Truyện / Truyện ngắn / Ngày cho mẹ

Ngày cho mẹ

Ngày Cho Mẹ

Ngày Cho Mẹ

Hiếu đi học về, mồ hôi nhễ nhãi vì nắng. Nó nhảy phóc ra khỏi chiếc xe buýt nhà trường và chạy nhanh về nhà. Nó biết rằng ngày hôm nay mẹ của nó nghỉ làm, và đang mong đợi nó đi học về. Bà Linda Smith, mẹ nuôi của nó, dáng người mãnh khãnh, rất đẹp gái, đang ngồi trong phòng ăn tính toán sổ sách. Thấy Hiếu về bà mừng rở, gấp cuốn sổ, chạy lại ôm Hiếu vào lòng.

– Chào mẹ.

– Con khoẻ không? – Bà Linda Smith hỏi han ân cần – Sao ngày hôm nay đứa con cưng của mẹ ở trường có ngoan không?

Ngày hôm nay bà được nghỉ phép, chẳng đi đâu, ở nhà dọn dẹp, thanh toán sổ sách. Bà nhìn thằng con chạy thẳng lên phòng cất sách vở rồi chạy xuống khoe với bà bài viết của nó về Mother’s Day ở lớp học. Bài tả về người mẹ của Hiếu viết bằng tiếng Anh:

“Tôi có 2 người mẹ và hai người cha, cha mẹ sinh ra tôi ở Việt Nam mà tôi đã xa cách hơn ba năm nay. Lúc còn ở Việt Nam, gia đình tôi, cũng như những gia đình khác ở cùng xóm, rất nghèo. Nhiều bữa, mẹ tôi nhịn đói để giành phần cơm cho tôi ăn. Vì tôi là đứa con duy nhất trong nhà, nên mẹ tôi muốn cho tôi có một cơ hội làm người tự do. Mẹ đã quyết định để ba tôi dẫn tôi đi vượt biên. Đêm trước khi tôi đi, tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi được tám tuổi, mẹ tôi ôm chặc lấy tôi, hôn lên má, lên đầu tôi, và khóc suốt đêm. Ngày hai cha con tôi ra đi, mẹ đã lánh mặt không dám ở nhà, sợ rằng chẳng bao giờ buông được tay tôi ra để ba tôi dẫn đi. Chuyến vượt biên tối đó bị lộ lúc mọi người đang trốn trong hàng dương mé biển. Tối đó tôi nghe nhiều tiềng súng nổ, và hai bóng đen chạy đến dí súng trên đầu ba tôi. Tôi chỉ còn nghe tiếng ba tôi kêu “Chạy đi”, và chỉ còn nghe tiếng gió biển thổi ngược bên tai tôi. Tôi không biết trời trăng, cứ cắm đầu chạy ra phía biển trong tiếng la hét, khóc lóc trong màn đêm mù mịt. Tôi chạy ra đến mé nước chừng đầu gối thì bị một bàn tay quơ ngang bụng ôm lấy tôi nâng bổng, quăng lên chiếc thuyền. Tôi sợ hãi tụt xuống khoang thuyền núp sau đống dây nhợ. Một số người thoát được chạy ra mé nước. Chiếc thuyền im lặng bí mật rời gềnh đá. Chỉ có mười hai người được thoát thân theo con thuyền lên đênh trên biển cả.”

Đôi vai của bà Linda rung động, bà để cho giòng nước mắt chảy dài lên má, giọt xuống trang giấy trắng. Bà với lấy mãnh giấy dậm nước mắt rồi đọc tiếp:

“Tôi được bà mẹ nuôi tôi bảo lãnh đến Mỹ theo diện cô nhi. Ông bà đã có một người con gái, nhưng hiện nay chị Mary đang theo học đại học ở tiểu bang khác. Bà mẹ nuôi của tôi thì khá đầy đủ, những bửa ăn mẹ tôi không phải nhịn để tôi ăn, ngoại trừ những món ngon mà bà muốn để giành phần lớn cho tôi, hoặc những lúc bà phải nhịn ăn để giảm phì…”

Bà Linda bật cười vì ý nghĩ ngộ nghỉnh của thằng con trai. Bài viết của đứa con nuôi làm bà chợt khóc chợt cười. Bà nhìn Hiếu với ánh mắt trìu mến. Mới mười một tuổi đầu mà nó đã chịu đựng nhiều biến đổi lớn trong cuộc đời. Bà thầm nghĩ quá khứ đen tối chắc không khỏi có ảnh hưởng lớn đến tâm hồn đứa con trai dể thương đang vui lớn lên như mầm non của bà. Hiếu khoe với mẹ:

– Cô giáo đọc bài của con và cho điểm A+. Cô khen con trước mặt mọi người trong lớp. Cô nói đọc đoạn đầu của bài văn thì cô khóc, mà đọc đến đoạn sau thì cô cười. Tại sao vậy hả mẹ? Cô nói chắc chắn sau nầy con sẽ trở thành một nhà văn giỏi vì có khả năng làm rung động người đọc. Con chỉ viết sự thật thôi mà.

Bà Linda không biết làm sao giải thích cho thằng con trai khác giòng máu của mình. Vợ chồng ông bà đều là người Mỹ, lớn lên trong gia đình khá giả, chỉ biết chiến tranh qua báo chí truyền hình thì làm sao có thể giải thích những đau đớn tột cùng của người mẹ trong hoàn cảnh Hiếu từng chứng kiến được. Bà muốn nói rằng con phải giải thích cho mẹ nghe về những khổ đau của con thì mới đúng.

