõi. Bị bắt bớ tới đây, bọn họ vẫn còn chưa kịp hiểu điều gì đã xảy ra, thì đã bị đánh cho một trận, vết thương trên người không nặng, tuy nhiên lại đau đến muốn chết.

“Rốt cuộc ông là ai vậy?.” Người đàn ông chịu đựng đau đớn cắn răng…

“Xem ra, có lẽ mày thường giắt mạng người ngoài miệng! Cho tới bây giờ, mày đã từng nói đối với người nào mà cũng không nhớ rõ nữa.” Người đàn ông kia nói xong chậm rãi tháo mặt nạ xuống, “Nhìn thấy rõ mặt tao chưa? Nhận được ra tao là ai chưa?” Mộ Sở hỏi vẻ rất tự nhiên, giọng nói nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo một chút lười biếng, nhưng mà chỉ có gã đàn ông nằm trên mặt đất kia là có thể nhìn thấy trong đáy mắt của anh là sự lạnh lẽo kinh người.

“Ông, ông…” Người đàn ông bị dọa cho sợ đến mức không phát ra được âm thanh nào nữa, suýt nữa thì đã tè ra quần. “Là ông…”

“Nhận ra rồi hả?” Mộ Sở cười.”Ngoan. Anh tự tay sờ sờ đỉnh đầu của gã đàn ông kia, giống như đang tán thưởng một con chó thông minh.”Hiện tại tao đang ở trước mặt của mày rồi. Chẳng phải mày đã nói, muốn mạng của tao hay sao? Tao sẽ không phản kháng, đến đây đi.”

“Tôi đã sai lầm rồi, chúng tôi là mắt chó chỉ nhìn người thấp, van ngài hãy đại nhân đại lượng, tha thứ cho chúng tôi một lần này đi!”

“Kẻ nào đã phái chúng mày tới?” Mộ Sở tự nhiên hỏi.

Nghe Mộ Thần hỏi như vậy, gã đàn ông kia cho là còn có cơ hội sống sót, đương nhiên tuyệt không dám giấu giếm.”Tôi… chúng tôi nhận tiền của người ta, giúp người ta làm việc.” Người đàn ông cầu khẩn.”Chỉ là có người muốn chúng tôi lên trên một món hàng nhỏ…” gã đàn ông kia còn chưa kịp nói lời ra ngoài, cổ tay bỗng nhiên bị kéo bất thình lình.

“Mày nói gì?” Mộ Sở lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã đàn ông kia. Trong ánh mắt tràn đầy sát khí, cổ tay của gã đàn ông kia bị siết chặt lại. Hắn đau đến run rẩy cả người nhưng lại không phát ra được tiếng kêu nào. Hắn cảm thấy cổ tay của mình dường đã sắp bị gãy lìa ra rồi.

“Tôi, tôi…” Gã đàn ông đau đến đổ mồ hôi. Những giọt mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu thi nhau lăn xuống ào ào, rơi xuống trên mặt đất đầy bụi bậm… Một giây kế tiếp, tiếng kêu lách cách vang lên trong bầu không khí đang tản ra mùi nấm mốc.

“A…” người đàn ông kêu rên một tiếng thống khổ, kết hợp với tiếng sấm nổ vang, tạo thành thứ âm thanh thê thảm, giờ phút này nghe thật sự khủng bố tinh thần… Bàn tay của gã đàn ông kia không tự chủ đã rơi xuống. Hắn đau đến co rút người lại, đau đớn đến mức lăn qua lăn lại ở trên mặt đất.

“To sẽ cho mày một cơ hội, biết cái gì thì nói ra cho ta. Còn nữa, hãy trông coi cái miệng của mày cho tốt!” Mộ Sở lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cổ tay của gã đàn ông đã bị bóp nát bấy kia. “Mày còn nói cái gì không nên nói nữa, lần sau, thứ tao bóp vỡ sẽ không phải chỉ là cổ tay của mày đâu, mà là cái cổ của mày…” Mộ Sở chán ghét xoa ngón tay của mình một chút: “Nói, ai đã thuê chúng mày đi làm công việc như vậy.”

“Tôi, chúng tôi…” Gã đàn ông kia đau đến mức nói không ra lời. Lệ Viêm nhìn thấy một màn này, hướng về phía sau lưng gã đàn ông kia nháy mắt một cái. Một người đàn ông lĩnh mệnh tiến lên, đưa tay thành thục kéo cổ tay của gã đàn ông kia lại. Một giây kế tiếp, chất lỏng không biết tên kia đã được tiêm vào trong thân thể của gã đàn ôn.

