Truyện / Truyện ngắn / Nếu là của nhau, nhất định sẽ quay về

Nếu là của nhau, nhất định sẽ quay về

Nếu là của nhau, nhất định sẽ quay về

Anh…

Anh lạnh lùng, ít nói và cũng ít cười. Anh luôn tìm kiếm chốn bình yên trong  cái thành phố này, nơi tụ hội của người và xe, của khói bụi và cả những mặt trái của xã hội… Anh biểu hiện bằng những hành động trái ngược với suy nghĩ. Cười khi đau khổ…và anh hình như không bao giờ khóc…

Anh 27 tuổi, đẹp trai, lịch lãm, thành đạt và mang cái vẻ ngoài như một khối băng sắc lạnh. Anh là mơ ước của các cô gái xung quanh anh.Họ luôn tìm cách để tiếp cận anh, và anh cũng đã quá quen với những trò này. Vì nó được lặp đi lặp lại của vô số các cô gái bám theo anh. Gần như họ đều phải từ bỏ bởi khối băng bao quanh anh là bất khả xâm phạm.

Anh sống nguyên tắc, tất cả đều được lập trình, lên kế hoạch sẵn từ đầu.Một cuộc sống của công việc, của những buổi kí kết hợp đồng, của những giấy tờ, chứng từ, sổ sách.Mọi thứ đều được anh hoàn thành một cách hoàn hảo, không một chút nỗi nhỏ.

Cô…

Nếu anh là người sống theo nguyên tắc thì cô lại là kẻ sống theo cảm xúc. Cô tựa do như một con gió, tung tăng khắp những con phố Hà Nội. Cô thích mưa, thích thả mình theo làn mưa mùa hạ. Cô mặc cho những hạt mưa rào táp thẳng vào khuôn mặt, như rửa trôi tất cả những u buồn trên thế gian này.

Cô thích náo nhiệt, ồn ào. Cô chạy theo những cuộc vui trước mắt, cô thả mình cháy trong cái nóng, cái cuồng nhiệt của sức trẻ. Cô ghét sự gò bó bởi vậy không điều gì níu giữ được bước chân cô.

Cô mang nét hồn nhiên, đáng yêu như vốn dĩ thượng đế chỉ dành riêng cho cô.Cô không bao giờ trang điểm nhưng cũng đủ làm bao gã bị hạ gục trước cái đẹp của cô.Cô cũng không có những cuộc tình chớp nhoáng bởi cô tôn thờ 2 chữ “tình yêu”.

Anh…

Anh bước ra từ mối tình đầu với một cô gái học cùng phổ thông. Mối tình đẹp như mơ mà anh ngỡ sẽ không bao giờ tan vỡ. Nhưng nàng đã bỏ anh để chạy theo một người đàn ông giàu có. Từ đó, anh căm thù và không bao giờ tin vào 2 chữ “ tình yêu”. Anh làm việc như một con thiêu thân, làm việc như để trả thù, để chứng minh với người đời rằng anh không kém cỏi. Khi đêm tới, hình ảnh nàng lại hiện ra trong tiềm thức của anh.Anh sợ giấc ngủ, sợ quá khứ ùa về mà anh không thể kìm nén được dòng nước mắt. Và anh lại phải một góc khuất trong cái thành phố đầy ánh sáng này để mặc cho những cảm xúc giằng xé, chồng chéo lên nhau. Anh luôn tỏ ra lạnh lùng để che đi sự yếu đuối trong con tim rỉ máu, hằn sẹo nhưng khao khát yêu thương. Đôi khi, anh khinh bỉ những cô nàng chạy theo anh, vì anh thành đạt, giàu có, đẹp trai… chứ trong họ đâu có “yêu thương” anh.

