Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 83

Chương 53: Sao Hỏa đụng Địa Cầu.

Editor: Linxu

Beta : Nhạc Lam

Tô Song Song vừa nghe cô chủ nói như vậy, cuối cùng cũng yên tâm, nhờ vào sự trợ giúp của cô chủ, thay xong quần áo. Sau đó, cô chủ cửa hàng còn ép buộc muốn giúp cô đeo thêm vài thứ trang sức trang nhã, chỉnh lại đầu tóc của cô một chút.

Đợi đến lúc Tô Song Song được cô ta dẫn đi ra, Âu Dương Minh đã sớm thay xong trang phục đang ngồi trên ghế chờ Tô Song Song, thấy cô đi ra liền ngẩng đầu mà nhìn cô.

Dường như ngay tức khắc trước mắt anh như sáng rực cả lên, nụ cười nơi khóe miệng của anh càng sâu hơn mấy phần, cô gái kia vừa nhìn thấy bộ dạng của Âu Dương Minh như vậy, nụ cười lại càng thêm ám muội, liền trêu chọc anh ta.

“Vóc dáng cô bé này thật sự là quá chuẩn, cậu Âu Dương thật tinh mắt, lại còn ngồi ngẩn người ở đó làm gì, còn không mau chóng tới đây mà nhận lấy người đẹp của mình đi chứ!” Tính tình cô chủ cửa hàng rất rộng rãi, cởi mở, nghiễm nhiên đã ghép hai người bọn họ lại thành một cặp rồi.(Linh: nhầm người rồi chế quơi.)

Tô Song Song vội vàng lắc đầu, vốn muốn giải thích vài lời, nhưng mà cô suy nghĩ một chút, dù sao cũng cô cũng không quen biết cô gái này, nói nhiều cũng thừa, cho dù cô có giải thích đi chăng nữa không chừng cũng sẽ bị cô ấy cho rằng là do mình xấu hổ, cô thở dài, quay đầu nhìn Âu Dương Minh cười bất đắc dĩ.

Âu Dương Minh sải chân nhanh chóng bước đến bên cạnh Tô Song Song, đưa tay đỡ cô, cúi đầu nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ bé vừa trang điểm nhẹ của Tô Song Song.

Anh vốn vẫn cho rằng khuôn mặt này của Tô Song Song nhiều lắm chỉ có thể coi là xinh đẹp đáng yêu, không nghĩ tới chỉ cần trang điểm nhẹ lên một chút, trong nháy mắt khí chất cả người Tô Song Song lại thay đổi hoàn toàn.

Vốn dĩ cô giống như em gái hàng xóm trong sáng dễ thương, vậy mà trong nháy mắt lại biến thành một tiểu vưu vật quyến rũ động lòng người.

Anh đưa mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song bởi vì xấu hổ mà hơi đỏ bừng lên, khiến cho người vẫn luôn lấy năng lực tự chủ làm kiêu ngạo như anh, suýt chút nữa đã không nhịn được muốn đưa tay ra xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu của cô rồi.

Âu Dương Minh dịu dàng cười nhẹ, bàn tay đang vòng lấy vòng eo tinh tế của Tô Song Song không tự chủ mà siết chặt hơn một chút, cảm nhận được vòng eo mang độ cong gần như hoàn mỹ trong tay, cưỡng chế toàn bộ rung động trong lòng, anh liếc nhìn cô gái kia, nói tiếng cám ơn: “Cảm ơn cô nhiều.”

Sau đó anh lại tiếp tục cúi đầu nhìn Tô Song Song đang tựa vào trong ngực của mình, sự vui vẻ trong đôi mắt bớt đi một phần máy móc, lại nhiều thêm một phần phát ra từ nội tâm mềm mại, thưa: “Đi thôi Song Song, cũng sắp tới giờ rồi.” (Linh: ầu, gọi là // luôn kìa, tình cảm chưa. Lão kia mà được nghe chô cha chua chết.)

Nhìn dáng vẻ chăm sóc tỉ mỉ, thần sắc dịu dàng khiêm tốn, ánh mắt cô chủ kia nhìn vào tức khắc trong lòng mạo muội, vươn tay vỗ vỗ vai Tô Song Song.

