Nghe nói em thích tôi » Trang 6

Chương 6: Trách nhiệm

Nghe đến đây, Nguyễn Lưu Tranh không thể không cau mày, không chỉ vì cậu em trai luôn khiến người khác đau đầu này, mà còn vì em trai cô có thói quen xấu là khi xảy ra chuyện lại tìm anh.

Bùi Tố Phân biết cô nghĩ gì, liền nói: “Con cũng biết quan hệ của Nguyễn Lãng với Chí Khiêm rất tốt, trước kia ngay cả họp phụ huynh cũng gọi Chí Khiêm đi, phạm lỗi gì trong trường cũng luôn để Chí Khiêm làm phụ huynh cho nó…”

Nguyễn Lưu Tranh đau đầu day day ấn đường: “Thôi bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa, nói chuyện khác thôi ạ.”

Mới quay về được một lúc, mà bên tai chứa đầy cái tên Chí Khiêm, thật là đủ lắm rồi…

“Chí Khiêm giấu chúng ta đi giải quyết chuyện của Nguyễn Lãng, chi phí bệnh viện hay thuốc thang phải bồi thường….cũng mấy vạn …” Bùi Tố Phân chột dạ quan sát Nguyễn Lưu Tranh, thấy cô không có phản ứng gì mới tiếp tục nói, “Ban đầu bố mẹ cũng không biết gì, sau này trường học trực tiếp thông báo về mới rõ, sau đó thì cha con phát bệnh…”

Quả nhiên bố vì chuyện này mới phát bệnh, trong lòng cô luôn thấy khó hiểu, không biết tại sao mà bố tự nhiên lại như vậy?!

“Tiền là do anh ấy trả sao ạ?” Nguyễn Lưu Tranh nghiêm mặt hỏi.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ừm…” Ở trước mặt con gái Bùi Tố Phân cũng hơi áp lực, lại nói tiếp “Chẳng phải sau đó bố con phát bệnh sao, từ đó cũng không chú ý đến chuyện này nữa…”

Nguyễn Lưu Tranh khồng hề có ý định oán trách suy nghĩ của bố mẹ, chỉ là muốn hỏi cho rõ ràng, cô tự có tính toán của mình, cũng biết nên làm như thế nào.

“Vậy chuyện công việc là sao nữa ạ?” Cô tiếp tục hỏi.

“Không phải em trai con học âm nhạc sao? Nó thích hát, muốn làm ca sỹ, đóng phim điện ảnh, sau đó Chí Khiêm giới thiệu nó vào công ty của một người bạn…”

“Con biết rồi.” Cô hiểu, công ty của bạn anh, không phải là Văn hóa Truyền thông Tế Hạ của Tả Thần An sao, sáu năm trước đã là một công ty giải trí hàng đầu, Tả Thần An là anh em vào sinh ra tử của anh, giới thiệu vào như vậy, thật là giống như mặc Hoàng mã quái.*

*Mặc Hoàng mã quái: ở đây nghĩa là dưới một người trên vạn người.

Cô không biết nên nói gì nữa, chỉ là cảm thấy khá bất lực, hình như sáu năm trốn chạy này hoàn toàn tốn công vô ích, tất cả mọi thứ lại trở về vị trí ban đầu. Cô tìm đủ mọi cách chỉ là muốn vạch rõ ranh giới với anh, ngược lại mối quan hệ giữa người nhà cô với anh càng thêm chặt chẽ….

Loại cảm giác này rất khó chịu, lồng ngực dường như bị cả một ngọn núi lớn đè xuống, không thể chống đỡ nổi, hô hấp trở nên khó khăn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Thế gian thứ khó trả nhất chính là nợ ân tình, mà bây giờ cô lấy cái gì đi trả? Chung quy vẫn không thể lại tự lấy bản thân mình ra thế chấp chứ?

Cô không nói chuyện, Bùi Tố Phân cũng cảm thấy vô cùng kìm nén, con gái không thích cùng Chí Khiêm có quá nhiều vướng mắc, cô là người hiểu biết, nhưng mọi chuyện không như cô dự tính.

“Tranh nhi.” Nguyễn Kiến Chung nằm trên giường bệnh nói, “Tiền đó chúng ta nên trả lại cho Chí Khiêm , còn chuyện công việc, là em trai con tự mình nhờ Chí Khiêm, nếu như con không thích, thì không cho nó đi là được rồi, bây giờ với kiểu quan hệ này thực tế cũng không thể mang thêm phiền phứccho Chí Khiêm.”

“Bố, đương nhiên tiền con sẽ trả, còn chuyện của Nguyễn Lãng đợi nó về con sẽ nói chuyện với nó. Bố đừng bận tâm việc này, tóm lại bây giờ con về rồi, mọi chuyện con sẽ lo.” Cô ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Kiến Chung, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Cô mãi mãi không bao giờ trách người nhà, đặc biệt là bố mẹ. Đoạn hôn nhân thất bại này, là do tự cô sai lầm. Vì cô bố mẹ đã chịu nhiều tổn thương tinh thần, sáu năm ở ngoài, bỏ mặc bố mẹ không chăm sóc càng khiến cô áy náy, cho nên, đã là trách nhiệm của cô thì cô sẽ tự gánh vác.

Bỗng chú ý đến cái túi xách cô để trên đầu giường, rõ ràng là kiểu dáng của thanh niên, vậy vừa nãy anh đến đã nhìn thấy rồi sao? Một người tỉ mit như anh sẽ không chú ý đến chứ? Nếu như nhìn thấy rồi thì có đoán là cô đã về không?