Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 8

Chương 7:

Editor: xamxam

Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song thực sự đã mệt mỏi rã rời, cuối cùng cũng lết được về tới nhà, cô rất xúc động chỉ thiếu chút nữa là nước mắt đầy mặt.

Cô bây giờ vô cùng u oán, mắt nhìn chằm chằm về cánh cửa sổ ở phía trên. Đúng, chính là cửa sổ phòng Tần Mặc, bên trong đang bật đèn sáng trưng.

Tô Song Song đúng là uất ức đến nỗi khóc không ra nước mắt, đã bảy giờ, cô đã đi bộ suốt hai giờ dư tám phút.

Đối với người rất lười như cô mà nói, chỉ tính riêng lần đi bộ này liền bằng tất cả thời gian cô đi bộ trong một năm. Oán thù của Tô Song Song trong nháy mắt lan tỏa khắp người!

Cô kéo lê đôi chân mỏi nhừ bước vào thang máy, chỉ trực ngã xuống bất cứ lúc nào, cũng may cuối cùng cũng với được hai tay chống lên cửa thang máy.

Mới đứng vững được vài giây, thang máy đã tới nơi, cửa đột nhiên mở ra, cô liền không phản ứng kịp, cứ thế lao ra ngoài, thân thể tiếp xúc gần gũi với mặt đất. Tô Song Song ở trong lòng ngàn lần, vạn lần nguyền rủa: Tên cầm thú! Anh ta không chết cô quyết không dừng tay!

Tô Song Song vừa thấy cửa phòng Tần Mặc, chỉ hận ngay lập tức nhấc chân chạy qua tính sổ, trút hết cơn giận trong lòng nãy giờ. Nhưng cuối cùng, chân cô trong nháy mắt lại dừng lại ở giữa không trung.

Cô nghĩ tới một sở thích đáng ghét của Tần Mặc, chính là báo cảnh sát, anh chính là yêu cảnh sát đến phát điên rồi!

Cô ủ rũ thu chân lại, phẫn hận quơ quơ nắm tay nhỏ bé, sau đó quay đầu mở cửa phòng mình. Vừa thấy chiếc giường thân yêu của mình, Tô Song Song đột nhiên muốn khóc òa lên .

Cô vội vàng lao qua, mặc kệ mồ hôi đầm đìa trên người, trực tiếp nhào người tới chiếc giường mềm mại, nhưng còn chưa được nghỉ ngơi giây phút nào đã nghe thấy tiếng điện thoại đặt ở đầu giường vang lên.

Vừa nghe thấy tiếng chuông được cài đặc biệt này, trong lòng cô liền run rẩy, theo bản năng nhìn lướt qua đồng hồ treo trên tường, bảy giờ mười lăm phút!

Cô vội vàng bật dậy, nhanh chóng cầm lấy chiếc điện thoại, ngay lập tưc ấn nút trả lời. Đầu dây bên kia nhất quyết không cho cô giải thích một câu nào, đã bắt đầu tuôn chữ ra xối xả.

Âm thanh trong điện thoại vô cùng lớn khiến thân thể Tô Song Song khẽ run, nhưng vẫn không dám đem điện thoại cầm quá xa.

“Tô Song Song! Bản thảo của cô đâu? Có muốn làm nữa hay không? Có muốn nổi tiếng không? Muốn thành đại thần hay không?”

Tô Song Song vô thức rụt cổ, vô cùng khiếp sợ, chờ người bên kia rống xong, cô mới dè dặt trả lời một câu: “Vâng. . .”

Người bên kia điện thoại chắc cũng cảm giác Tô Song Song rất biết điều, ho nhẹ một tiếng, tận lực giảm bớt hung dữ: “Bản thảo tới đâu rồi?”

Tô Song Song vừa nghe liền giật mình, đang cẩn thận suy nghĩ tìm từ ngữ để đáp lại: “Tô Mộ đại thần. . .”

Vừa nghe giọng điệu của Tô Song Song, giọng nói của người trong điện thoại chợt đề cao lên tám độ, bắt đầu trách cứ cô.

“Tô Song Song, cô có biết bây giờ cô đang là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm không? Cô hiểu bồi dưỡng trọng điểm là như thế nào không? Người sáng lập trang web chúng ta, vị đại thần trong lòng cô, đang muốn xem xét tác phẩm của cô, cô biết chưa?”

Tô Mộ nói đến đây, liền dừng lại một chút, ngay sau đó lại tiếp tục quở trách: “Cô tại sao vẫn còn lười như vậy? Rốt cuộc cô có muốn thành đại thần hay không? Muốn được gả cho trai đẹp nhà giàu hay không?”

“Tô mộ đại thần, em lập tức làm ngay bây giờ! Cho dù sắp chết cũng phải làm xong! Trước mười hai giờ em sẽ gửi cho chị!”

Tô Song Song quỳ ở trên giường, ấm ức khóc không ra nước mắt.

“Được, tôi chờ cô.”

Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, sau đó cúp điện thoại. Tô Song Song nhìn màn hình điện thoại vừa bị tắt ngúm, liền nhanh chóng cầm ra xa khỏi cái lỗ tai như sắp bị điếc của mình, vừa muốn nằm xuống giường nghỉ ngơi một chút, chuông điện thoại lại lần nữa vang lên.

Cô vừa nghe tiếng chuông, lại chật vật đứng lên. Đầu dây bên kia lại bắt đầu nâng cao giọng:

“Cô có phải vừa nằm xuống không? Mau ngồi dậy! Nếu không tôi đến tận nhà cô!”

