Nếu chỉ là thoáng qua » Trang 9

CHƯƠNG 09

Đổi ghế hạng thường lấy ghế hạng nhất, đứa ngốc mới có ý kiến!

Cô đứng trân mình tại chỗ, cả người ngợp trong hơi thở thoang thoảng mùi thuốc lá của anh. Trước giờ anh rất giữ ý, tuyệt không hút thuốc khi có mặt cô. Râu trên cằm anh đã mọc lởm chởm, cứ ram ráp, nhòn nhọn chọc vào cổ làm cô thấy ngưa ngứa. Cảm giác này sao mà quen thuộc… Trước đây, mỗi sáng tỉnh giấc anh rất thích dùng chiêu này để đánh thức cô.

Lời nói khi nãy của anh cứ vấn vít trong óc. “Em thắng rồi!” Mình thắng? Làm gì có! Chưa bao giờ nghĩ sẽ thành, nên nói chia tay, chứ mình muốn thắng gì anh? Trong xã hội hiện đại này, quan hệ nam nữ ở một chừng mực nào đó là để thỏa mãn nhu cầu đôi bên, nên mình chỉ coi đó là một cuộc chơi. Còn trong tình yêu chân chính, làm gì có kẻ thắng? Một là cả hai đều thua, kết thúc bằng tan vỡ. Hai là hòa, kết thúc bằng hôn nhân, nhưng cái kết ấy chỉ đến với những ai may mắn. Còn chuyện gặp được một nửa định mệnh của mình? Xác suất cực kỳ thấp!

Anh vẫn ôm chặt cô, cúi đầu cắn ót cô trong giận dữ. Chưa bao giờ anh thất bại như thế này. Từ khi hiểu chuyện tới nay, đi đâu cũng được người ta nâng niu, tâng bốc, đàn bà con gái gặp anh chỉ có nước xin chết. Vậy mà gặp phải một người chẳng thèm o bế, chẳng nhõng nhẽo, chẳng chủ động hẹn gặp, cũng càng không đòi hỏi gì ở mình như cô, anh lại để ý. Anh cố tình chen ngang vào cuộc sống của cô, muốn khám phá xem điều gì ẩn chứa sau lớp vỏ bề ngoài lãnh đạm ấy, thế rồi trái tim anh bị bóng hình cô chiếm cứ từ lúc nào không hay.

Anh bỗng bế thốc cô lên, bước vào thang máy, cúi đầu nói vào tai cô: “Em lấy chìa khóa ra mở cửa đi!” Giọng anh vừa gấp gáp vừa có vẻ bị đè nén. Không, không thể để chuyện này tiếp tục được! Không thể để anh bước vào nhà mình, bước vào cuộc sống của mình một lần nữa! Chiếc bóng mà anh để lại càng ngày càng lớn rồi! Có rất nhiều thứ chỉ cần bước qua giới hạn một xíu thôi cũng đủ để lại dấu ấn cả đời. Đã quá dạn dày nên anh sẽ chẳng bị thương tổn gì, một khi mọi chuyện kết thúc, nhưng mình thì không có bản lĩnh đó! Có ai thấy sẵn hố lửa trước mặt mà còn cắm đầu nhảy xuống đâu!

Bộ dạng cứng đơ của cô đã nói lên đáp án, anh cúi đầu cười cười nhìn cô, giọng nói lạnh lùng pha chút trêu chọc: “Mặc Mặc, anh không ngại biểu diễn ngay ở đây đâu, nếu em cứ thế thì bọn mình cho mấy người bảo vệ coi phim miễn phí vậy!”

Mặt cô đỏ lựng, sự xuất hiện đột ngột của anh hồi nãy đã khiến cô choáng váng, quên luôn trong thang máy có gắn camera. Trời đất ạ, nhất cử nhất động của bọn họ nãy giờ chẳng phải là lọt sạch vào tầm mắt mấy ông bảo vệ rồi hay sao? Thật là…! Cô vội vùng vẫy muốn xuống, nhưng anh đâu dễ dàng buông. Đã khuya, không còn ai đi lại nữa, thang máy dừng hẳn ở tầng của cô. Cô biết anh bướng bỉnh, đời nào chịu nhượng bộ, mà bây giờ anh có thả cô xuống thì người ta cũng đã coi thỏa thuê rồi. Thật muốn đập đầu vào tường cho xong! Quay đầu, thấy người nào đó có vẻ hả hê, khóe miệng cong lên ra cái bộ “chả-liên-quan-gì-tới-anh”, lửa giận bốc lên phừng phừng, cô cho anh một thụi: “Anh-Anh đi chết đi!”

