Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 79

Chương 49: Em muốn băng vệ sinh?

Editor: Rinn lùn

Beta-er: Xẩm Xẩm

Tô Song Song nhìn xung quanh, lúc này đã đến giờ làm việc nên bọn bạch cốt tinh vừa mới ở dưới lầu xem náo nhiệt đều lên cả rồi, tầng cao nhất thoáng chốc đầy người qua lại.

Đám bạch cốt tinh này đều là kẻ tinh ranh, nhìn thấy kết quả thảm thiết của người đàn bà hiểm độc đầy mưu kế kia bọn họ cũng không dám bình luận lung tung.

Vào lúc này, Tần Mặc đang ôm Tô Song Song, từng người đi qua đều cúi đầu chào hỏi, đến cả một ánh mắt dư thừa cũng không có. Nhưng càng như vậy, Tô Song Song càng thấy không thoải mái giống như cô và anh đang vụng trộm vậy.

Tô Song Song ý thức được suy nghĩ của mình liền bị dọa sợ đến run rẩy, theo bản năng giãy dụa muốn thoát khỏi ngực Tần Mặc.

Đáng tiếc một chân cô đang bị thương, hơn nữa vừa rồi lại tốn nhiều sức để chống đỡ nạng, động tác vừa rồi quả thực chẳng có tý lực nào, giống như đang làm nũng trong lòng Tần Mặc.

Ngay lúc Tô Song Song rối rắm không biết có nên mở miệng ngăn lại hành động của Tần Mặc hay không thì lúc đảo mắt qua đã thấy anh đưa cô đến được cửa toilet.

Tô Song Song thở phào nhẹ nhõm, đến toilet nữ, Tần Mặc chắc sẽ thả cô xuống nhưng cô trăm ngàn lần không nghĩ tới Tần Mặc lại thản nhiên sải bước đi vào. phòng vệ sinh nữ rửa tay.

Tô Song Song bị dọa sợ đến mức vội vàng vươn tay ra bấu vào khung cửa, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc như đang nhìn quái vật.

Tần Mặc cảm giác được lực cản, vừa quay đầu lại liền thấy bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song gắt gao bấu vào nắm chặt khung cửa. Sửng sốt một chút, anh lập tức cúi đầu nhìn Tô Song Song đang tràn đầy vô cùng kinh ngạc, rất bình tĩnh hỏi một câu: “Sao vậy?”

Sao vậy? Mắt Tô Song Song trợn càng to lên, con ngươi như thể sắp rớt ra ngoài.

Cô nhìn bộ dạng thản nhiên của Tần Mặc, thật sự muốn mở miệng nói thẳng rằng: Anh, một người đàn ông mà vào nhà vệ sinh nữ, thật là biến thái quá đi!

Tô Song Song chỉ có thể uyển chuyển chỉ chỉ lên bảng nhà vệ sinh nữ trên cửa ra dấu hiệu. Tần Mặc theo hướng ngón tay Tô Song Song chỉ, liền nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt anh khó hiểu, lại lộ ra vài phần không kiên nhẫn: “Làm sao vậy?”

Hiếm thấy Tần Mặc có thể hỏi một vấn đề tới hai lần, Tô Song Song nhất thời cảm thấy như được sủng ái mà vô cùng lo sợ, chẳng qua sủng ái trong nháy mắt cũng không có, chỉ còn lại sự kinh ngạc.

Cô nháy nháy mắt, cảm giác mình đang chịu kích thích rồi. Chẳng lẽ Tần Mặc không biết chữ Hán? Vậy anh phải thấy ký hiệu một người đang mặc váy chứ?

Nhưng là Tần Mặc vẫn không hiểu ý của Tô Song Song như cũ, ngược lại tâm tình không kiên nhẫn ngày càng nghiêm trọng. Đột nhiên nói một câu như thể chẳng sợ người ta kinh ngạc đến chết: “Em muốn băng vệ sinh phải không?”

“!” Tô Song Song không nhịn được muốn bùng nổ.

Cô trợn mắt nhìn Tần Mặc, cắn răng nghiến lợi nói: “Cái gì mà băng vệ sinh! Anh không thấy đây là nhà vệ sinh nữ à? Anh đi vào sẽ có chuyện gì xảy ra?”

Bộ dạng Tần Mặc như bừng tỉnh, thế nhưng ánh mắt anh rõ ràng muốn nói, cô không nói ai biết được. Anh mở miệng trả lời: “Nãy giờ ý em là chuyện này? Anh còn tưởng em ngại ngùng muốn băng vệ sinh mà không dám mở miệng.”

Những lời nói này trực tiếp làm Tô Song Song đơ tại chỗ, cô căm tức nhìn Tần Mặc, kiểu như anh đã làm một chuyện vô cùng ngu xuẩn.