Gã đàn ông hoảng sợ nhìn ánh sáng cây kim lóe lên. Là cái gì… Gã còn đang sợ phát run, ngay sau đó phát hiện, đau đớn trên thân thể mình thế nhưng từ từ đã giảm bớt…”Hiện tại, nói…” Môi mỏng khẽ mấp máy mở ra hợ lại, ngay sau đó ba chữ lạnh như băng liền được phun ra…

“Chúng tôi thật sự là đã nhận tiền giúp người làm việc! Có người đã cho chúng tôi một khoản tiền, nói muốn chúng ta làm nhục…” Nhìn ánh mắt sắc như dao, lạnh như băng của Mộ Sở, hắn thoáng run một chút.”Cô ta muốn chúng tôi phá hủy cô gái kia… Muốn chúng tôi đi ức hiếp vị tiểu thư kia.” Gã đàn ông dè dặt giải thích.

“Hình dạng người phụ nữ này như thế nào?” Con ngươi Mộ Sở hơi híp lại một chút đầy sự nguy hiểm. Đường Nhã Đình, quả nhiên là cô. Tôi dạy dỗ cô như vậy rồi mà cô vẫn còn cảm thấy chưa đủ à…

“Chúng tôi không nhìn thấy mặt của cô ta.” Gã đàn ông nói.”Chẳng qua là nghe nói, cô gái kia đã đoạt bạn trai của cô ta. Cô ta nói muốn chúng tôi dạy dỗ cho cô gái kia một chút.” Gã đàn ông run run rẩy rẩy giải thích.

“Không nhìn thấy mặt?” Mộ Sở không tin hỏi lại.”Có phải là mày đã đánh giá cao kỹ thuật nói láo của mình… coi thường sự thông minh của tao hay không…”

“Tôi nói đều là sự thật, chúng tôi làm việc này, từ trước đến giờ đều không hỏi han về thân phận và những chuyện khác của khách hàng! Chúng tôi chỉ để ý đến việc thu tiền và làm việc.” Người đàn ông thống khổ giải thích.”Tôi đã nói ra tất cả những gì mà chúng tôi biết, không còn gì nữa! Van xin ngài mới vừa rồi đã giơ cao đánh khẽ, để cho chúng tôi đi.” Gã đàn ông hèn mọn dập đầu xuống trên mặt đất, khuôn mặt vốn trước đã đầy vết máu, cho nên, toàn bộ bụi bậm trên đất cũng đều dính hết ở trên mặt. “Tôi van ngài, chúng tôi nguyện ý quỳ xuống trước mặt tiểu thư để nhận sai lầm, cầu xin ngài thả cho chúng tôi một con đường sống đi!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Quỳ xuống?” Mộ Sở hỏi.”Dựa vào cái gì mà chúng mày cảm thấy rằng chúng mày còn có tư cách để nhìn thấy cô ấy? Dựa vào cái gì mà chúng mày được quỳ gối trước mặt cô ấy?”

“Như vậy, muốn chúng tôi phải làm thế nào chúng tôi cũng nguyện ý, chỉ cầu ngài hãy thả cho chúng tôi một con đường sống!”

Mộ Sở cau mày.”Mày có biết là, trên đời này, tao ghét nhất là cái thứ người hèn nhát lại không có cốt khí hay không?”

Gã đàn ông kia cứng họng. Hắn anh hoảng sợ nhìn Mộ Sở. Anh như vậy là có ý gì, chẳng lẽ anh nhất định phải bắt hắn chết thì mới cam tâm à.

“Ngài đã hỏi tôi cho nên tôi đây cũng mới dám nói, cầu xin ngài hãy bỏ qua cho tôi đi.” Gã đàn ông kêu gào, “Tôi cũng không dám nữa, van ngài hãy bỏ qua lần này cho tôi.”

“Không dám nữa sao?” Mộ Sở cười.”Tao chưa bao giờ lại cho người nào cơ hội “nữa” như vậy!”

Nghe Mộ Sở nói như vậy.., trong nháy mắt sắc mặt của gã đàn ông kia đã trắng bệch. “Ông đúng là một tên lường gạt, ông hỏi, tôi đã nói tất cả rồi, ông còn muốn thế nào nữa?”

“Cho tới bây giờ tao chưa hề nói, chỉ có mày nói tao hãy bỏ qua cho mày.” Mộ Sở giải thích vẻ đầy vô tội.”Vốn là, mày đã ngu ngốc khiêu chiến tao, tao cũng có thể tha thứ cho mày, nhưng mà… Ai bảo mày động đến một người không nên động vào như vậy!” Giọng nói của Mộ Sở nhẹ nhàng, rõ ràng là khoảng cách xa như vậy, nhưng mà gã đàn ông kia lại vẫn cảm nhận được rất rõ ràng hơi thở lạnh như băng, thấu đến tận xương kia phun ở trên mặt của hắn.

