Nàng phi lười có độc » Trang 217

Chương 1.2: Độc chết đáng đời

Editor: Puck

Tào Tử Long vốn cậy vào thân phận của phụ thân mình mà có vài phần khí phách, bây giờ nhìn thái độ kinh miệt không hề làm giả của Ôn Noãn, trong lòng lập tức lạnh lẽo, giọng nói run rẩy mấy cái, cố gắng giữ trấn tĩnh nói: “Ngươi cần phải hiểu rõ, chỉ cần phụ thân ra ra tay, Túy Tiên lâu này của ngươi đừng mong tiếp tục mở ở kinh thành?”

“Hả?” Ôn Noãn hạ thấp mắt suy nghĩ, Tào Tử Long thấy thần sắc này của Ôn Noãn trong lòng vui mừng, khí thế lập tức nhiều thêm mấy phần, cắn răng cố nhịn đau đớn truyền tới từ trên ngực, hừ hừ nói, “Nếu ngươi thức thời, liền nhanh chóng thả gia ra, lại dập đầu nhận tội cho gia, nói không chừng gia sẽ có lòng từ bi tha cho ngươi, nhưng nếu ngươi cứ khăng khăng một mực, gia không không thể không san Túy Tiên lâu này của ngươi thành bình địa.”

“Này hiếp này của ngươi ngược lại thật có phân lượng.” Ôn Noãn gật đầu một cái, khi Tào Tử Long đang định ra oai hùng dũng khí phách hiên ngang một lần nữa thì nàng lại nhanh hơn một bước mở miệng trước, rất nghi ngờ không hiểu nổi nói, “Nhưng có liên quan gì tới ta? Túy Tiên lâu này không phải của ta, ngươi muốn đốt muốn đập muốn san thành bình địa đều không liên quan tới ta, ngươi lấy nó ra uy hiếp ta, có ý nghĩa gì?”

Vẻ kinh hãi lộn xộn trên mặt Tào Tử Long, cổ họng nghẹn một hồi lâu, mới khàn giọng nói ra một câu, “Ngươi nói dối.”

Chu chưởng quỹ ở bên cạnh rất có nhãn lực đúng lúc tiến lên phía trước nói: “Tào công tử, vị công tử này hắn không nói dối, hắn thật sự không phải là Đông gia của Túy Tiên lâu.”

“Đã nghe rõ chưa vậy?” Ôn Noãn nhìn mặt hắn trướng thành màu gan heo, trong mắt ẩn hiện sợ hãi, lúc này mới không nhanh không chậm lấy từ trong ống tay áo một bình nhỏ ra, đổ một viên thuốc, trong ánh mắt hoảng sợ của hắn, chiếc quạt điểm lên cổ hắn, miệng hắn liền không thể khống chế mở ra, viên thuốc trong nháy mắt rơi vào trong miệng hắn, bị hắn nuốt xuống.

“Thuốc này gia truyền đặc chế, ngươi cứ nếm thử tư vị của nó trước, nếu muốn thuốc giải, ta tùy thời ở Túy Tiên lâu chờ đợi.” Nàng thu chân lại, “Cút đi.”

Tào Tử Long đứng dậy ôm cổ họng ho khụ mấy cái nhưng vẫn không thể ho viên thuốc đi ra, chỉ đành phải căm hận vứt lại một câu tàn nhẫn: “Ngươi chờ đó cho gia, lúc sau gia trở lại thu thập ngươi.”

Ôn Noãn trực tiếp nhấc chân đá hắn ra khỏi Túy Tiên lâu, nếu không phải đột nhiên nghĩ ra hắn còn có chỗ dùng, sao nàng có thể để cho hắn hoàn hảo không hao tổn gì rời đi.

Cả Túy Tiên lâu nhất thời yên tĩnh, người gan lớn một chút lưu lại xem náo nhiệt không khỏi suy đoán công tử áo trắng này rốt cuộc là người phương nào, lại dám công khai đối đầu với Tào Tư Long. Phải biết, cả kinh thành này trừ tiểu Bá vương kinh thành tứ Điện hạ Quân Sở Hoan ra thì không ai có thể dám kêu réo hắn. Trong lòng vỗ tay ủng hộ vị công tử này đồng thời lại nhịn không được mơ hồ lo lắng cho hắn. Mà các cô nương trừ ủng hộ và lo lắng ra thì đều ái mộ phong thái của hắn, rối rít hỏi tiểu nhị công tử áo trắng này tên tuổi là gì nhà ở phương nào có thê thiếp nhà ruộng xe ngựa đầy đủ hay không v.v…, nghiễm nhiên coi hắn trở thành phu quân trong cuộc đời.

Ôn Noãn Ôn đại Các chủ phu quân trong cuộc đời của chúng cô nương, lúc này đánh người náo loạn xong rồi trực tiếp lên lầu ba, chuyện khắc phục hậu quả này hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của nàng.

Đọc FULL truyện tại đây

Nàng đi vào trong phòng Huyền Nguyệt, thấy sắc mặt nàng ấy tái nhợt vẫn rơi vào hôn mê, ngực nghẹn, cầm lấy băng gạc ở bên cạnh bắt đầu thay thuốc cho nàng ấy. Hôm đó, nàng khổ tọa ở ven hồ Hương Lăng suốt một ngày một đêm, trong đầu giống như cưỡi ngựa xem hoa suy nghĩ rất nhiều, nhưng lại giống như trống rỗng cái gì cũng không nghĩ ra.