Gặp gỡ

Nếu là định mệnh, thì chắc chắn sẽ gặp nhau…

Lần đầu tiên anh gặp cô vào một buổi chiều mùa hạ. Anh chạy xe về nhà như thường lệ sau giờ tan tầm .Bất chợt, trời kéo mây đen và một cơn mưa rào ập tới.Từng đoàn người hối hả tìm chỗ trú mưa. Những giọt mưa chảy dài từng vệt trên kính ô tô của anh, anh kéo cần gạt và tiếp tục lái xe. Trong cái màn mưa đó ở trên vỉ hè, anh thấy có một cô gái đang mỉm cười đi dưới làn mưa. Cái dáng nhỏ bé ấy, có đôi chút đơn độc, anh từ từ đi xe chầm chậm sát vỉa hè, mở cửa kính ngắm nhìn cô gái nhỏ bé kia một chút như tìm lại kí ức ngày xưa rồi lái xe vụt đi.

Lần thứ hai anh gặp cô là tại quán café quen thuộc. Anh hơi giật mình khi thấy cô gái đi dưới mưa hôm nào lại là một nhân viên trong quán café anh thường ghé vào mỗi sáng chủ nhật. Anh bảo chủ quán gọi cô ra mang café cho anh. Cô mỉm cười thật tươi nâng tách café đặt lên bàn anh và không quên chúc anh một buổi sáng tốt lành. Khi cô quay người bước đi, anh hỏi giật lại:

Cô thích mưa à?

Cô hơi giật mình, quay người lại:

Sao anh lại hỏi thế?

Hôm vừa rồi tôi thấy cô dầm mưa trên vỉa hè.

À, tôi thích mưa mùa hạ. Nhưng điều đó có liên quan gì tới anh sao?

Cô nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ.

Không liên qua gì cả. Tôi thấy lạ thôi. Thường thì trời mưa người ta sẽ tìm chỗ trú còn cô thì ngược lại – Anh nói như giải thích câu hỏi hơi có phần vô duyên vừa rồi.

Đấy là sở thích của riêng của tôi thôi.

Rồi cô quay người bước đi về phía quầy phục vụ.Anh ngồi lại và cũng thấy mình thật lạ khi tự nhiên quan tâm tới sở thích của cô gái này.

Lần thứ ba anh gặp cô là trong buổi phỏng vẫn tuyển dụng của công ty. Anh là ban giám khảo chính trong buổi tuyển dụng ngày hôm ấy. Xem lại chỗ hồ sơ thì anh thấy ảnh cô trong một tập hồ sơ.Giở hồ sơ  ra xem thành tích đạt được của cô: “Sinh viên đại học kinh kế quốc dân, đạt bằng giỏi, giải ba nghiên cứu khoa học cấp bộ, tiếng anh khá tốt, điểm chuyên ngành cũng rất cao.”

Cô là người gần cuối cùng trong số những người phỏng vấn hôm nay. Hồi hộp, chờ đợi đến lượt mình và cô cũng khá ngỡ ngàng khi thấy sự hiện diện của anh trong bàn ban giám khảo với chức danh là phó giám đốc. Những câu hỏi anh đưa ra không quá khó đối với cô bởi cô đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng từ ở nhà. Cô được thông báo là sẽ có kết quả từ công ty trong một thời gian sớm nhất.

Giờ anh thường xuyên lui tới quán café cô làm, không phải chỉ vào buổi sáng chủ nhật nữa. Đôi lúc, anh nhận ra anh đang nhìn cô một cách vô thức và mỉm cười.Từ khi cô xuất hiện, anh cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong con người của mình.Anh thường xuyên dậy sớm tập thể dục, anh cũng ngắm nhìn mỗi khi trời đổ mưa, anh bắt đầu thường xuyên dùng facebook để xem trang cá nhân của cô.Buổi tối, anh không chỉ làm việc mà anh còn dành một khoảng thời gian nói chuyện với cô.

