Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Ngôi sao lớn quả cam nhỏ

Ngôi sao lớn quả cam nhỏ

Ngôi sao lớn quả cam nhỏ

Tác giả: Tô Biệt Tự

Chương 1: Scandal

MV của Giang Tĩnh Viễn tới H đại lấy cảnh!

Phương Phi đang nằm chết trên giường vừa nghe tin này tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn, lăn thêm vài cái rồi ngồi dậy, hai mắt sáng rực, “Thật, thật là anh ta?”

Khương Viêm Bân gật gật đầu, “Ừ… nghe đồn anh ta ở chỗ thư viện, ban lãnh đạo còn dặn dò xế chiều hôm nay không cho phép tới gần thư viện, có lẽ là vì chuyện này…”

Câu nói kế tiếp Phương Phi sớm đã nghe không vô, trong lòng chỉ tràn ngập mấy chữ.

Anh ấy đến đây anh ấy đến đây anh ấy đến đây anh ấy đến đây!

Lời của anh ta lúc chia tay ánh lên trong đầu, “Dạo này hơi bận rộn, tôi về trước, có thời gian sẽ liên lạc với cậu.”

Vì những lời này, Phương Phi đợi hơn một tháng.

Nói như vậy, anh ấy bây giờ đến tìm cậu sao?

Giang Tĩnh Viễn hơn một tháng nay không hề gọi đến bất kì cuộc điện thoại nào, tới công ty giải trí thì bị xem thành fan cuồng, hoàn toàn không thấy người đâu:Vốn Tần Phong còn hay nói mát, khuyên mày mất hi vọng đi thôi, xem tình hình này, mày sớm đã bị biếm vào lãnh cung rồi.

Bản thân cậu thậm chí sắp chết tâm, không ngờ, anh ấy thật sự đến trường học.

Biết rằng anh ta không lừa gạt mình, Phương Phi trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào nhưng cũng thẹn thùng không kém, hơn một tháng không gặp, nên mặc quần áo gì đây ha?

Đứng trước tủ treo quần áo ra sức lục tới lục lui một hồi, Tần Phong biết rõ nội tình ngồi ở giường dưới khinh bỉ nói, “Mày ăn mặc lẳng lơ như thế để làm gì, người ta nhất định không biết đây là trường học của mày nên mới dám tới, mày phải cầm cục gạch đi chọi anh ta, còn vụ quần áo…”

Phương Phi bùng nổ, “Đệch, tao mà có tao chọi vào mặt mày mới đúng! Giang Tĩnh Viễn không phải người như thế!”

Tần Phong bị cậu chọt trúng chỗ đau rụt về một chút, miệng còn than thở, “Tao chỉ nhắc tốt cho mày thôi, chó cắn Lữ Động Tân …”

“Mày mẹ nó mới là chó!” Phương Phi quăng đống quần áo về phía y, nhưng tâm tình bị y quấy phá không còn hứng thú trưng diện, trong lòng có chút hoang mang rối loạn, “Anh ấy không phải như vậy…” Lại lẩm bẩm lầm bầm, Phương Phi phờ phạc ra khỏi ký túc xá.

Thấp thỏm không yên tới gần thư viện, quả nhiên thấy Giang Tĩnh Viễn đang một mình bước trên đường, những phiến lá ngô đồng nhẹ nhàng đung đưa theo gió, khiến vẻ tuấn mỹ của Giang Tĩnh Viễn nổi bật thâm sâu thêm vài phần.

Phương Phi chỉ thấy trong lòng nóng lên, bịch bịch bịch chạy qua nhào vào trong lòng Giang Tĩnh viễn, “Giang Tĩnh Viễn, tôi biết anh sẽ đi tìm tôi…”

“Cut cut cut!” Giang Tĩnh Viễn chưa kịp phản ứng gì, một người cách đó không xa đã hổn hển chạy tới, “Bạn học này sao cậu lại ở đây! Không biết bên này đang quay MV sao? Nhân viên nhà trường không thông báo không được tới đây?”

Phương Phi lúc này mới chú ý cách đó không xa đang gác đầy camera linh tinh, còn có một đám người xung quanh kinh ngạc nhìn cậu.