Cô nàng hâm mộ mà trêu chọc, nói: “Cô bé, không ngờ cô lại may mắn thế, tôi quen biết Âu Dương nhiều năm như vậy, vẫn chưa từng thấy cậu ta nhìn cô gái nào mà cười chân thành như thế đâu nha, cô là người đầu tiên đó!”

Tô Song Song nghe thấy, càng cảm thấy càng lúc càng lúng túng rồi, chẳng qua cô biết, đây là do cô ấy hiểu lầm mối quan hệ của hai người bọn cô, thầm nghĩ cô ấy nói như vậy cũng là vì muốn nói tốt giúp Âu Dương Minh, thế nên cô cũng không để trong lòng.

Cô lúng túng cười ha ha một tiếng, trực tiếp đổi chủ đề: “Hôm nay thực sự rất cảm ơn cô! Chúc cửa hàng của cô làm ăn phát đạt!”

Cô chủ vừa nghe, liền cười “Hì hì!” một tiếng, đưa tay đẩy Âu Dương Minh ra, nói: “Được rồi, mau dẫn tiểu mỹ nữ của cậu đi nhanh đi! Ở đây thêm một hồi nữa, chắc hẳn khuôn mặt nhỏ nhắn này của cô ấy sẽ đỏ lên chẳng khác gì quả táo nữa đâu.”

Âu Dương Minh cười cười gật đầu, lại siết chặt bàn tay đang ôm thắt lưng Tô Song Song một chút, để cho cô nửa như tựa vào trong ngực của mình.

Tô Song Song vốn dĩ không có thói quen mặc váy, cô vẫn còn đang lo lắng cái váy này có bị ngắn hay không, bởi vậy từ đầu đến cuối vẫn không chú ý chút nào, giờ phút này tư thế Âu Dương Minh ôm lấy cô có bao nhiêu là mập mờ, ái muội.

Đến khi xe dừng lại, Tô Song Song ngẩng đầu nhìn nhà hàng Kim Bích Huy Hoàng trước mặt, nháy mắt cô liền hiểu được vì sao Âu Dương Minh muốn đưa cô đi thay một thân váy áo giá trị như thế.

Cô mấp máy miệng, chợt nhớ lại ký ức không thể xem là vui vẻ của mình ở chỗ này lần trước, bản thân phải đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ, không hiểu sao lại cảm giác được hai chân của mình đau đau.

Cô vội vàng lắc lắc đầu, xua đi gương mặt tiểu cầm thú còn đang quanh quẩn ở trong đầu mình mãi thật lâu cũng không chịu tiêu tán.

Âu Dương Minh dừng xe xong, bước xuống từ cửa bên kia, vô cùng quan tâm mà vòng sang mở cửa giúp Tô Song Song, sau đó cúi người xuống, đỡ cô ra ngoài, một loạt động tác đều làm vô cùng dịu dàng, lưu loát như mây bay nước chảy.

Tô Song Song vừa bước ra khỏi xe đã theo bản năng quay lại đầu mà nhìn về phía cái nạng của mình còn đang đặt ở chỗ ngồi phía sau xe, Âu Dương Minh lại cười cầm chìa khóa trong tay giao cho bảo vệ trước cửa nhà hàng đưa xe đi, căn bản không hề có ý muốn lấy cái nạng kia cho cô.

Tô Song Song cứ như vậy mà nhìn cái nạng thân yêu của mình càng lúc càng xa, quay đầu lại vẻ mặt không hiểu mà nhìn Âu Dương Minh, Âu Dương Minh hòa nhã giải thích: “Ở đây dùng nạng không thuận tiện, yên tâm, có tôi ở đây.”

“…”

Những lời này vừa nói ra trong phút chốc lại khiến cho Tô Song Song nhớ đến Tần Mặc, Tần Mặc cũng đã từng nói những lời này với cô. Cô theo bản năng sờ sờ điện thoại đang để trong túi xách của mình, cũng không biết Tần Mặc có gọi điện thoại cho cô hay không nữa.

Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, Tô Song Song vội vàng xua ngay suy nghĩ đáng sợ này khỏi đầu óc của mình.

