Nàng phi lười có độc - Trang 241

Chương 11.1: Không bao giờ tha thứ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không khí giống như bị đông kết trong nháy mắt, tròng mắt hai người di chuyển theo trái táo quay tròn lăn đi. Sau một hồi khá lâu, Mộ Dung Thành mới từ trong cảnh tượng chấn động hồi phục lại tinh thần, sắc mặt chợt khinh thường chợt đỏ nhìn Sở Hoan ở phía dưới đang tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn, hai má phồng lên lộ ra tia đỏ ửng tản ra hơi thở mê người, lại đưa mắt nhìn hai vai trắng nõn của nàng cùng với hai “Ngực” cao thấp phập phồng chênh lệch thật sự quá lớn, cắn răng nói: “Đồ không ra nam không ra nữ…” Lời hắn còn chưa dứt, lại cảm giác cánh tay bị thứ gì đó hung hăng cắn, đau nhức đánh tới, cả kinh lập tức buông Sở Hoan ra lui về phía sau, lúc này mới phát hiện mình bị rắn cắn.

Tiểu Lục vòng trên cổ tay Sở Hoan cuối cùng bởi vì hai người không ngừng lăn lộn khiến cho não rắn của nó từ trong cực kỳ mê muội tỉnh táo lại, rất kịp thời giúp Sở Hoan trút cơn giận.

“Ngươi mới là thứ không ra nam không ra nữ, cả nhà ngươi đều là thứ không ra nam không ra nữ.” Sở Hoan vuốt tóc rối che kín áo tức giận mắng lại, đồng thời tay cầm lấy trái táo lăn trên giường một lần nữa đánh về phía Mộ Dung Thành.

Mộ Dung Thành nghiêng người tránh thoát, nhìn cổ tay nhanh chóng sưng lên hiện đen, để lại một câu tàn nhẫn: “Lát nữa bản Thái tử tới thu thập ngươi.” Liền vội vã rời khỏi doanh trướng lớn tiếng nói với thị vệ, “Mau truyền quân y tới doanh trướng của bản Thái tử.”

Sở Hoan vô lực ngã xuống giường, vẻ điên cuồng tuổi trẻ trên mặt mới vừa rồi chỉ trong giây lát đã mất hết, chỉ còn lại vẻ đau thương khôn nguôi sầu bi hóa không đi.

Đọc FULL truyện tại đây

— ——Puck—- —–

“Nguyệt Nguyệt, Hoan Hoan, Nguyệt Nguyệt, Hoan Hoa.” Ngoài cửa sổ, trên lông chim Cô Lỗ bọc một tầng khí lạnh thét lên vọt vào trong ngực Ôn Noãn.

Sở Hoan đã xảy ra chuyện? Chân mày Ôn Noãn nhíu chặt bám ghế đứng dậy.

“Các chủ, trong cung truyền ra tin tức, đêm qua Mộ Dung Tịnh mang theo Sở Hoan chạy.” Trùng hợp lúc này Huyền Nguyệt đi dò thăm tin tức trở về báo lại.

Sắc mặt Ôn Noãn trầm ngâm, Mộ Dung Tịnh có thể thuận lợi chạy ra từ trong cung canh chừng nghiêm ngặt còn có thể mang theo Sở Hoan, chuyện này xác định không tầm thường, có thể có người âm thầm giúp bà ta. Cái gọi là tan đàn xẻ nghé, bây giờ bà ta đã rơi xuống bụi bặm không có chút giá trị nào, ai sẽ mạo hiểm nguy hiểm to lớn như vậy cứu bà ta? Người nào lại có khả năng cứu bà ta từ trong cung ra?

Chân mày nàng nhíu chặt, nhất thời cũng nghĩ không ra người khả nghi vả lại bây giờ cũng không còn thời gian để cho nàng suy nghĩ cân nhắc tinh tế.

“Mạnh Cô Nhiễm ở trong lâu?” Trước buổi trưa còn gặp hắn, không biết bây giờ hắn có còn ở đây không.

Huyền Nguyệt vội vã tìm một vòng sau đó trở lại nói: “Các chủ, Mạnh công tử không ở trong lâu.”

Nàng không biết có những ai ở bên cạnh Mộ Dung Tịnh, nhưng Vương công công hoàn toàn có khả năng ở bên cạnh bà ta, nếu vận khí không tốt Trại Chư Cát cũng ở đó, khi nàng chưa bị thương thì có thể ỷ vào viêm đỉnh đánh ngang tay với Vương

loading