Bỗng Tần Mặc ôm Tô Song Song xoay nửa người lại, cô giật mình nhận ra hai người họ đang đứng sau một bạch cốt tinh.

Tô Song Song vừa nghĩ tới cuộc trò chuyện của mình đều bị cô ta nghe được, vốn đang phách lối kiêu căng lập tức xìu xuống.

Bình thường Tô Song Song tức giận sẽ gào to với Tần Mặc nhưng cô luôn có chừng mực. Cô cũng rất rõ Tần Mặc là sếp lớn cho nên có phát cáu cũng chỉ để ở đáy lòng.

Nếu có người ngoài, cô cũng chẳng dám đi khiêu chiến với Tần Mặc, một khi để anh mất mặt, có thể cô sẽ chết không còn xác.

Tô Song Song nhích lại gần Tần Mặc, cẩn thận hỏi một câu: “Boss, sao vậy? Cô ta cũng không phải cố ý nghe lén, anh đừng diệt khẩu cô ta đó!”

Tô Song Song vẫn còn tưởng rằng vì có người nghe lén Tần Mặc mới xoay người lại, vừa nghĩ tới cô nàng bạch cốt tinh hồi sáng bị đuổi việc, cô mới vội khuyên một câu.

Tần Mặc nhẹ nhàng ngửa đầu, bạch cốt tinh kia vẫn cung kính đứng bên cạnh, giơ tay làm dấu OK, nhìn Tô Song Song vẫn còn đang lơ mơ như lọt vào trong sương mù, không biết hai người bọn họ ở chỗ này đang làm gì.

Tần Mặc lại ôm Tô Song Song, lạnh nhạt nói: “Cô ấy nói bên trong không có người, trước đó em không phát hiện à?”

Tô Song Song vừa nghĩ đến việc mình bị Tần Mặc ôm một cách trắng trợn vào phòng vệ sinh, tự nhiên lại không chú ý đến động tác của bạch cốt tinh đứng ở bên cạnh. Cô thấy Tần Mặc lại định nhấc chân muốn đi vào, ngay lập tức đưa tay ra bám vào khung cửa.

Tần Mặc lúc này đang không có kiên nhẫn, cúi đầu nhăn lông mày nhìn chằm chằm Tô Song Song, đôi mắt lóe lên một chút tức giận, lần đầu tiên anh lặp lại một vấn đề đến lần thứ ba: “Sao vậy?”

Tô Song Song bị khí thế ngang ngược của Tần Mặc áp đảo, bàn tay bấu vào khung cửa có chút dãn ra.

Nhưng vừa nghĩ tới nếu hôm nay mình bị Tần Mặc ôm vào toilet, trước ánh mắt của đám bạch cốt tinh này thì cô cũng chẳng cần phải lăn lộn ở Tần thị nữa.

Cô rất chuyên tâm hứa với mẹ sau khi tốt nghiệp sẽ tìm được một công việc đàng hoàng. Nếu bây giờ phá hỏng hết thì sao cô còn mặt mũi mà gặp mẹ chứ?

“Ừm, đột nhiên tôi không muốn đi nữa, chúng ta trở về đi Boss, công việc vẫn quan trọng hơn.” Tô Song Song biết rõ hiện tại mình cười trông rất gượng gạo.

Nhưng đối mặt với ánh mắt của Tần Mặc như muốn dìm chết cô, nội tâm cô thực sự không rộng lớn đến mức có thể làm như chưa có chuyện gì, không vui không buồn thản nhiên đi ra.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song đang lấy lòng cười nịnh nọt, cuối cùng cũng khẽ thở dài ôm cô xoay người đi tới phòng làm việc của mình.

Tô Song Song ngồi trên bàn làm việc lộn xộn bừa bãi của mình, nhìn một đống bản thảo, ngay lập tức bên trong chảy đầy nước mắt nhưng bề ngoài vẫn cố tỏ ra như không có gì.

Thật kinh khủng quá, cô muốn về nhà!

Tần Mặc ngồi trong phòng làm việc cúi đầu xử lý văn kiện, khóe mắt nhìn thoáng qua Tô Song Song đang nhéo chỗ thịt như bánh bao trên mặt mình, khóe miệng hơi nhếch lên, đôi mắt thoáng qua một tia cảm xúc làm người ta nhìn không rõ.

Anh lại cúi đầu như trước, nhìn văn kiện trong tay, nhưng lại mở miệng nói một câu làm Tô Song Song muốn bùng nổ: “Sau bàn em có một cánh cửa ngầm, bên trong là toilet.”