Tô Song Song cắn môi, dè dặt nói: “Không có, em vừa mới mở máy tính mà!”

“aaaaaaaaaaaaaaaa!”

Trong điện thoại truyền đến tiếng la hét vô cùng dữ dội sau đó điện thoại liền bị ngắt.

Tô Song Song cố tình xoa bóp mặt mình thật mạnh, vuốt cái bụng đang sôi lên, cố hết sức đứng dậy, lại có chút cảm thấy may mắn, tuần này cô rất chăm chỉ, đã gần hoàn thành bản thảo từ sớm, bây giờ chỉ cần làm nốt phần hậu kỳ cuối cùng là xong.

Trong lúc này, Tần Mặc đang ngồi trên ghế sa lon đang xem báo cáo mới nhất của công ty, vô cùng chăm chú, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, anh nhìn lướt qua màn hình di động, sau đó mới nhận.

“Tiểu Tần Thiếu!”

Tần Mặc trực tiếp cúp điện thoại.

Không tới một phút sau chuông điện thoại lại vang lên, anh đưa mắt nhìn rồi mới tiếp điện thoại. Bây giờ đầu bên kia điện thoại tỏ thái độ vô cùng đứng đắn và nghiêm túc, thể hiện rõ thái độ làm việc chuyên nghiệp.

“Tần tổng, có một đối tượng cần được bồi dưỡng trọng điểm, hy vọng ngài có chút ý kiến, tôi đã gửi tài liệu vào hộp thư của ngài!”

“Được.”

Tần Mặc đáp lại, đang định cúp điện thoại, đầu bên kia lại bắt đầu nói tiếp: “Tiểu Tần thiếu, ông nội thật sự bị bệnh, cậu không trở về xem thế nào sao?”

Tần lão gia đang giả bệnh để ép buộc Tần Mặc mang cháu dâu trở về ra mắt ông. Tần Mặc chỉ vừa nghĩ tới việc sẽ bị ông ca cẩm từ sáng đến tối, đã cảm thấy khó chịu, nếu không thì đã không tới thuê cái phòng trọ nhỏ bé này.

Thế nhưng Tần Mặc vẫn có chút do dự, sau đó mở miệng:

“Cho dù tôi có trở về cũng không giúp ích được gì cho bệnh của ông ấy.” Anh dừng một chút, lại bổ sung: “Sau này đừng gọi là Tiểu Tần Thiếu nữa.”

Bạch Tiêu ở đầu dây bên kia ngay lập tức tỏ ra sửng sốt. Trước giờ anh đã luôn gọi như vậy, Tần Mặc cũng không nói gì, hôm nay đã có chuyện gì xảy ra khiến Tần Mặc thay đổi, anh nghi hoặc hỏi: “Tại sao vậy?”

Tần Mặc lại rơi vào trầm mặc, chỉ vừa nghe thấy mấy chữ kia, anh liền cảm giác như bị gọi là tiểu cầm thú, trực tiếp cúp điện thoại.

“Đừng ngắt điện thoại! Tiểu Tần Tần.”

Bạch Tiêu ngay lập tức đổi giọng, cái tên này khiến Tần Mặc phải nhíu mày, nhưng cũng không muốn nhiều lời sửa lại.

“Thẩm Nhu lớn lên rất xinh đẹp, thân hình nóng bỏng, gia thế cũng rất xứng đôi với cậu, cô ta thích cậu, ông nội cũng thích cô ta. Nếu có thể cậu hãy cùng cô ta qua lại trước, sau khi ông nội không thúc ép nữa, nếu thấy vẫn không thích thì chia tay?”

Bạch Tiêu nói đâu ra đấy, phân tích rõ ràng, Tần Mặc vẫn im lặng như trước, anh cũng từng nghĩ tới, nhưng đã bị Tô Song Song làm hỏng.

“Cô ta không được.”

Chỉ bốn chữ đơn giản đã khiến Bạch Tiêu khó nắm bắt được suy nghĩ của anh, thấy Tần Mặc không nói lời nào, đột nhiên trêu chọc nói: “Tiểu Tần Tần, cậu thích cách gọi này sao?”

Anh vẫn muốn tiếp tục hỏi, kết quả là đầu bên kia đã nhanh chóng cúp điện thoại. Bên này Bạch Tiêu nghe thấy tiếng cúp điện thoại liền cảm thấy vô cùng đau đầu.

Bạch Tiêu vừa là anh họ đồng thời là bạn của Tần Mặc, mỗi lần ông nội cãi nhau với Tần Mặc, đều là do anh kiên nhẫn đi khuyên nhủ Tần Mặc. Nếu anh không bị ông nội thúc ép tới phát điên, nhất định sẽ không thèm đi khuyên nhủ cái tên mặt lạnh tê liệt đó, cuối cùng chỉ tự làm mình khó xử.

Bạch Tiêu đã cẩn thận dò hỏi anh từ nãy tới giờ cũng hỏi không ra điều gì, liền chán nản ném điện thoại sang một bên, tâm trạng vô cùng kích động vò vò tóc.

Tần Mặc sau khi cúp điện thoại xong vừa đặt báo cáo xuống, liền mở hộp thư ra, khi nhìn thấy tên tác giả cùng với ảnh hồ sơ đính kèm, anh ngay lập tức nhíu mày.

Tác giả: Tô Song Song

Giới tính: Nữ

Sở thích: Nam