Suy nghĩ như vậy, đến cả chính bản thân cô cũng tự cảm thấy cả người buồn nôn rồi, Tần Mặc làm sao lại để ý rốt cuộc cô sẽ đi đâu kia chứ, cô rõ là càng ngày càng thích tự mình đa tình rồi. (Linh:ờ k để ý ghen lồng lộn kia kìa, em k hề ảo tưởng tý nào nha //.)

Tô Song Song thu hồi suy nghĩ, nhìn gương mặt Âu Dương Minh ân cần đang quay đầu nhìn cô, vội vàng trả lời một câu: “Vậy làm phiền anh rồi.”

“Chúng ta đi thôi!” Lúc Âu Dương Minh nói lời này, tầm mắt lại như có như không mà liếc sang hướng đông ở trong nhà hàng, mà toàn bộ lực chú ý của Tô Song Song bây giờ đều đem đặt lên trên đùi của mình, cho nên cô cũng không nhìn thấy vẻ khác thường trong chớp nhoáng này của anh ta. (linh: liếc liếc, âm mưu chứ gì.)

Sau khi bọn hộ đi vào trong, Âu Dương Minh lại săn sóc dẫn Tô Song Song đi sang khu vực phía đông, Tô Song Song vẫn luôn chú ý coi chừng dưới chân, không hề nhìn phía trước. (linh: // lỗi tại k ngẩng đầu mà tai họa đầy mình về sau, ADM anh thật “săn sóc” quạ.)

Đột nhiên Âu Dương Minh dừng bước, cơ thể cũng theo đó ngừng lại, Tô Song Song theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn xem, đợi đến khi nhìn thấy người đối diện, cô mạnh mẽ hít vào một hơi, thân thể cô ngay sau đó liền làm ra phản ứng trước tiên, cô giãy dụa thân mình muốn xoay người sang hướng khác hoặc là tìm một cái lỗ để mình chui vào đó mà trốn.

Chỉ tiếc thay Âu Dương Minh vốn đang đỡ Tô Song Song dường như cũng vì quá kinh ngạc, mà cánh tay đang đỡ lấy hông của cô trở nên cứng ngắc trong nháy mắt tràn đầy sức mạnh, Tô Song Song chỉ dựa vào một cái chân mà nói đó là không thể nào chuyển động được người cũng không nhúc nhích được thân thể.

Đối diện bọn họ là Tần Mặc, anh mặc một thân âu phục đen, đầu tóc được chải gọn gàng đang đi tới, trong vẻ thành thục lại có thêm nhiều phần lãnh khốc.

Trên gương mặt co quắp, vừa lạnh nhạt vừa cứng rắn của anh toát ra vẻ không kiên nhẫn, hơi nhíu mày lại, vừa nhìn là tâm tình hiện tại anh không được tốt.

Tần Mặc đang bấm điện thoại, chỉ là không thấy anh mở miệng nói gì, dường như bên kia còn chưa bắt máy, anh cầm lấy điện thoại di động, chợt dư quang nơi đáy mắt anh vô tình quét sang bên này mà nhìn rõ mọi thứ.

Vốn dĩ anh đang nhíu mày, giờ khắc này lại vặn chặt lại cùng một chỗ, chậm rãi quay đầu nhìn Tô Song Song.

Vừa quay đầu Tần Mặc đã nhìn thấy Tô Song Song đang được Âu Dương Minh nửa ôm vào trong ngực, nhất thời anh chỉ cảm thấy một cỗ tức giận chưa bao giờ có điên cuồng gào thét mà vọt thẳng tới đỉnh đầu, làm cho đôi mắt đen đào hoa có vài tia lam nhạt nhiễm thành một mảnh đỏ ngầu.

Đây là lần đầu tiên Tần Mặc thấy được dáng vẻ của Tô Song Song sau khi trang điểm, vốn là đôi mắt thanh thuần khả ái giờ đây lại lộ ra một cổ quyến rũ của một người phụ nữ thành thục.