Động đến người không nên động vào… Lệ Viêm nhìn Mộ Sở, mỗi một lần, cũng là bởi vì Trình Diệu Tinh mà Mộ Sở lại vận dụng những lời này. Từ Triệu Chí Viễn, đến những loại lưu manh lẫn những tên ăn mày, rồi tới hôm nay…

“Giết người là phạm pháp.” Gã đàn ông kia lớn tiếng kêu.

“Phạm pháp?” Ha ha… Mộ Sở cười, những người khác cũng cười thành tiếng ha hả. “Tao lớn đến thế này, vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người nói chuyện với tao về pháp luật, thật là một chuyện cười, cười thật đã.”

Khuôn mặt gã đàn ông vặn vẹo bởi vì sợ hãi và đau đớn. Con người ở trước mắt hắn này là ma quỷ, là ma quỷ. Hắn run rẩy, rõ ràng bộ dáng vẫn còn là một đứa trẻ, thế nhưng mà cậu ta lại có thể ác độc đến trình độ như vậy.

“Nếu như đời sau, mày còn có cơ hội làm người, thì hãy học ngoan một chút cho tao. “Mộ Sở vỗ vỗ lên gò má của gã đàn ông. Sau đó chán ghét cầm cánh tay của gã đàn ông kia lên.”Cái cổ tay này đã bị phế rồi, tao nghĩ rằng, ta cũng nên thẳng thắn mà bỏ nó đi một chút.” Mộ Sở nói xong, lấy ra một súng lục nhỏ màu bạc.”Cái này là vào thời điểm tao mười tám tuổi, ông nội đã tặng cho ta món quà này! Tao vẫn luôn không tiếc rẻ vì không sử dụng được nó! Thật vinh hạnh, mày trở thành vong hồn để tế lễ nó lần đầu tiên.” Mộ Sở nói xong, hướng về phía cánh tay của gã đàn ông kia, bắn bùm một phát.

“A.” Người đàn ông kêu rên thống khổ. “Rồi mày sẽ ở đó chịu báo ứng đến hỏng bét. Mày sẽ không được tốt đẹp…”

“Trừ câu nào tương tự như câu mới vừa nói kia ra, mày còn có thể nói được cái gì nữa đây?” Mộ Sở làm ra vẻ suy tư mọt chút. “A, mày còn nói, mày chưa từng được hưởng mùivị của đàn ông!” Anh cười. Sau đó, từ ngoài cửa đi vào hai người đàn ông dáng vẻ thô lỗ tục tằn, thân thể cường tráng, gần như chắn ngang cả khung cửa …

Người đàn ông hoảng sợ nhìn hai người đàn ông đi về phía mình.

“Mày giết tao đi. Giết tao đi.”

“Tao sẽ giết mày, nhưng mà… Phải đợi mày thoải mái xong đã.” Mộ Sở cười âm u lạnh lẽo. Nhìn khuôn mặt gã đàn ông kia, anh nghĩ đến cái đồ không biết sống chết kia lại dám nói với Diệu Tinh những vũ nhục kia…, tay nắm thật chặc quả đấm, “Xong chuyện, sau đó cắt đầu lưỡi của nó đi cho tôi.” Mộ Sở nhẹ nhàng nói ra một câu nhẹ bỗng…

Gã đàn ông hoảng sợ nhìn kẻ ác ma khát máu ở trước mắt mình.

“Nhớ, đời sau, không nên nói chuyện lung tung.” Mộ Sở nói xong, liền bỏ đi ra ngoài.

Trong kho hàng, truyền đến tiếng quần áo bị xé rách cùng với tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông. Mộ Sở đốt một điếu thuốc, nhìn lên bầu trời đêm đen nhánh.

“Hãy dọn dẹp sạch sẽ mọi chuyện ở đây cho tôi.” Mộ Sở nói xong, đi vào trong mưa.

Âm thanh trong kho hàng hồi lâusau mới dừng lại. Lệ Viêm đi vào, một màn trước mắt anh, ngay cả anh là người luôn nhìn thấy máu tanh cũng có chút không nhìn nổi.

“Hôm nay, trước khi mày chết, tao nói cho mày biết một điều, hôm nay người giết mày chính là Thiếu chủ Ám Dạ! Có thể được chết trong tay thiếu chủ, cũng coi là vận may ba đời của mày đó…”

Gã đàn ông kia nghe thấy hai chữ “Ám Dạ”, trong nháy mắt, hai mắt của hắn liền trợn to. Hắn muốn nói, người phụ nữ kia cũng nói, cô ta chính là Ám Dạ tới. Nhưng mà hắn không còn có cơ hội để nói chuyện, hô hấp cũng đãbị ngừng lại rồi.

Rầm rầm rầm – tiếng súng bị tiếng sấm hỗn độn che lấp…