Hình như đã loạn thành một trò cười… Mặt Phương Phi ửng đỏ lên, vội vàng buông Giang Tĩnh Viễn ra, “Thật, thật xin lỗi, tôi không nhìn thấy…”

“Nhóc này là ai? Cậu quen biết?” Đạo diễn kia không để ý tới cậu, trực tiếp hỏi Giang Tĩnh Viễn.

Giang Tĩnh Viễn trầm ngâm, hơi hơi nheo lại mắt, “Không tính là quen, có gặp qua một lần.”

Tâm Phương Phi nguội lạnh, sắc mặt không chỉ trướng lên đỏ bừng, ngực như bị người ta hung hăng nhéo mạnh, dần dần nóng đầu lên.

“Được rồi được rồi, không quản biết hay không biết, đi ra ngoài đi! Đừng làm chậm trễ chuyện người khác!” Đạo diễn không kiên nhẫn phất phất tay áo, định xoay người lại.

“Giang Tĩnh Viễn anh đồ khốn nạn! Thời gian kéo ông đây ngủ sao không nói không biết đi! Còn lừa ông bảo sẽ liên lạc với ông, ông đây là đứa ngu mới đi tin tưởng anh…Hóa ra anh… Ưm! Uông ô ây a (buông ông đây ra)!” Phương Phi quýnh lên bất chấp hiện trường có bao nhiêu người đang nhìn, lo lắng trong lòng cả tháng qua đều hóa thành phẫn nộ bắn ra khỏi miệng, người đại diện của Giang Tĩnh Viễn là Bùi Thiên Hữu vội vàng xông lên che miệng cậu lại, nhưng sắc mặt người xung quanh đã sớm đổi thành bộ dáng “tôi biết hết rồi”.

Đôi mày rậm của Giang Tĩnh Viễn nhíu lại, nói ra câu khiến Bùi Thiên Hữu càng thêm tuyệt vọng, “Lần đó rõ ràng cậu uống say câu dẫn tôi!”

O.H M.Y G.O.D! Hai mắt Bùi Thiên Hữu nhắm nghiền, trời tuyệt đường hắn như vậy sao? “Giang Tĩnh Viễn, nơi này có phóng viên!”

Nghe xong lời hắn, Giang Tĩnh Viễn không phản ứng gì, nhưng Phương Phi trong lòng ngực anh chấn động một chút, hất tay anh ta ra, không thèm quay đầu lại chạy ra khỏi phạm vi tầm mắt đông đảo của quần chúng.

Trông thấy mọi người bàn tán sôi nổi cùng với vẻ mặt hưng phấn của đám phóng viên, Bùi Thiên Hữu nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ, “Giang Tĩnh Viễn! Cậu có thể không quăng cho tôi niềm kinh hỉ lớn như vậy được không?”

“Giang Tĩnh Viễn, xin hỏi cậu nhỏ vừa rồi có quan hệ gì tới anh, có thể tiết lộ ra một chút sao?” Phóng viên đã bao vây tứ phía, đám người như nuốt phải chất kích thích.

“SHIT!” Bùi Thiên Hữu bị đoàn người chen lấn đùn đẩy lại lần nữa có xúc động muốn xé nát Giang Tĩnh Viễn.

Nguyên lai, anh ta thật sự dối gạt mình.

Cho dù hơn một tháng qua đã rất nhiều lần làm tâm lý chuẩn bị, nhưng khi thật sự nhận rõ sự thật này, Phương Phi vẫn chịu đả kích không nhỏ.

Khóc hẳn một đêm, mơ mơ màng màng tỉnh một hồi ngủ một hồi, tới khi trời sáng tỏ mới ngủ thật say.

Không biết ngủ được bao lâu, đột nhiên bị Tần Phong dung sức lay lay tỉnh, “Dậy nhanh dậy nhanh!”

Phương Phi lờ mờ ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt sưng húp, “Sao thế? Thầy điểm danh hả?”

“Điểm khỉ! Chuyện của mày thành scandal rồi! Trên mạng báo chí trên TV đều ùn ùn hình ảnh anh ta ôm mày! Mấy phóng viên tìm mày khắp trong lớp rồi! Đang thăm dò ký túc xá của chúng ta đó, bọn họ đang giúp đỡ ngăn cản lại, mày chạy nhanh lên!” Tần Phong xốc chăn mền cậu lên, lại nhanh chóng bỏ đồ vào ba lô giúp cậu.