Sau một tháng làm việc ở công ty, cô đã dần quen với công việc. Với tính cách của mình, cô được rất nhiều người trong công ty quý mến. Cô luôn cố gắng học hỏi từ tất cả mọi người. Anh chỉ cô tận tình những điều cô băn khoăn, không biết. Sau giờ tan sở, anh và cô hay lang thang trên những con phố cổ, trên Hồ Tây, Hồ Gươm, công viên. Tới “café Max and Moon”, qua con phố Phan Đình Phùng nhắm nhìn hoa sưa, hoa ban mỗi dịp tháng 3.

eTruyen.net

Đêm khuya, những tin nhắn SMS giữa anh và cô đậm nét yêu thương. Anh nhận thấy sự thay đổi của bản thân, tình cảm cô dành cho anh cũng như anh dành cho cô. Yêu thương đã đong đầy nhưng giữa anh và cô vẫn còn thiếu một lời nói. Không phải là yêu thương chưa đủ, không phải anh chưa đủ tin tưởng cô, cũng không phải chưa đủ thời gian đo độ dài tin tưởng. Chỉ là anh sợ sẽ làm tổn thương cô, làm cô thất vọng, không đủ đáp những gì cô đã làm cho anh. Co giúp anh song chứ không phải chỉ là tồn tại trên cõi đời này như một con  rô-bốt biết tư duy. Anh sợ rằng một ngày nào đó, hình ảnh người cũ dội về, anh sẽ làm tổn thương cô. Lúc đó, anh sẽ là một tội đồ vì dám làm một cô bé hôn nhiên, đáng yêu như cô phải đau khổ.

Chia li

Sáng chủ nhật một ngày đông lạnh giá, từng cơn gió mùa đông gào thét từng hồi đập vào tường. Cơn mưa nặng hạt trút xuống đập mạnh vào cửa sổ để lại những hạt to trên khung cửa kính. Ngoài kia, gió làm những rặng cây nghiêng ngả, lung lay. Cô cuộn tròn trong chăn, mang một tâm trạng không tốt. Cô suy nghĩ về anh, cô thắc mắc, boăn khoăn sao tới giờ giữa anh và cô vẫn chỉ là một mối quan hệ không rõ ràng. Phải chăng anh không cảm nhận được tình yêu của cô hay cô yêu anh vẫn chưa đủ để anh quên đi mối tình kia. Tất cả là một mớ câu hỏi lòng vòng lặp đi, lặp lại trong đầu cô.Cô cảm thấy mệt mỏi nếu cứ mãi thế này.

Cũng trong khung cảnh ấy, cách cô gần chục cây số có một chàng trai cũng đang vật lộn với một đống suy nghĩ. Anh cũng boăn khoăn và đau đầu không kém gì cô.Điện thoại anh rung, là SMS từ cô.

“Không có em bên cạnh, anh vẫn sống tốt chứ?”

Anh reply: “ Em hãy cho anh thêm thời gian nhé!”

Cô nghẹn lại nơi cổ họng vì tin nhắn của anh.

“Thời gian qua vẫn chưa đủ sao anh?”

Anh quặn lòng gửi tin nhắn: “Anh xin lỗi”.

Nước mắt đã chảy đẫm khuôn mặt cô, cố bấm nốt dòng tin nhắn cuối cùng cho anh:

“Em hiểu rồi”

“Em đừng nghĩ nhiều nữa”.

Anh bấm nhanh dòng tin nhắn, những điện thoại anh báo không gửi được SMS. Anh vội vàng gọi điện thoại cho cô nhưng thuê bao không liên lạc được. Anh lo lắng, chạy tới nhà cô nhưng tất cả đã muộn. Cô đã đi, không nói với anh một lời từ biệt. Anh không biết cô đi đâu, anh gọi điện thoại tới tất cả bạn bè của cô mà anh biết nhưng tất cả chỉ nhận được câu trả lời là không biết. Anh tới tất cả những nơi mà hai người đã tới từ trước tới nay, nhưng kết quả nhận được vẫn là sự im lặng. Anh muốn lật tung cái thành phố này lên để tìm cô. Anh đau khổ đến tuyệt cùng bởi sự yếu đuối của anh đã làm mất cô.Và bây giờ anh đã biết cô mới là người anh yêu thật sự, anh cũng tự lừa dối chính mình.

