Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 84

Chương 54: Tự nhiên ân cần

Editor: Xẩm Xẩm

Tô Song Song nháy mắt mấy cái, cô cảm giác đang gặp ảo giác, Tần Mặc luôn lạnh lùng, tiểu cầm thú này luôn coi con gái là loài sinh vật nguy hiểm, sao có thể để mặc cô ta lôi kéo thân mật như vây.

Tô Song Song tin đưa tay dụi mắt mình, lúc mỹ nữ kia lôi kéo anh, trong mắt Tần Mặ còn lộ ra vẻ chế nhạo và thăm dò, không chút kiêng kỵ đánh giá cô.

Tô Song Song tự hiểu là anh đang trắng trợn khiêu khích mình, cô cũng mở to mắt nhìn lại, chẳng qua vừa nhìn một cái đã thấy bản thân vô cùng tự ti.

Mỹ nữ đối diện dáng dấp cao gầy, vóc người có lồi có lõm, một đôi mắt quyến rũ hồn nhiên, môi đầy đặn gợi cảm, quanh thân lại lượn lờ một loại khí chất tao nhã.

Mỹ nữ này đến Thẩm ôn uyển cũng không thể so sánh, mà cô lại tự thấy bản thân như một cây củ cải đỏ đứng trước mặt người ta, theo bản năng liên cắn môi.

Nào biết Âu Dương Minh lại đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng bóp cằm của cô, đột kích bất ngờ khiến Tô Song Song ứng phó không kịp.

Tô Song Song bị sợ đến ngây ngẩn, chờ đến khi kịp phản ứng, Âu Dương Minh đã thu tay về, mang theo giọng nói dịu dàng: “Cắn môi không tốt.”

“…” Tô Song Song xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nuốt nước miếng một cái, không biết nên nói gì.

Tần Mặc nãy giờ trầm mặc, lạnh lẽo càng tăng thêm, bao phủ lấy cả người anh, đang muốn bước lên trước, lại bị đại mỹ nữ dùng sức kéo lại.

Mỹ nữ kia nét mặt tươi cười như hoa nhìn Tô Song Song, chân mày nhỏ nhẹ khều một cái, giọng nói lại có phần trêu chọc: “Cô chính là cô giúp việc đó? Dáng dấp thật đáng yêu mà!”

Tô Song Song nghe xong, nụ cười có chút cứng ngắc, cô nhìn Tần Mặc, không nghĩ tới anh lại dây dưa với loại người này, cảm giác khó chịu ngày càng rõ ràng, không ngừng châm chích nơi trái tim nhỏ bé của cô.

Âu Dương Minh cảm giác được sự khác thường của Tô Song Song, tay nắm đầu vai của cô hơi hơi dùng sức, anh cúi đầu thân mật nhìn Tô Song Song, dịu dàng nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta vào đi thôi!”

Tô Song Song vốn còn muốn muốn giải thích với Tần Mặc, nhưng là bây giờ nhìn Tần Mặc như vậy, lại cảm giác mình tự đa tình giải thích cái gì đây?

Người ta đi theo đại mỹ nữ tới ước hẹn, căn bản cũng sẽ không để ý cô ở cùng ai, Tô Song Song khó chịu nghĩ, cô rốt cuộc ở chỗ này túng quẫn cái gì.

” Được.” Tô Song Song hướng Âu Dương Minh gật đầu một cái, không nhìn Tần Mặc, cũng không thèm quan tâm anh.

Âu Dương Minh lịch sự nhìn Tần Mặc, sau đó dẫn Tô Song Song vào bên trong, Tần Mặc theo bản năng muốn đưa tay ra, nhưng là kéo đại mỹ nữ lại không cho anh bất cứ cơ hội nào.

Đại mỹ nữ hạ thấp giọng cười nhắc nhở Tần Mặc: “Nơi này không thích hợp dỗ dành bạn gái nhỏ của anh, Tần Mặc, chúng ta cũng đi thôi!”

Nói xong cô hơi dùng sức kéo cánh tay của Tần Mặc, đi về phía ngược lại, cùng Tô Song Song mỗi người một ngã, càng lúc càng xa.

Tô Song Song mới vừa đi tới bên phải phòng khách, tâm tình trong nháy mắt yên lặng chìm xuống, cô không muốn làm khó Âu Dương Minh, nhưng không biết tại sao, trong lòng cảm thấy rất mất mát.

Âu Dương Minh dĩ nhiên nhìn thấy Tô Song Song như vậy nhưng yên lặng không nói, chẳng qua chỉ cười giới thiệu Tô Song Song với bạn bè.

