Nàng phi lười có độc » Trang 230

Chương 8.1: Tên lưu manh này

Editor: Puck

“Vậy sao? Hôm qua ta thấy Vương gia đưa ngươi trở về phòng thì lén nhìn trộm ngài một cái, khó trách coi Bạch hộ vệ trở thành Vương gia.” Trong mắt Thanh Thanh cúi xuống lướt qua một tia âm trầm, nàng múc dược thiện đã nấu xong vào trong chén, nói với Ôn Noãn, “U Đàm, dược thiên đã nấu xong rồi, ngươi mau đưa đi cho Vương gia đi. Ta đây dáng vẻ thô bỉ chỉ sợ sẽ làm bẩn mắt Vương gia, cũng không đưa đi thay ngươi.”

“Thanh Thanh…”

“Ngươi không phải an ủi ta, mau đi đi.”

“Cám ơn.” Ôn Noãn cố nén đau đớn bên hông đi về phía phòng của Quân Dập Hàn.

Đôi mắt Thanh Thanh đang thu lại khẽ nâng, ánh mắt nhìn bóng lưng của nàng cực kỳ thâm độc, nàng đưa tay khẽ vuốt ve mặt mình, trên môi nở nụ cười dữ tợn đáng sợ. Nàng từng có dáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn được cưng chiều trong hậu cung, nhưng bây giờ, gương mặt này đã trở thành ngay cả chính nàng cũng không đành lòng nhìn thẳng, nàng hận không thể tự tay phá hủy.

Mà tất cả chuyện này, cũng do con tiện nhân kia ban tặng. Nàng đã không tìm thấy ả, nàng liền giết người ả yêu, nàng thật sự muốn xem xem ả có thể xuất hiện hay không. Bóng dáng phía trước đã rẽ qua hành lang, nàng lặng lẽ đi theo.

Không biết có phải có ảo giác hay không, từ sau khi Ôn Noãn ra khỏi phòng bếp nhỏ liền cảm thấy có một khí âm lãnh theo sát nàng giống như lưng bị kim chích, nàng không biến sắc nhìn lại khắp nơi, lại không phát hiện ra bất kỳ khác thường nào, trong lòng lại cảm thấy không chắc chắn.

Đi tới trước phòng Quân Dập Hàn, nàng đưa tay gõ nhẹ cửa, chờ giây lát bên trong lại không truyền đến giọng nói của hắn, cho rằng hắn không có ở đây, nàng đang định quay lại, bên trong lại truyền đến giọng ho nhẹ hơi khàn khàn của hắn, giây lát sau truyền ra giọng nói của hắn: “Vào.”

Cổ họng hắn khàn khàn ứng với do ho khan lâu, sau này lúc trở về phải làm cho hắn chén canh nhuận hầu khỏi ho đưa tới. Vừa nghĩ đồng thời người đã đi tới trước thư án, nàng đưa dược thiện cho hắn, nhìn sắc mặt hắn dường như tái nhợt thêm mấy phần so với hai ngày trước, khẽ nhíu mày một cái, nếu là phong hàn bình thường, sau khi ăn dược thiện của nàng mấy ngày thì khí sắc phải chuyển biến tốt mới phải, sao khí sắc của hắn càng ngày càng trở nên kém đi, chẳng lẽ hắn không ngừng bị phong hàn?

Đọc FULL truyện tại đây

Không được, nàng phải tìm thời cơ bắt mạch cho hắn xem tình huống cụ thể một chút mới được.

“Không phải bổn Vương phân phó hai ngày nay ngươi không phải làm dược thiện sao?” Hắn nhận lấy dược thiện, ngước mắt nhàn nhạt nhìn nàng.

“Thân thể nô tỳ đã khá hơn một chút, thay vì nhàn rỗi và không có việc gì làm, chẳng bằng tìm chút chuyện để làm mới thiết thực. Dù sao, nô tỳ cũng chỉ là hạ nhân.” Ôn Noãn thu mắt đáp.

