Nàng phi lười có độc - Trang 229

Chương 7.4: Lòng hắn thương nàng

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Nghe nói chạm vào bức họa của Vương gia nên bị Lý quản sự trách phạt.” Bạch Ưng nhìn nữ nhân bị đông cứng trên đất sắc môi tím bầm, than nhẹ trong lòng, chỉ cảm thấy nàng chịu tội như vậy một nửa là gieo gió gặt bão, một nửa cực kỳ vô tội. Người trước trách nàng, người sau chỉ có thể trách nàng thời vận không tốt, cố tình chạm vào bức họa không nên chạm, gặp phải lúc tâm tư Vương gia tối tăm nhất.

“Đưa nàng ta trở về.” Hắn hờ hững xoay người, mới vừa cất bước định đi, lại cảm giác áo bào căng chặt, đưa mắt nhìn lại mới phát hiện vạt áo bị nàng nắm chặt trong tay. Hắn kéo mãi vẫn kéo không ra, lại kéo nữa vẫn kéo không ra.

Bạch Ưng thấy thế vội vàng ngồi xổm người xuống gỡ ngón tay nàng ra, chỉ sợ nàng đang ngủ mê man cũng có thể chọc giận Quân Dập Hàn. Dù sao hắn nhìn cô nương này vẫn thấy thuận mắt, quan trọng là dược thiện do nàng làm Vương gia nuốt tất cả vào. Một cô nương khéo tay thông minh khó có được như thế, cũng không thể cứ mơ hồ như vậy bị Vương gia ném ra khỏi Vương phủ đi.

Nhưng gỡ một hồi lâu, Bạch Ưng cuối cùng thất bại thở dài đứng lên, “Tay của nàng ấy lạnh cóng, nếu như cứng rắn gỡ tay của nàng ấy ra, sợ rằng sẽ làm bị thương nàng ấy. Nếu không…” Hắn đưa mắt nhìn vạt áo Quân Dập Hàn.

Quân Dập Hàn không để ý tới ánh mắt có hàm ý của hắn, tầm mắt của hắn nhàn nhạt rơi vào trên người nô tỳ nằm ngửa trên mặt tuyết này, tầm mắt nhạt mà xa, giống như xuyên thấu qua bông tuyết bay lả tả kia xuyên thấu qua nàng nhìn vào trong hư không.

Hôm đó ven bờ hồ Hương Lăng, nàng một thân giá y đỏ thẫm đưa lưng về phía hắn mặt nhìn mặt hồ mà ngồi, hơi thở bi thương tuyệt vọng bao phủ quanh thân. Không nói một lời không hề nhúc nhích chút nào, giống như một pho tượng hóa đá không hề có một chút tức giận đáng nói. Hắn cho rằng nàng ít nhất sẽ phá giọng khóc lớn, phát tiết cảm xúc chất chứa trong lòng, bi thương khổ sở đau đớn tuyệt vọng… Nhưng nàng không có, nàng cứ yên lặng ngồi như vậy, yên tĩnh đến khiến cho trong lòng hắn bắt đầu khẽ run bắt đầu sợ.

Thời gian chậm chạp trôi đi, đau khổ vô tận tràn ra trong lòng. Nàng ngồi, hắn đứng.

Trong mắt nàng có lẽ sen tịnh đế trong hồ Hương Lăng vô cùng châm chọc, có lẽ là chân trời hư vô, hoặc có thể là… Tầm mắt bị nước mắt như sương mù che không có gì cả… Nhưng trong mắt hắn, chỉ có nàng.

Vầng trăng cô độc trên không, tuyết mịn bay lả tả, Bạch Ưng báo lại nói nhận được tin tức Minh Nguyệt các bị tàn sất, hắn thế mới biết trong vòng một ngày nàng lại hai bàn tay trắng, hai đả kích nặng nề như vậy, khiến cho nàng chống đỡ tiếp như thế nào. Lòng hắn thương nàng, nhưng không cách nào ôm nàng vào trong ngực mà thương tiếc.

Thật ra thì hắn mới là người chọc một đao sâu nhất vào trong lòng

loading