Tô Song Song ngồi trên ghế, nhìn bạn của anh, liền thở phào nhẹ nhõm, thật may mắn chỉ có một người, nếu là cả một nhóm người, cô chỉ sợ mình không ứng phó kịp.

Tô Song Song ngoài cười nhưng trong không cười nhìn bạn của Âu Dương Minh ngồi đối diện, Âu Dương Minh nói gì cô đều gật đầu cười híp mắt, thật ra thì một câu cũng không để ý.

Đến cuối cùng, ngay cả mình ăn cái gì, uống cái gì cô cũng không biết, cho đến Âu Dương Minh đỡ Tô Song Song đứng dậy, Tô Song Song mới lấy lại tinh thần.

Cô nhìn chỗ ngồi trước mặt trống rỗng, mới phản ứng được, bạn của Âu Dương Minh đã đi rồi.

Tô Song Song tỏ ra lúng túng, quay đầu lại hướng Âu Dương Minh cười khan một tiếng, cuối cùng lại thấy mình có chút quá đáng, liền cúi đầu xuống ủ rũ, áy náy cũng không biết nói cái gì cho phải.

“Thật xin lỗi… Đã làm hỏng việc của anh.” Tô Song Song buồn rầu nói xong đầu càng cúi thấp hơn.

Âu Dương Minh chăm chú nhìn Tô Song Song, thấy cô như vậy, thở phào một cái, không trách cứ cũng không nói gì, trực tiếp đỡ cô đi ra phía ngoài.

Tô Song Song trong lòng càng áy náy, vốn là phải giúp một tay, kết quả lại thành trở ngại, thấy Âu Dương Minh không trách mình, cũng không lên tiếng, cô lại suy nghĩ xem sau này có cơ hội nhất định mời anh ăn bữa cơm, đền bù sai lầm ngày hôm nay.

Chờ đến xe dừng lại, Tô Song Song mới ngẩng đầu lên, nhìn Âu Dương Minh, chân thành: “Thật xin lỗi.”

Âu Dương Minh nghe tiếng nói liền chăm chú nhìn vào mắt Tô Song Song, thấy rõ được sự chân thành và cả mất mác áy náy, đột nhiên không biết vì sao lại thấy bực bội.

Anh mặc dù trong lòng không thoải mái, nhưng vẫn duy trì nụ cười trên mặt như cũ, muốn xuống xe giúp Tô Song Song mở cửa đi ra ngoài, nghĩ thế nào lại đưa chân đạp ga, xe liền chạy như bay.

Sau khi xe chạy được một lúc, Tô Song Song mới phản ứng kịp, nhìn cảnh vật hai bên đường lướt qua rất nhanh, cô sững sờ quay đầu sang nhìn anh, không hiểu anh đang muốn làm gì.

Tô Song Song đợi một lúc, Âu Dương Minh vẫn không nói gì, cô nhìn đường càng lúc càng xa, càng đi càng lệch, hai bên đường đều vắng lặng, thấy vô cùng ảo não, nháy nháy con mắt, cảm thấy Âu Dương Minh ở trước mắt mình có chút kinh khủng.

Tô Song Song theo bản năng nắm chặt quần áo mình, muốn ói đến chảy nước miếng, không nhịn được nghĩ, càng ôn nhu người càng dễ dàng ẩn giấu nhân cách thứ hai, chẳng lẽ Âu Dương Minh thật ra là đại biến thái? Dù sao cô cũng không hiểu rõ anh.

Âu Dương Minh chú ý đến cô, anh không nói lời nào vì muốn cho cô một niềm vui bất ngờ, nhưng nhìn cô ngày càng khẩn trương, đoán là cô đã nghĩ sai, không nhịn được cười khẽ.

“Nghĩ gì vậy?” Âu Dương Minh hiểu tác giả truyện tranh, trí tưởng tượng chắc cũng phong phú, nếu không sao có thể sáng tác được.

Tô Song Song nghe Âu Dương Minh nói, cảm giác mình bị anh nhìn thấu, cô cười ha ha, mới phát hiện mìn lại mắc bệnh nghề nghiệp, hay suy nghĩ lung tung.

Cô vội vàng lắc đầu một cái, đùa, nếu để cho Âu Dương Minh biết rõ cô suy nghĩ gì, phỏng chừng anh không phải biến thái, cũng bị cô chọc tức thành biến thái.

Cũng không cần anh đem cô phân thây, chỉ cần ném cô lại đây, cô dựa vào cái chân bị què này nói không chừng một đi không trở về.

“Không cần khẩn trương, tôi thấy tâm tình cô không tốt, muốn mang cô đi giải sầu một chút, trước mặt mà có một chỗ không tệ, tôi nghĩ cô nhất định có thể thích.”