Mặc dù nàng tự xưng là nô tỳ, nhưng giọng nói không kiêu ngạo không tự ti, dáng người yên lặng nhưng lại lộ ra vài phần nhàn tản thanh nhã. Dược thiện trong chén tỏa ra khí nóng nhàn nhạt, giống như dần dần mơ hồ mặt mũi của nàng làm choáng váng mặt mũi của hắn, nàng ở trong mắt hắn thế mà lại dần dần biến hóa thành dáng vẻ của nàng ấy, nhếch môi cười nhẹ một tiếng với hắn, giọng nói mềm mại khẽ gọi hắn: “Vương gia.”

“Vương gia?” Ôn Noãn nhìn hắn bưng dược thiện mà không biết tinh thần bay đi đâu, lên tiếng khẽ gọi.

“Tiểu Noãn.” Hắn nỉ non ra tiếng.

Dứt lời, nàng và hắn đều ngẩn ra, Ôn Noãn siết chặt hai nắm tay trong ống tay áo kiềm chế bản thân lộ ra cảm xúc không nên có, mí mắt cụp xuống che đậy tình triều chuyển động trong mắt, mà Quân Dập Hàn cũng day day chân mày đang khóa chặt, hắn không ngờ lại lầm tưởng nàng là nàng ấy. Hai chữ trân quý kia là một dấu ấn ở trong lòng, khi gọi ra thì cũng có một kiểu khẩn cầu, khẩn cầu có người có thể đáp lại.

Nhưng không có, bây giờ không có, về sau có lẽ cũng không có. Bên môi hắn dâng lên nụ cười buồn bã chua xót, cầm muỗng đưa dược thiện vào trong miệng, bây giờ muốn một chút hơi thở thuộc về nàng tới trấn an lòng mình, sợ rằng chỉ có lừa mình dối người từ trong chén dược thiện này nếm ra chút ít hơi thở tương tự với nàng.

Khi trong lòng hắn cuồn cuộn nhớ lại, một chén dược thiện đã thấy đáy, hắn trả chén không lại cho nàng, giọng nói lạnh nhạt rõ ràng khác biệt với dịu dàng trên mặt, “Bổn Vương không thích hạ nhân nói chuyện lung tung.”

“Nô tỳ hiểu.” Nàng kiềm chế khổ sở trong lòng nhận lấy chén, cúi đầu nói, “Nô tỳ cáo lui.”

Quân Dập Hàn ngước mắt nhìn nàng ngay cả đang đi cũng có bóng lưng bộc phát tương tự, trong lòng thầm nói mình thật sự nhớ nàng đến tẩu hỏa nhập ma. Hắn cầm công văn lên đang định mượn công sự dời đi lực chú ý của mình, lại bỗng nhiên vẻ mặt thay đổi, chỉ cảm thấy giữa ngực lục phủ ngũ tạng giống như bị đao kiếm hung hăng cắn nát đau nhức không dứt, một ngụm ngai ngái vội ùa mà lên cổ họng, tuy rằng hắn cắn chặt hàm răng nhưng máu vẫn tràn ra từ trên môi hắn, như hạt châu đứt dây nhỏ xuống tràn ra trên giấy Tuyên Thành trắng tinh trên mặt bàn, như mai đỏ nở rộ trong tuyết, đẹp đẽ chói mắt.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ôn Noãn mới đi tới cửa phòng, nghe tiếng động lạ vang lên sau lưng quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn khiến cho nhịp tim của nàng chợt ngừng, nàng thất thanh nói: “Vương gia…”

Dường như đau đớn bên hông biến mất trong nháy mắt, nàng lướt gấp tới trước người hắn đang định đỡ lấy hắn đầu ngón tay dò mạch của hắn, thế nhưng hắn lại hung hăng đánh một chưởng trúng ngực của nàng.

