Truyện dài

Truyện / Nghe nói em thích tôi

Nghe nói em thích tôi

Nghe nói em thích tôi

Nghe nói em thích tôi

Tác giả: Cát Tường Dạ

Dịch: Yang Ying.
Nguồn: Wattpad.

Trong tim mỗi người đều có một đốm lửa, người qua đường chỉ có thể nhìn thấy khói. Nhưng luôn có một người, luôn có một người như vậy có thể nhìn thấy đốm lửa này, sau đó đi tới, cùng với tôi. Tôi mang theo nhiệt tình của tôi, thờ ơ của tôi, điên cuồng của tôi, ấm áp của tôi, cùng với niềm tin không có lý do gì với tình yêu, đi đến không thở nổi. Tôi nói, em tên gì. Bắt đầu từ em tên gì, sau đó, đã có tất cả. – Van Gogh

***

“Em tên Lưu Tranh?”

“Vâng…Vâng ạ…”

“Nghe nói em thích tôi?”

“Ừm….Phải….em…nhưng mà…”

“Vậy chúng ta kết hôn đi.”

“À.Được…Hả?”

***

Anh là chồng cô. Cô gọi anh là học trưởng Ninh, gọi anh là bác sĩ Ninh, gọi anh là thầy Ninh, nhưng duy nhất, chưa bao giờ dám gọi anh là chồng, thậm chí chưa từng gọi tên anh.

Anh cưới cô, hôn cô, ôm cô, biến cô thành người phụ nữ của anh, nhưng lại chưa bao giờ thực sự nhìn cô, thậm chí cô hoài nghi, nếu cô lạc vào trong đám người, anh cũng sẽ không nhớ được gương mặt cô.

Cô đã dùng tất cả sức lực để yêu anh, anh cũng dịu dàng chăm sóc cô, phàm là chuyện cô muốn, anh chưa bao giờ chối từ, lớn là nhà xe, nhỏ là socola anh tự tay làm, chỉ cần cô nói, anh cũng sẽ cõng cô từ đầu đường tới cuối đường. Sẽ cắt móng tay cho cô, sẽ buộc tóc cô, thậm chí, một người đàn ông còn khâu nút áo cho cô, đối với đôi tay khéo léo của bác sĩ ngoại

Đọc FULL truyện tại đây

Chương 1: Tự

“Tôi tên Lưu Tranh, bởi vì đêm sinh ra tôi mẹ tôi đã mơ thấy một con diều giấy bay lang thang. Bạn đã từng mất diều chưa? Hồi nhỏ tôi làm mất rất rất nhiều diều, đến cuối cùng cũng chẳng biết chúng đã bay đi đâu nữa.”

“Đã từng mất rồi.”

“Bạn tìm được nó không?”

“Đã tìm được rồi, nhưng không nhặt về nữa.”

“Tại sao vậy?”

Tại sao? Tại sao ư? Cô nghĩ mãi cũng không thể hiểu vì sao tìm thấy rồi lại không nhặt về nữa, đợi đến khi cô nghĩ ra, cô lại đánh mất con diều rất quan trọng của mình, cô cũng tìm thấy nó, nhưng thực sự không nhặt về nữa.

Trong tim mỗi người đều có một ngôi sao sáng, thỉnh thoảng, trong một đêm cô đơn nào đó, sẽ làm sáng lên những hồi ức mơ hồ.

Dòng chảy trong tim Nguyễn Lưu Tranh là một dải Ngân hà.

Nó thuộc về đôi mắt giống như những ngôi sao đang vỡ vụn trong dải Ngân hà của một người đàn ông.

Anh luôn không cười, nếp nhăn giữa chân mày giống như đã được khắc trên trán anh.

Một thân áo blouse trắng sạch sẽ và vuông vức, trong túi áo luôn cài thêm hai chiếc bút. Khi anh lấy bút viết chữ, mí mắt cụp xuống, lông mi rất rất dài.

Anh có một đôi tay đẹp, chắc hẳn là do quanh năm cầm dao phẫu thuật nên ngón tay cũng lạnh như dao.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Anh không thích nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ nói vài câu, cũng không bao giờ lớn tiếng, giống như khe nước trầm tĩnh chảy trong đêm sao sáng lạnh lẽo, dư âm có thể ở lại nhưng lại buốt giá.

Cô dùng rất nhiều năm để yêu anh, cũng lại dùng rất nhiều năm để quên anh.

Sau đó, thời gian làm mờ đi hình dáng anh, cô đứng dưới bầu trời nơi đất khách cố gắng nhớ lại, dường như không thể chắp vá được diện mạo rõ ràng của anh, chỉ nhớ ngôi sao trong ánh mắt anh, rất đẹp, rất lạnh.

Cô từng nghĩ rằng, để quên đi một điều gì đó là một chuyện không khó, mãi đến sau này, khi anh nói “Lưu Tranh, quên tôi” cô mới biết, có những người, chỉ sợ dùng thời gian cả một đời cũng không thể quên được.

Dòng chảy của thời gian và những ngôi sao, mãi mãi như ban đầu.

Cho dù sao băng rơi xuống, cũng chỉ còn lại mối tình thắm thiết của một mình cô.

“Em là Lưu Tranh?”

“Vâ…vâng.”

“Nghe nói em thích tôi?”

“Hả…vâng…..em….nhưng mà…..”

“Vậy chúng ta kết hôn đi.”

“Hả. Được ……á?”

Câu chuyện bắt đầu từ đây, vậy đến khi nào sẽ kết thúc.