Anh vui vẻ bật cười, ôm cô ra khỏi thang máy. Cô càng đánh càng tức, cơn giận tuôn trào như núi lửa: “Anh tránh ra! Tránh ra ngay cho tôi!…” Anh vẫn ôm cô, mặc cho cô vừa hét, vừa đấm, vừa đánh. Hai tháng trước, anh vẫn còn ôm cô chặt thế này, còn nghe hơi thở nồng nàn này, thấy , lòng say say…

Đọc FULL truyện tại đây

Đâu đó chợt vọng ra tiếng càu nhàu: “Nửa đêm nửa hôm, có cho người ta ngủ không thì bảo? Vợ chồng trẻ cãi nhau thì chui vào chăn mà cãi! Đừng phá giấc ngủ của người khác!” Cô xấu hổ, không đánh nữa, chỉ trừng đôi mắt long lanh như hạt ngọc về phía anh.

Anh từ từ cúi đầu xuống, định hôn cô. Vừa tức, vừa không cam lòng, cô lùi về đằng sau. Đến khi đụng phải cánh cửa, không lùi tiếp được nữa, cô né đầu, không cho anh thực hiện được ý định. Anh lẳng lặng nhìn cô, vươn tay nhẹ nhàng kéo khuôn mặt mềm mại của cô về phía mình rồi hôn cô, dịu dàng mà gấp gáp, như thể anh sợ không kịp-không kịp thưởng thức, không kịp cảm nhận dư vị ngọt ngào của đôi môi cô…

Triệu Tử Mặc chỉ là người phàm, vừa ngủ trễ, lại vừa phải “chịu trận”, nên đương nhiên hôm sau khi cô thức dậy, đã qua giờ làm việc. Đang lồm cồm bò dậy định đi rửa mặt thì bị anh ôm lại: “Muộn rồi, đừng đi nữa.” Hậu quả của đêm qua làm cả người cô vẫn còn mỏi rã rời, cô tức tối đạp cho thủ phạm một cước: “Tại anh hết!” Anh ăn đau, đưa tay véo tấm lưng mịn màng của cô: “Có kẻ mưu sát!” Cô lờ anh đi, quấn chăn, trượt ra khỏi giường. Đứng dậy, lại cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó, như thể tấm chăn cũng chẳng làm cô ấm áp. Cô kéo rèm. Bên ngoài tuyết trắng xóa, cả đất trời như bị phủ trong một lớp màn bàng bạc, đẹp tuyệt trần.

Chỉ một loáng là cô đã xong xuôi, anh biết cô không thích trang điểm, bình thường chỉ thoa một ít son nhạt màu, khác với đám phụ nữ thường bu quanh anh, có mỗi trang điểm, chải chuốt thôi mà cũng hết cả mấy tiếng đồng hồ.

Cô xách túi chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng mới ra tới cửa đã bị anh ôm lại: “Bên ngoài tuyết rơi nhiều lắm, đừng đi!” Cô đẩy anh ra: “Đừng quậy nữa, đi làm là chuyện bắt buộc!” Anh nghĩ ai cũng sung sướng như anh chắc, có phải lo bươn chải kiếm sống đâu mà biết công việc quan trọng như thế nào với người khác!

Anh thầm thì sau lưng cô: “Anh muốn hôm nay em ở lại. Bây giờ mà đi thì cũng đến giờ nghỉ trưa rồi.” Thật ra vẫn còn cả núi việc đang chờ anh xử lý ở công ty, nhưng kệ chúng, mới làm hòa với cô xong, tiểu biệt thắng tân hôn. Cô thấy lòng dịu xuống, liền để yên cho anh ôm. Cuối cùng hôm đó cô không đi làm.

Vừa gõ bàn phím, cô vừa ngẫm nghĩ, dạo này hầu như ngày nào anh cũng tới, trông hai người lại như đang sống chung. Mấy hôm trước, bác bảo vệ kia còn gõ cửa, nói bạn trai cô đã thanh toán phí đậu xe cả năm mà chưa lấy hóa đơn, nên mang tới giùm.

Bây giờ, cứ nhìn thấy bảo vệ là cô lại đỏ mặt. Chuyện trong thang máy hôm nọ đúng là không còn gì để nói. Đáng hận nhất là tên thủ phạm kia giờ