“Bịch”, thân thể Ôn Noãn như diều đứt dây bay xa, một búng máu phun ra trên vạt áo trước ngực, thân thể đụng vào tường khựng lại rơi xuống trở về mặt đất, người như muốn ngất đi.

“Nói, là ai phái ngươi tới mưu hại bổn Vương?” Hắn đỡ bàn gắng gượng chống đỡ thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ, lạnh lùng quát hỏi.

“Vương gia.” Bạch Ưng phá cửa xông vào, nhìn cảnh tượng bên trong lập tức sáng tỏ là sự tình như thế nào. Hắn bước nhanh tới đỡ Quân Dập Hàn, cao giọng kêu, “Người đâu, mau mời đại phu. Áp giải nữ nhân này xuống nghiêm cẩn trông coi, sau đó thẩm vấn.”

“Dạ.” Hạ nhân trong phủ cấp tốc chạy đi, Thanh Thanh ở góc tối bên tường lộ ra nụ cười hài lòng lạnh lẽo bên môi.

Hộ vệ tiến lên túm lấy Ôn Noãn vừa định giải đi, Bạch Ưng lại nói: “Từ đã.” Hắn đỡ Quân Dập Hàn ngồi xuống, sải bước đi tới trước người Ôn Noãn, trong lòng bàn tay vận đủ nội lực giữ chặt xương bả vai của nàng, lạnh lùng nói, “Giao thuốc giải ra, nếu không ta sẽ để cho ngươi muốn sống không được muốn chết không thể.”

Đau do xương bả vai bị bóp chặt chẳng phân biệt được tương tự như nhau không vượt lên bao nhiêu với đau đớn toàn thân lúc này của Ôn Noãn, nàng vốn nên bất tỉnh, nhưng bởi vì Quân Dập Hàn người trong lòng trúng độc mà liều chết cắn môi ép buộc mình giữ lại vài phần tỉnh táo, cổ họng đột nhiên ho khan một trận, ngăn chặn bọt máu trong lúc đó bị ho ra, cuối cùng coi như thở gấp hai cái. Nàng tốn sức mở mắt ra nhìn Bạch Ưng nói: “Ta, ta là Ôn, Ôn Noãn, ta có thể cứu Vương gia, mau đỡ, đỡ ta tới.”

“Vương phi?” Bạch Ưng kinh ngạc, ngay sau đó tức giận nói, “Không thể nào, sao ngươi có thể là Vương phi, ngươi nhất định giả mạo Vương phi gây bất lợi cho Vương gia, mau giao thuốc giải ra.” Mắt thấy Quân Dập Hàn bị độc phát sắp không chống đỡ nổi nữa, nội lực dưới bàn tay hắn chợt tăng, Ôn Noãn giống như có thể mơ hồ nghe thấy tiếng xương cốt của mình tan vỡ.

Tuy rằng lúc này vạch da mặt ra, hắn cũng chắc chắn bởi vì nàng sớm chuẩn bị dịch dung, còn nữa nước thuốc nàng lại không mang theo người, cũng không cách nào gỡ da mặt xuống. Nàng ho khan một cái, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến cảnh tượng giằng co với Bạch Ưng vào hôm đại hôn, lập tức nỗ lực lấy viêm đỉnh ra, khi vẻ mặt Bạch Ưng thay đổi trong nháy mắt, cố hết sức nói: “Bây giờ có thể tin rồi, còn không mau dìu ta tới. Ta là Các chủ Minh Nguyệt các, thiên về độc, bây giờ chỉ có ta có thể cứu hắn.”

Bây giờ chính là thời khắc nguy cơ, giây phút không thể trì hoãn, Bạch Ưng đã mất đi lực suy nghĩ độc này có phải do nàng vì yêu sinh hận mà hạ không, cũng không để ý tới nam nữ khác biệt lập tức ôm ngang nàng lên, hai ba bước đi tới bên cạnh Quân Dập Hàn.