Cho đến khi chim Cô Lỗ mang Huyền Nguyệt máu me khắp người tới thì nàng mới bỗng nhiên tỉnh ra. Lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào tuyết đã rơi xuống., Huyền Nguyệt gượng chống đỡ đi tới trước mặt nàng, mới vừa gọi ra hai chữ “Các chủ”, liền lực kiệt ngất đi.

Nàng định đứng dậy đỡ, nhưng vừa động liền té ngã trên đất, tứ chi cứng ngắc như băng trụ, ngay cả hoạt động cũng khó khăn, chứ đừng nói về bản thân.

Mà giá y đỏ thẫm trên người đã sớm bị tuyết đọng che đi, nàng khẽ động đậy mới khiến cho chúng rơi xuống lộ ra vài vệt màu đỏ, như hoa nở rộ trong tuyết, lại lộ ra vài phần xinh đẹp.

“Các chủ.”

Tay Ôn Noãn đang buộc dừng lại, tròng mắt khẽ nâng, nhìn Huyền Nguyệt ở trên giường khẽ mở mắt ra nhìn nàng, môi giật giật, cuối cùng lên tiếng nói: “Ngươi đã tỉnh? Có thấy khó chịu chỗ nào?”

“Không có.” Huyền Nguyệt lắc đầu một cái, định ngồi dậy, thân thể vừa động lại động tới vết thương đau đến trán đổ mồ hôi hột.

“Ngươi nằm yên, đừng lộn xộn, vết thương này vừa mới khép lại, nếu lại bị rách mở, chính là chuyện phiền toái.” Ôn Noãn dịch lại cái chăn vì nàng vừa vén lên, dặn dò.

“Huyền Nguyệt không bảo vệ tốt Minh Nguyệt các, bây giờ lại làm phiền Các chủ tự mình chăm sóc, Huyền Nguyệt nhận lấy làm thẹn.” Huyền Nguyệt cắn môi nói.

“Nói gì thẹn hay không, ngươi là người của ta, ta chăm sóc cho ngươi là việc phải làm.” Ôn Noãn bưng thuốc trên bàn thấp qua thử nhiệt độ một chút thấy lạnh, liền nói với Huyền Nguyệt, “Ta đi hâm nóng thuốc trước.”

“Các chủ, là mẫu thân của Thanh Ca dẫn người tới tàn sát Minh Nguyệt các.” Huyền Nguyệt túm lấy ống tay áo của Ôn Noãn, nước mắt chớp động trong mắt. Trận tru diệt kia, nàng chỉ cảm giác tới chính là ma quỷ nơi địa ngục, tuy rằng chỉ hồi tưởng sơ lại thôi cũng không tự chủ khắp cả người phát rét.

“Là bà ta?” Ôn Noãn chỉ cảm thấy dòng máu khắp người đều đang sôi trào, nàng nói là ai có thể tàn nhẫn lại nhanh chóng phá hủy Minh Nguyệt các của nàng, thì ra là lão bất tử kia. Nàng cố đè nén căm hận ngút trời trong lòng xuống, khí thế lạnh lùng nói, “Ngươi yên tâm, tính mạng của tất cả mọi người trong các, ta nhất định để cho bà ta nợ máu phải trả bằng máu.”

“Tạ Các chủ.” Huyền Nguyệt lau nước mắt nơi khóe mắt, giọng mang nghẹn ngào.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Chỉ hai canh giờ, Tào Tử Long lúc trước bị Ôn Noãn đá ra khỏi Túy Tiên lâu đã quay lại, bước chân hắn phù phiếm lảo đảo đi tới trước mặt Chu chưởng quỹ, cắn chặt hàm răng thở phì phò thật thấp giống như cố nén khổ sở gì đó, một hồi lâu sau mới từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Hắn, hắn đang ở đâu, ở đâu?”

“Ai?” Chu chưởng quỹ nâng mí mắt lên, ôn hòa nói.

Trong ngày thường ông cũng chịu không ít uất ức từ Tào Tử Long, nhưng bởi vì Túy Tiên lâu mở cửa làm ăn, bình thường ông đều mọi cách chịu đựng, hôm nay vừa gặp được cơ hội bỏ đá xuống giếng tốt như vậy, sao ông lại không nhân cơ hội xả giận.

“Trắng, công tử áo trắng.” Lúc này Tào Tử Long đã mất đi ý định so đo với thái độ lạnh lùng vô lễ này của ông ta, nói thẳng vào vấn đề.

“A, là hắn à…”

“Hắn đang, đang ở đâu?”

“Đi theo ta.” Chu chưởng quỹ không hề hoang mang thu dọn xong sổ sách, cất bước đi theo hắn lên phòng bao trên lầu hai, tiện tay chỉ vào trong, “Đi vào chờ chút, ta đi mời công tử.”

Tào công tử nhẫn nhịn oán hận, đi vào đứng ngồi không yên chờ đợi.

“Cô nương, tiểu tử họ Tào tới.” Chu chưởng quỹ gõ nhẹ cửa phòng, cung kính nói.

“Ừ.” Ôn Noãn nhàn nhạt đáp một tiếng.

Chu chưởng quỹ chờ trong giây lát lại không thấy câu sau, trong lòng liền sáng tỏ, yên lặng xoay người lui xuống, trong lòng cười lạnh, họ Tào kia, ngươi cứ chậm rãi chò đi.

Thời gian một nén hương trôi qua, thời gian hai nén hương trôi qua, nửa canh giờ trôi qua, một canh giờ trôi qua…

Khi Tào Tử Long đợi đến sắp nổi điên vả lại tứ chi bách hài đau tận xương cốt thêm tinh thần chịu lấy đủ giày vò, Ôn Noãn rốt cuộc đẩy cửa phòng bao ra, tác phong nhanh nhẹn khoan thai đến chậm.