Bà cũng có nổi buồn riêng của bà, như tất cả những người mẹ nuôi. Một ý nghĩ mà bà cố đè nén – không biết trong tiềm thức Hiếu có nghĩ mình là mẹ của nó không. Hay là nay mai lớn lên Hiếu sẽ lai quay về với cha mẹ ruột của nó. Bà cố xua đuổi vội giòng suy nghĩ và trả lại bài cho Hiếu.

– Thôi con lên tắm rửa đi rồi xuống mẹ chở đi mua quà thưởng cho con. Con muốn được thưởng những gì nào.

Hiếu ngẫm nghỉ một lúc rồi nói:

– Con muốn được hai chục đồng để ngày mai ra trường mua mấy quyển truyện. Tụi thằng Tom, con Kyrie có những quyễn truyện màu rất đẹp, con cũng muốn mua vài quyễn.

Hiếu đứng tần ngần trước hàng sách. Những quyễn truyện màu rất đẹp. Cuốn nào cũng hấp dẫn mà nó chỉ có hơn hai chục đồng trong túi. Nó cứ nhấc lên bỏ xuống những cuốn truyện màu. Những chú thỏ Bunny, những chú vịt Donald cứ nhảy múa chọc ghẹo trước mắt Hiếu, con Mickey Mouse hùng dũng nhảy ra níu kéo ống quần của Hiếu chạy đến một túp lều tranh của một người nông dân. Hiếu lại mơ màng nghĩ đến mẹ ở Việt Nam dưới mái nhà lụp xụp và một bửa cơm tối. Lúc đó ba còn bị nhốt trong trại cải tạo, nhà chỉ có hai mẹ con trong căn chòi ọp ẹp. Mẹ ngồi nhìn Hiếu lượm từng hột cơm dính trong lòng chén bỏ vào miệng nhai ngon lành…, và buổi tối hôm trời mưa, nước giọt xuống ngay giường nằm làm Hiếu ướt đẩm. Mẹ đẩy Hiếu qua chổ khô, còn mẹ thì nằm dưới những giọt nước tí tách… Ánh mắt của Hiếu nhòa đi, nó chạy vội về nhà. Chạy thẳng lên phòng bà Linda, Hiếu lục lấy lá thư mà bà Linda vừa liên lạc, báo tin cho mẹ ở Việt Nam rằng Hiếu vẫn còn sống. Nó không biết đọc và viết tiếng Việt để viết thư cho ba mẹ, nhưng không cần. Hiếu viết vội vài giòng tiếng anh rồi nhét hết 24 đồng nhàu nát vào bức thư bằng tiếng Anh ngắn ngủi:

“Kính thưa mẹ, Con chỉ có được 24 đồng, gởi về cho mẹ để mua gạo và đồ ăn. Mẹ nên ăn uống và giữ gìn sức khoẻ để còn phải chăm sóc ba trong trại tù. Chừng nào lớn lên con sẽ đi làm kiếm nhiều tiền hơn để giúp mẹ. Mẹ biết không, tuần sau là ngày lễ giành cho mẹ đó, thế nhưng con rất tiếc không được ở gần bên mẹ, và cũng không có nhiều tiền để gởi về cho mẹ. Mẹ hãy yên lòng con sẽ ngoan ngoãn và chăm học. Con hứa sẽ học tiếng việt để viết thư về cho mẹ.

Con nhớ mẹ lắm,

Hiếu”

Bà Linda vừa lái xe vào garage đúng lúc Hiếu cầm là thư chay ra thùng thư ở đầu ngã tư. Bà vui vẻ bóp còi chào Hiếu. Bỏ thư xong, Hiếu chạy lại chào mẹ và phụ đem xách tay của bà vào nhà. Chỉ có chừng đó thôi, nhưng bà Linda rất hài lòng về cậu con trai dễ

thương của bà.

– Sao, mua được những quyễn truyện gì rồi, đưa mẹ đọc chung với có được không?

Hiếu tần ngần không biết trả lời sao. Nó rụt rè nói:

– Mẹ…thấy bức thư con… vừa gởi đi đó không? Con gởi kèm 24 đồng về cho mẹ con ở Việt Nam rồi đó.

– Cái gì? Tại sao con làm vậy? Ai mà gởi tiền trong thư, nhở mất làm sao? Lần sau nếu làm gì con phải hỏi ý kiến mẹ trước nghe không?

Hiếu hối hận vì đã lở dại. Nó đâu biết ở Việt Nam người ta hay bóc thư của người ngoại quốc để coi và lấy tiền nếu có, nhưng nó còn hy vọng là người ta không nở mở thư con nít coi đâu. Trong trí óc non nớt Hiếu đâu hiểu làm sao người ta phân biệc thư của người lớn hay con nít, và đối với hệ thống làm việc của nhà nước Việt Cộng, nhân viên bưu điện có thể làm bất cứ điều gì, ngay cả dụt bỏ là thư của nó.

Ý nghĩ ích kỷ lại trổi dậy trong lòng bà Linda Smith. Bà nghĩ chắc thằng Hiếu có nhiều tình thương với mẹ nó vậy thì chắc gì nó sẽ ở với bà. Nó bây giờ như con chim non, nhưng lúc đã đủ lông đủ cánh, không hiểu nó có còn coi đây là tổ ấm của nó không. Có trời mà biết được, chỉ sợ mình có công dưởng mà ngày sau không biết nó có mến tổ ấm và coi mình như cha mẹ không? Hai mẹ con với hai giòng suy nghĩ khác nhau, lặng lẽ đi vào nhà.