“Phóng viên?” Phương Phi nhất thời cảm thấy nhân sinh càng thêm ảm đạm, “Anh trai tao không phải cũng biết sao?”

Vừa dứt lời, chuông điện thoại di động liền đinh đinh đang đang vang lên, Phương Phi lấy di động ra —— may quá, là chị dâu, “Alo, chị dâu…”

“Phương Phi! Báo hôm nay đã bị chị giấu đi rồi! Anh của em không chưa biết đâu! Em nhanh chóng tắt máy trốn vài ngày đi, chị dỗ ảnh tốt rồi em xuất hiện! Được chứ?”

“Cám ơn chị dâu!” Phương Phi nhất thời cảm động đến rơi nước mắt:Phải biết rằng cha mẹ Phương Phi vì tai nạn xe đã qua đời khi cậu được tám tuổi, là do anh trai Phương Triển mười tuổi nuôi cậu khôn lớn, hơn nữa Phương Triển luôn luôn nghiêm khắc với cậu, cậu cũng luôn sợ anh mình muốn chết.

Nếu Phương Triển vì chuyện này mà giáo huấn cậu, không bằng bắn cậu chết trước đi.

Chị dâu Hạ Tuyết bên kia cười hắc hắc, “Khỏi cảm ơn, có điều đừng quên bảo chồng em ký tên cho chị đó, a! Không không không! Em dẫn anh ta tới gặp chị đi, chị thích anh ta lâu lắm rồi…”

Phương Phi thần tình hắc tuyến, “Chị dâu!”

“A! Phương Triển ra rồi, chị cúp trước! Giúp chị hẹn đó nha!”

Điện thoại chỉ còn vang lên âm đô đô đô, Phương Phi thở dài, tắt máy quăng vào ba lô, rửa mặt chải đầu rồi nhanh chóng bay ra ký túc xá.

Còn đeo cặp kính râm của Tần Phong và mũ lưỡi trai của Khương Viêm Bân.

Đọc FULL truyện tại đây

Trong sân trường còn bắt gặp vài nhóm người chỉ trỏ về phía mình, bộ dáng hình như quen biết nhưng không chắc lắm, Phương Phi kéo vành nón xuống, ngoại trừ tấm ảnh chụp giữa bọn họ trên tờ báo dán ở cửa sổ thủy tinh của sạp báo trước cửa trường học nhà trưởng mới phát hiện, bên cạnh còn có mấy chữ in khổ to —— tình nhân đồng tính bất ngờ của lão đại Thiên Viễn Giang Tĩnh Viễn!

Thiên Viễn là công ty giải trí của Giang Tĩnh Viễn.

Mũi Phương Phi chua xót, tình nhân đồng tính? Là nói mình sao?

Hừ! Ông đây là bị người đùa giỡn!

Hơn nữa Giang Tĩnh Viễn đang dối gạt mình rành rành, cậu vẫn không thể không trốn trốn tránh tránh vì anh ta, Phương Phi lại càng bực mình.

Nhưng vụ Scandal này, đối Giang Tĩnh Viễn là trăm hại không lợi, không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể trốn, huống hồ, nếu bị mấy tên phóng viên tóm được, không chết cũng bị lột da.

Đi đi dừng dừng một ngày trời, Phương Phi vừa mệt vừa đói, bởi vì không dám dừng tại một chỗ quá lâu, cho nên ngay cả cơm cũng chưa thể an lành ngồi ăn, quả thật là xui tận mạng mà.

Khoảng hơn 10 giờ quay trở về trường học, nhưng bị đồng học chặn lại ở cửa.

“Phóng viên do thám ký túc xá của cậu, Tần Phong nhắn cậu ở ngoài đối phó một đêm,” đồng học A trộm trộm kéo cậu sang chỗ tối, lại đồng tình sờ sờ đầu cậu, “Nén bi thương, chúng ta sẽ chờ cậu quay về!”