Sáng thứ hai, một cô bạn làm cùng phòng cô gửi cho anh đơn xin nghỉ việc của cô. Như người chết đuối vớ được cọc, anh vội vàng hỏi thăm tin tức của cô. Cô bạn ấy nhìn vẻ mặt đau khổ hằn trên khuôn mặt anh, không dằn lòng được nên kể cho anh những gì mình biết: “Cô ấy đã quá mệt mỏi với những gì đang xảy ra, cô ấy chán trò đuổi bắt cái gọi là tình yêu với anh rồi. Cô ấy muốn anh cho một câu trả lời. Trước khi nhắn tin cho anh cô ấy đã mua vé máy bay.  Nếu anh yêu cô ấy thật sự thì cô ấy sẽ ở lại bên cạnh anh, còn nếu anh còn chưa sẵn sàng thì cô ấy sẽ ra đi để nhường chỗ bên cạnh anh cho một người con gái khác. Có lẽ, anh đã làm cô ấy thất vọng nhiều lắm nên cô ấy mới quyết định đi vội vàng thế.Thực sự, tôi cũng không biết cố ấy đi đâu.” Từng lời nói như ngàn lưỡi dao xé toạc từng mảnh trái tim anh. Anh đau đến cùng cực và trở về là một người sắc lạnh như ngày xưa.

Định mệnh

Sài Gòn đổ nắng vàng rực khắp mọi con phố, sau hai năm cô đã quen với thời tiết và cuộc sống ở đây – cuộc sống không bên cạnh anh. Cô giờ đang làm ở bộ phận khách hàng của một công ty, vẫn cuộc sống cô đơn bởi trái tim cô vẫn chưa thể quên hình bóng chàng trai Hà Thành. Có hàng tá người theo đuổi cô nhưng cô luôn tìm cách từ chối họ một cách nhẹ nhàng nhất.

Hôm nay, cô có lịch gặp một người bạn của trưởng phòng mình. Cô thấy trưởng phòng lần này rất hứng mai mối cho cô,  anh ấy còn hứa rằng chắc chắn cô sẽ đổ gục chứ không kiêu như bây giờ nữa. Cô đành cười xòa và đồng ý để anh ấy không mất hứng.

Cô trang điểm nhẹ, mặc váy hồng, búi tóc cao càng làm tôn làn da trắng và khuôn mặt thanh tú. Cô tới chỗ hẹn sớm 10 phút, thấy mình anh trưởng phòng đang ngồi ở bàn ăn. Cô mỉm cười cúi đầu chào. Thấy cô, anh ta hồ hởi nói:

-Em hôm nay đẹp thật đấy, chờ bạn anh chút, nó đang nghe điện thoại vào ngay bây giờ thôi.

Cô gật nhẹ đầu và nhìn một vòng xung quanh, một chàng trai đi từ ban công vào.

Cô và anh đều hết sức ngạc nhiên bởi sự hiện diện của cả hai. Anh bạn kia thì lại bắt đầu giới thiệu qua lại cho hai người. Còn cả hai đều tỏ ra như lần đầu gặp mặt. Ngồi đối diện nhau nhưng cả cô và anh đều không dám nhìn thẳng vào người trước mặt mình. Cuối buổi, anh đề nghị đưa cô về và cô cũng không từ chối.

Cô bước vào trong xe, anh kéo mạnh cô về phía mình. Ghì tay, ôm chặt lấy cô, như cả hai người đã xa nhau nửa thế kỉ. Nơi cổ họng cô nghẹn lại, những dòng nước mắt ào ạt tuôn ra, nấc từng tiếng nghẹn ngào.

Anh tìm được em rồi! Sao em trốn anh lâu vậy?
Em xin lỗi, em sợ…anh không yêu em
Ngốc ạ, anh đã tìm em suốt những năm qua. Anh đã lật tung cả cái thành phố Hà Nội lên nhưng vẫn không thể thấy em. Anh xin lỗi đã làm em phải ra đi… ANH YÊU EM

Từ giây phút đó, họ vĩnh viễn thuộc về nhau, về thế giới chỉ có yêu thương của hai người.