Hai người bọn họ (TSS vs ADM) đều mang trang phục nhạt màu, lại còn cùng kiểu dáng thiết kế, vừa liếc mắt qua liền nhìn ra đây là trang phục thiết kế dành cho các cặp tình nhân, vẻ ngoài cô gái như nữ sinh đáng yêu bên trong lại toát ra vẻ quyến rũ quyến rũ, người đàn ông bên cạnh cô cao lớn, anh tuấn, đôi mắt đầy vẻ dịu dàng khiêm tốn mà nhã nhặn.

Thấy thế nào đi nữa anh cũng cảm giác được hai người bọn họ đứng chung một chỗ không hiểu sao lại thật xứng đôi, mà Tô Song Song lại còn nhu nhược không xương tựa vào trong lòng Âu Dương Minh, làm cho Tần Mặc cảm thấy rất chói mắt, vô cùng chói mắt, khiến anh hận không thể trực tiếp tiến lên mấy bước đến đó mà một tay xé nát hình ảnh này.

Tô Song Song cũng phát hiện ra Tần Mặc đã nhìn thấy mình, không biết vì cái gì, trong lòng cô vô cùng hoảng sợ, theo bản năng cô muốn giữ một khoảng cách với Âu Dương Minh.

Tô Song Song thò tay lén lút chọc chọc bàn tay đang vòng ở bên hông của mình, chỉ tiếc Âu Dương Minh vốn dĩ trông lịch sự tao nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa giờ khắc này không biết lại bị làm sao rồi.

Anh rõ ràng không có cảm giác được ám hiệu của Tô Song Song, vẫn như cũ gắt gao siết chặt lấy hông của cô, để cho cô tiếp tục nửa tựa người trong ngực của anh, cái tư thế này thực sự là muốn có mập mờ liền có bấy nhiêu ám muội.

Tô Song Song nhìn ánh mắt lạnh như băng của Tần Mặc chậm rãi dời từ trên mặt của cô xuống, sau đó rơi vào chỗ bàn tay đang ôm lấy eo mình của Âu Dương Minh, không biết vì sao cô lại cảm thấy mình vô cùng vô cùng căng thẳng.

Bây giờ cũng đã vào thời kỳ cuối thu rồi, nhưng lưng cô lại mạnh mẽ toát ra một thân mồ hôi lạnh, vì cái gì cô lại có cảm giác mình giống như bị chồng đuổi theo tận nơi để bắt quả tang đi ngoại tình kia chứ!

Tô Song Song vội vàng đánh bay cái ý nghĩ này, ngay sau đó cô chợt nghĩ đến hình như Tần Mặc không mấy ưa thích Âu Dương Minh. (Linh: phải ns là ghét vô cùng chứ, tình địch mà.)

Đã biết như vậy sao cô còn dám trắng trợn cùng Âu Dương Minh đứng chung một chỗ, có nhìn thế nào cũng thấy giống như cô đang cố tình làm ngược lại ý muốn của Tần Mặc, theo tính tình Tần Mặc vốn là kẻ duy ngã độc tôn này, thấy một màn này anh mà không tức giận mới là lạ! (Chậc hiểu nhầm a.)

Ánh mắt Tần Mặc thực sự quá lạnh, Tô Song Song chịu không được mà run rẩy, theo bản năng cô muốn làm dịu đi không khí có phần hết sức lúng túng và căng thẳng, cười ha ha mà nói: “Boss! Thật là đúng dịp, ha ha!”

Tần Mặc nghe Tô Song Song nói, vậy mà lại nhếch khóe môi lên, lộ ra một chút ý cười hời hợt, nhìn nụ cười này, Tô Song Song không có cảm giác được chút ấm áp tí ti nào, ngược lại cô cảm thấy không khí lại càng lạnh hơn.

Đây rõ ràng là điển hình của giận quá hóa cười, đủ thấy tâm tình của Tần Mặc giờ phút này hỏng bét vô cùng, Tô Song Song chột dạ nghĩ đến: Lẽ nào Âu Dương Minh thật sự là kẻ thù với Tần Mặc? Cho nên Tần Mặc mới tức giận như vậy?

“Thật đúng là đúng dịp.” Tần Mặc nói xong tầm mắt liền rơi xuống người của Âu Dương Minh, lạnh lùng nói: “Tôi còn không biết anh còn tên gọi khác là Tô Mộ nữa đấy.”