“Biến! Cái đồ bỏ đá xuống giếng!” Phương Phi cười cười mắng người, trong lòng lại buồn bực thêm, giờ thì hay rồi, có nhà nhưng không về được, thật sự là đời trước nợ mình! Giang Tĩnh Viễn, tốt nhất đừng để ông nhìn thấy anh!

Ngồi tiệm nét suốt đêm hình như không ổn, vậy ở chỗ gần trường đi, không chắc không gặp được người quen:Phương Phi tìm một khách sạn nhỏ không cần đăng ký, một đường tránh né ánh mắt dò xét của bà chủ tiệm, vào phòng liền gắt gao đóng cửa lại.

Tùy tiện tắm rửa hồi lâu, Phương Phi ngồi phịch trên giường, định gọi điện thoại hỏi Tần Phong tình hình bên đó một chút, ai ngờ vừa mới khởi động máy, một đống tin nhắn bụp bụp bụp nhảy ra, ngoại trừ mấy người bạn hỏi hắn chuyện thế lọ thế chai, tất cả đều là các cuộc gọi nhỡ.

Phương Phi đếm, 6 cái là Tần Phong với Viêm Bân, 18 cái của Phương Triển, còn có vài người nữa, một cái là số lạ.

Phương Phi giật mình, vừa sửng sốt, dãy số kia liền gọi tới, Phương Phi do dự một lát, vẫn chọn tiếp nhận, “Alo…”

Bên kia trực tiếp dứt khoát hỏi, “Cậu đang ở đâu? Sao lại đóng máy cả ngày?”

Là anh ta! Tâm Phương Phi thoáng run lên, hai tay cầm chặt di động, không nói tiếng nào.

“Alo? Quả Cam Nhỏ?” Giang Tĩnh Viễn tựa hồ có phần không kiên nhẫn.

Phương Phi ho nhẹ, mới tìm được giọng của mình, “Anh có chuyện?”

“Cậu đang ở đâu? Tôi đi đón cậu.” Mảy may không thèm để ý tia băng lãnh trong thanh âm của cậu, Giang Tĩnh Viễn nói như chuyện tất nhiên.

Phương Phi nghe ngữ điệu thiếu nợ của anh ta lại bùng nổ, “Đón tôi? Tôi với anh có quan hệ gì hả? Bất quá chỉ là một người lạ đã gặp qua một lần không quen biết mấy mà thôi, nào dám phiền ngôi sao bự họ Giang ngài!”

Ai ngờ bên kia thế nhưng cười khẽ một tiếng, khiến lửa giận Phương Phi càng rừng rục, “Giang tiên sinh nếu không còn chuyện khác tôi cúp trước!”

“Đợi một chút!” Giang Tĩnh Viễn lên tiếng ngăn cản, “Chẳng lẽ cậu muốn ngày mai tiếp tục tắt máy tiếp tục như tội phạm trốn trại lắc lư cả ngày như hôm nay?”

“Ai cần anh lo!” Phương Phi cãi bướng, nhưng nghĩ tới tình hình ngày hôm nay, vẫn có chút không tình nguyện.

“Cậu ở đâu, tôi đi đón cậu, không mấy ai biết nhà tôi, cậu trước tiên đừng tới trường học nữa, ở nhà tôi vài ngày, tin đồn qua sẽ không còn việc gì.” Giang Tĩnh Viễn vô cùng độ lượng xem nhẹ ngữ khí khiêu khích của cậu.

“Hừ!” Phương Phi hừ lạnh một tiếng, “Dù sao tình huống hiện tại cũng là do anh tạo thành!” Nói tới đây, mũi Phương Phi lại đau xót, vài giọt nước mắt rơi xuống, may mà Giang Tĩnh Viễn đầu bên không thấy được, vội vàng lau đi, “Ông đây đang trong một khách sạn nhỏ trên đường phía Tây trường học, nhanh nhanh tới!”

Cúp điện thoại, trong lòng lại có chút chờ mong không yên:Lần đó chia tay trên mạng cho tới bây giờ, bọn họ đều không hảo hảo chạm mặt nhau, hôm qua mặc dù vừa ôm chặt ôm anh ta, nhưng hết thảy nhanh chóng như một giấc mơ, chưa kịp vui sướng đã hồi tỉnh thức dậy.

