Nàng phi lười có độc - Trang 228

Chương 7.3: Lòng hắn thương nàng

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không biết có phải do ảo giác của mình không, Ôn Noãn cảm thấy khi nàng ấy nói lời này thì khóe môi nhếch lên đường cong quỷ dị, khiến cho nơi đáy lòng nàng mơ hồ có chút lo lắng sợ hãi.

Nàng vuốt ve da gà nổi lên trên cánh tay, lấy hộp nhuận da cao tự chế từ dưới gối đưa cho nàng ấy, “Vậy ngươi mặc nhiều quần áo một chút ngàn vạn lần đừng để bị lạnh, chỗ ta có hộp nhuận da cao, ngươi giặt xong quần áo bôi một chút, để tránh tay bị nứt da.”

“Cám ơn.” Nàng chìa tay tiếp nhận, ánh trắng trắng sáng ngoài cửa sổ trùng hợp chiếu lên cổ tay nàng, Ôn Noãn nhìn thấy trên cổ tay nàng có vết dây siết màu sắc sâu đậm rộng chừng hai ngón tay, giống như là… Dấu vết bị xích sắt xích lâu dài.

Thanh Thanh giống như thấy được ánh mắt của nàng, vội vàng thu tay lại giấu vào trong tay áo.

“Ngươi…” Ôn Noãn hơi chần chừ không biết nên hỏi hay không.

“Trước kia lúc ở nhà thường bị cha dượng nhốt.” Thanh Thanh chủ động mở miệng trước khi nàng hỏi, trong giọng nói nhỏ nhẹ xen lẫn oán giận khó che giấu, mím mím môi lại nói, “Ta không hy vọng những người khác biết chuyện này, ta không muốn người khác dùng ánh mắt đồng tình nhìn ta.”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho những người khác.” Trong lòng Ôn Noãn hơi thổn thức, không ngờ hành vi man rợ từng thấy trong ti vi trước kia, ở nơi dị thế này nàng lại có thể tận mắt nhìn thấy, vì vậy nàng cũng không làm ra bất kỳ hoài nghi gì với lời nàng ấy nói, mà có trải qua như vậy, tính tình ít nói cô độc của nàng ấy cũng có giải thích cực tốt. Chỉ có điều chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng rốt cuộc là chỗ nào, nàng lại không nói ra được.

“Vậy ngươi tiếp tục ngủ, ta đi giặt quần áo.” Thanh Thanh cúi đầu rời đi.

Ôn Noãn nhìn bóng lưng khô gầy của nàng ấy da đầu tê rần, vội vàng chui vào trong chăn ngủ. Cũng lười đi nắm bắt lấy cảm giác khó hiểu trong lòng này rốt cuộc từ đâu mà đến.

Khó khăn lắm chịu qua một đêm, sau khi trời sáng, Ôn Noãn thừa dịp quản sự đến phòng bếp nhỏ tuần tra hết sức uyển chuyển kín đáo đề ra chuyện trời lạnh chăn bông quá mỏng, quản sự đánh giá thấy nàng vừa đến đã được tự mình làm dược thiện cho Vương gia, không nói hai lời tăng thêm hai chăn mền. Ôn Noãn lại uyển chuyển đề ra tất cả mọi người đều lạnh, quản sự đã hiểu được hàm ý ẩn chứa trong lời nói của nàng, một phòng sáu người, chỉ cấp cho nàng mà không cho thêm những người khác, chắc chắn sẽ đưa đến bài xích bất mãn của những người khác, nên cũng thêm hai chăn mền cho những người khác. Trong nháy mắt Ôn Noãn cảm thấy ban đêm rét lạnh mà tốt đẹp.

Ngoài nấu dược thiện, trong lòng Ôn Noãn âm thầm suy nghĩ, làm sao có thể lấy được long thương. Long thương là mục đích chủ yếu tới đây của nàng, nàng bởi vì long thương mới không thể không tới đây. Nhưng thật sự như vậy sao? Thật ra thì trong lòng nàng biết rõ, nàng cũng chỉ muốn lấy một cái cớ có thể thuyết phục mình xuất hiện ở bên người hắn. Nếu nàng thật sự không muốn gặp hắn, nàng thật ra có thể đi tìm Quân Hạo Thiên đòi Quân Dập Hàn, nhưng nàng lại không làm như vậy. Chỉ vì, nàng thật sự rất muốn gặp hắn.

Bưng dược thiện vào phòng, Ôn Noãn nhìn coi khắp nơi vẫn không thấy bóng

loading