“!” Tô Song Song lúc này mới nhớ tới, ban đầu đúng là cô nói muốn đi ăn cơm cùng Tô Mộ, đột nhiên người này lại biến thành Âu Dương Minh, là cái người mà Tần Mặc chướng mắt, thậm chí là chán ghét.

Bịa chuyện cộng thêm cùng “kẻ địch” của Tần Mặc cùng nhau đi ăn, đây chẳng khác nào cô phản bội lại mối quan hệ đồng minh không mấy vững chắc của bọn họ rồi! Cô bây giờ coi như là hai tội cộng lại mà phạt!

Hành động của cô bây giờ không phải là tự mình tìm cái chết, công khai khiêu chiến quyền uy của Tần Mặc đó sao! Tô Song Song sợ hãi tới nỗi nuốt nước bọt một phen, ha ha cười gượng vài tiếng.

Cô muốn nói gì để giải thích một chút, làm nguôi bớt cơn giận của Tần Mặc, tránh cho cô chết mà hài cốt không đầy đủ.

Nào biết Tô Song Song còn chưa nghĩ ra phải nói gì mới có thể xoay chuyển tình thế, Âu Dương Minh vẫn luôn im lặng lúc này lại đột nhiên lên tiếng: “Tần tổng ngài khỏe, thực là khéo quá.”

Thái độ của Âu Dương Minh rất tốt, Tô Song Song cực kỳ vui vẻ, dù sao Tần Mặc có nhìn không vừa mắt Âu Dương Minh đi nữa, anh cũng không thể ở trong một nhà hàng sang trọng như thế này mà đưa tay đánh người, người ta có câu không đánh người đang cười!

Tô Song Song vội vàng nhìn sắc mặt của Tần Mặc, thấy trên mặt anh tuy rằng vẫn còn hiện vẻ tức giận, nhưng cũng không có chiều hướng chuyển biến xấu, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Âu Dương Minh nói đến đây bèn dừng một chút, sau đó lại nói thêm một câu: “Tôi đưa Song Song tới gặp bạn của tôi, để cho bọn họ biết nhau.”

Những lời này khiến cho gương mặt vừa thư giãn của Tô Song Song lại hoàn toàn nhăn vào một chỗ, cô hơi ngửa đầu nhìn Âu Dương Minh, trong bụng phẫn hận nghĩ: Sao đột nhiên người này lại trở nên không nhìn rõ sự tình như thế chứ, cái gì cũng nói ra bên ngoài là sao! (Linh: ngừ ta cố tình mừ.)

Mấy lời này nói ra ngoài thật quá dễ dàng làm cho người khác nghe vào mà hiểu lầm, thật giống như bạn trai dẫn bạn gái đi giới thiệu với bạn bè của mình vậy.

Quả nhiên Tần Mặc vừa nghe Âu Dương Minh nói, cơn giận vốn dĩ đang lượn lờ quanh thân, lại bị ma sát mà bùng cháy hẳn lên, Tô Song Song nhất thời cảm thấy tiểu hỏa miêu này bốc cháy hừng hực, cô cũng không dám nhìn thẳng.

“Cái đó. . . Boss, anh đừng hiểu lầm. . .” Tô Song Song thấy Tần Mặc tức giận, theo bản năng mở miệng giải thích, không biết vì sao, cô cảm thấy này giống như là do chính mình làm chuyện trái với lương tâm vậy.

Chỉ là lời cô còn chưa nói ra khỏi miệng, liền nhìn thấy từ bên trong một đại mỹ nữ vóc dáng cao gầy thành thục đi ra, trực tiếp đi đến bên cạnh Tần Mặc, vô cùng thân thiết mà kề sát mặt vào người anh.

Sau đó đại mỹ nữ vô cùng tự nhiên kéo cánh tay của anh, quay đầu nháy mắt, một đôi mắt quyến rũ mang theo tìm tòi nghiên cứu quét quanh thân Tô Song Song.

End Chap.

P/s: Meo ô, hông có phần tui muốn. Xẩm nàng phân chương thật … ta muốn xem đánh ghen a.

Mấy nàng cũng bị hụt giống ta hê hê hê. Có ng cùng cảnh ngộ thật mừng.