Thậm chí còn chưa thể chăm chú liếc anh ta một cái.

Tuy đã hiểu rõ bản chất tồi tệ thật sự của anh ta, nhưng dù sao, chuyện Phương Phi thích anh ta không phải là chuyện một sớm một chiều, lúc ban đầu lấy anh ta làm thần tượng mà sùng bái, sau này trong game từng chút từng chút kề cận bên nhau, mỗi lần nhớ lại cũng là mỗi lần chua ngọt trong lòng.

Cho dù biết rõ anh ta chưa từng coi trọng bản thân mình, thế nhưng cũng không thể thoáng cái thu hồi cảm tình lâu dài được.

Di động lại đột nhiên vang lên, Phương Phi vội vàng tiếp nhận, “Anh tới rồi?”

“Cái gì tới? Phương Phi, mày đang ở đâu đấy? Không có chuyện gì chứ?”:Là giọng của Tần Phong.

“À, không, không có chuyện gì, tao mấy ngày tới không đến trường đâu, mày xin nghỉ ở chỗ lão Trịnh dùm tao.” Phương Phi nhanh chóng trả lời, trên mặt bởi vì nhận sai mà có chút nong nóng.

“Ừ, hôm nay lão Trịnh bảo tao rồi, mày cứ an tâm trốn bên ngoài đi, mày tính đi đâu?” Lão Trịnh là giáo viên hướng dẫn của bọn họ, do thường thường hay giao thiệp với hai người, cho nên khi gặp chuyện có khả năng giúp đỡ đều chạy qua.

“Không, không định đi đâu…” Phương Phi mất tự nhiên chuyển đề tài, “Tóm lại mày với Viêm Bân đừng lo lắng quá! A, có người đang gọi, tao cúp trước!”

Lo sợ Tần Phong lại hỏi tới, Phương Phi không đợi hắn đáp lại liền cúp điện thoại, bật công tắc nhận, “Alo?”

“Tôi tới rồi, cậu xuất hiện đi.” Giang Tĩnh Viễn lãnh đạm nói xong rồi cúp.

“Đồ quái gở.” Phương Phi nhỏ giọng lẩm bẩm, trong lòng không khỏi một trận chua xót.

Xách ba lô ra khỏi khách sạn nhỏ, thấy nhiều chiếc xe đậu dưới ngọn đèn đường cách đó không xa, mà Giang Tĩnh Viễn đang tựa vào xe hút thuốc.

Màu mè hết sức! Phương Phi một bên oán thầm một bên chầm chập đi về phía anh ta.

Thấy cậu ta, Giang Tĩnh Viễn dập thuốc, lại thật thân sĩ giúp cậu mở cửa xe ghế phụ, Phương Phi không chút khách khí ngồi vào.

Giang Tĩnh Viễn cũng ngồi xuống vào ghế lái xe, không viết vì sao, thần kinh khẩn trương của Phương Phi từng chút lơi lỏng dần.

“Hôm nay chạy đi đâu?” Giang Tĩnh Viễn ngoặc xe ra ngõ nhỏ, nhẹ giọng hỏi.

Phương Phi không đáp, xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng hôm qua chịu phải tổn thương cùng với hôm nay ủy khuất trốn trốn tránh tránh nguyên ngày dường như đồng loạt tuôn ra theo câu hỏi của anh ta, nước mắt rốt cuộc khống chế không được chảy xuống.

“Đứa ngốc!” Giang Tĩnh Viễn đưa tay xoa xoa đầu cậu, “Thật sự là một quả cam ngốc nghếch.”

“Tôi có tên! Tôi gọi là Phương Phi, sau này anh gọi tên tôi là được rồi!” Phương Phi tức giận đẩy tay anh ra.

Giang Tĩnh Viễn lơ đễnh cười cười, “Được rồi, lau nước mắt đi, chốc nữa về nhà tôi sẽ đánh thức cậu.”

Phương Phi không thèm để ý tới anh, bất quả cả ngày hôm nay chạy nhảy lung tung quả thật rất mệt mỏi, liền kéo lưng ghế xuống ngoan ngoãn nhắm mắt lại, lập tức nặng nề ngủ…