Giọng nói của Âu Dương Minh trầm thấp giàu có từ tính, ngữ điệu không gấp gáp, hoảng hốt, khiến người nghe hết sức thoải mái, không có nửa phần cảm giác bị bức ép.

Tô Song Song buông lỏng thần kinh căng thẳng, tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn phong cảnh bên ngoài, giờ mới nhận ra là Âu Dương Minh mang cô tới bờ biển.

Một lát sau, tiếng sóng biển dần dần rõ ràng, Tô Song Song không nhịn được nhìn ra ngoài, chỉ tiếc bên ngoài một mảnh đen như mực, căn bản không thấy rõ biển.

Tô Song Song lại thấy có chút mất mác, nhưng càng nhiều hơn là không hiểu, tại sao Âu Dương Minh nửa đêm lại mang cô đến xem biển đây?

Âu Dương Minh dừng xe, đỡ cô một đoạn, Tô Song Song nhìn cảnh tượng trước mắt đến ngây ngẩn.

Bờ biển có một phòng cà phê nhỏ, trang trí đủ loại đèn sáng huyền ảo, cả không gian giống như là một căn phòng đầy kẹo ngọt ngào trong đêm tối, khiến người ta vô cùng thoải mái.

Tô Song Song không nhịn được đưa ngón tay ra chỉ trước mặt, nháy mắt mấy cái, cô nhớ đã từng tới đây! Tại sao không có chú ý tới ở đây có một nơi đẹp như vậy?

Âu Dương Minh hiểu rõ nghi ngờ của Tô Song Song, một bên đỡ cô đi vào phòng cà phê, một bên giải thích nói: “Nơi này ban ngày thì không mở cửa, ban ngày nó chỉ là một căn phòng nhỏ bình thường, nên có thể cô không chú ý tới.”

Tô Song Song nhích tới gần nhìn một chút, liền biết Âu Dương Minh tại sao nói như vậy, phòng cà phê quả thật chỉ là một căn phòng nhỏ bình thường, nếu như không phải nhờ những thứ trang trí kỳ diệu này, người đi qua sẽ nghĩ đây chỉ là một căn nhà gỗ bị bỏ hoang.

Tô Song Song xem bên trong nhìn một chút, lại không thấy bất kỳ ai, cô không nhịn được nhẹ kêu một tiếng: “Có ai không? Khách đến thăm!”

Đáp lại cô chỉ là tiếng vang trống rỗng, Tô Song Song thật bối rối, đêm nay tiệm mở cửa, thế nào chủ tiệm còn không ở đây, hơn nữa chỗ này đẹp như vậy sao có thể không có khách.

Cô quay đầu nhìn khuôn mặt đầy nét cười của Âu Dương Minh, chẳng lẽ là hôm nay đóng cửa.

Âu Dương Minh trầm mặc như trước không nói, đặt Tô Song Song ngồi ở bàn giữa, cô không nhịn được tò mò, đánh giá xung quanh.

Phòng cà phê chỉ có năm chiếc bàn, cô ngay ngắn ngồi chính giữa, ánh đèn đỏ thắm như hoàng hôn chiếu xuống, tự nhiên cũng làm người ta thấy ấm áp.

Ánh đèn mơ hồ khiến căn nhà có cảm giác thần bí, Tô Song Song thu tầm mắt lại mới phát hiện Âu Dương Minh không biết lúc nào đã đứng ngay phía trước sau quầy ba.

Anh nhìn Tô Song Song khẽ mỉm cười, liền cúi đầu xuống, bắt đầu loay hoay trong tay đủ loại rượu, dáng vẻ thu hút, thần thái hết sức nhu hòa, ánh đèn phả trên người anh, khiến toàn thân phủ lên một tầng sáng vô cùng dịu dàng.

Tô Song Song một tay chống bàn, thỉnh thoảng lại nghe tiếng sóng vỗ bên ngoài, nhìn Âu Dương Minh thuần thục pha rượu, tựa như bartender chuyên nghiệp, tâm tình buông lỏng rất nhiều.

Một lát sau, Âu Dương Minh đem tới hai lỹ rượu, đưa cho cô một lý, rồi tự kéo ghế ngồi xuống.

“Không có số độ, có thể giúp cô thả lỏng một chút, yên tâm uống đi.” Âu Dương Minh nói nhỏ nhẹ, âm thanh hết sức vững vàng, vô cùng phù hợp với không khí xung quanh.

Tô Song Song cúi đầu nhìn ly rượu trước mặt, đôi mắt mở to, bởi vì cô thật sự chưa từng nhìn thấy ly rượu nào đẹp như vậy.

Màu sắc như có một loại phép thuật động đậy, khiến cô không nhẫn tâm uống.