Tô Song Song nghe xong lời này, ngay lập tức đưa tay ra dùng sức đẩy phía sau một cái, quả thật bên trong có phòng vệ sinh hết sức sang trọng.

Tô Song Song nhìn phòng vệ sinh sau lưng mình, tức giận đến run rẩy, cô cắn răng đóng sập cửa lại, liếc nhìn nửa bên mặt của Tần Mặc, chỉ hận không thể cởi giày ra ném vào mặt anh.

Đồ cầm thú, anh thật quá đáng! Để tôi ngày ngày phải ngồì ở cửa phòng toilet! Anh cho rằng tôi là người thu phí nhà vệ sinh sao?”

Tần Mặc nghe vậy ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ ra chút kinh ngạc và không rõ ràng, chẳng lẽ điều đầu tiên Tô Song Song nghĩ đến là cái này??

Tô Song Song chống lại ánh mắt Tần Mặc, cảm thấy dường như có gì đó không đúng lắm, rốt cuộc là chỗ nào không thích hợp, cô vô thức cúi đầu đặt ngón tay trên đầu môi cọ xát.

Đột nhiên cô mạnh mẽ trợn to mắt, thẳng tắp nhìn Tần Mặc, anh thấy cô kịp phản ứng, liền trực tiếp cúi đầu xuống, giống như rất nghiêm túc xem văn kiện nhưng độ cong bên khóe môi lại tố cáo anh đang cười trộm.

“Em gái nhà anh! Nơi này rõ ràng có phòng vệ sinh, anh còn ôm tôi đi vào toilet công cộng. Có phải anh muốn nhìn tôi bị bêu xấu không? Có phải không?”

Tô Song Song xù lông lên, cô đưa tay chỉ Tần Mặc, giận giữ hét: “Đừng tưởng rằng hiện tại bà đây hành động bất tiện anh liền thừa cơ khi dễ, anh có gan thì lại đây! Không thì tôi sẽ…”

Tô Song Song hăng hái rống lên, cô cho rằng Tần Mặc chẳng có tâm tư cãi nhau với cô, nào biết còn chưa nói hết, Tần Mặc đã đứng lên, mặt không cảm xúc đi tới chỗ cô.

Nhìn thân hình cao lớn che lấp ánh sáng của Tần Mặc đang ngày càng tới gần mình, nửa mặt chìm trong bóng tối đột nhiên có chút âm trầm, Tô Song Song vốn đang nổi giận, không biết vì sao có chút không yên lòng.

Cô cúi đầu làm bộ như đang nhìn bản thảo, mắt vẫn lén liếc Tần Mặc. Cô tự an ủi mình rằng cô không phải sợ quyền thế của anh mà chỉ không muốn chấp nhặt với cầm thú mà thôi.

Ai ngờ Tần Mặc bỏ qua bàn cô đi thẳng đến phòng rửa tay phía sau. Cửa phòng vừa đóng lại, Tô Song Song liền tức giận tới mức bóp nhàu cả bản thảo trong tay.

Khi cô lấy lại tinh thần, chợt nhận ra thứ mình đang nắm chặt là bản thảo của Thục Tiên truyện thì vội vàng thận trọng vuốt phẳng lại.

Tần Mặc đi ra từ phòng vệ sinh, dựa vào bức tường phía sau lưng Tô Song Song. Cô lập tức xoay người làm bộ như tìm cái gì, không để ý đến Tần Mặc.

Anh cũng chẳng tức giận, an tĩnh một bên nhìn Tô Song Song bận rộn. Cuối cùng cô không chịu nổi quay đầu nhìn Tần Mặc, ý bảo lão gia anh có gì thì nói, có rắm mau thả.

Tần Mặc thấy Tô Song Song để ý đến mình, chống người đứng lên, nói: “Vừa rồi dưới lầu em biểu hiện rất tốt, em nên nhớ không được để bất kì ai bắt nạt, kể cả tôi.”

Anh vừa dứt lời liền sải bước trở về bàn làm việc của mình, sau đó bình tĩnh ngồi xuống nhìn văn kiện.

“?” Tô Song Song nhìn Tần Mặc, nhớ lại những lời nói vừa rồi của anh liền cho rằng vừa rồi mình bị ảo giác. Cái đồ cầm thú này chẳng phải vừa khi dễ mình sao? Thế nào mà có thể không ngượng nói ra những lời vô liêm sỉ đấy?

Tô Song Song cảnh giác nhìn Tần Mặc từ đầu đến chân. Cuối cùng cô cho ra kết luận rằng Tần Mặc đang thử cô xem thử cô có ý nghĩ trả thù trong lòng không.

Trong lòng Tô Song Song đắc ý cười một tiếng. Cùng cầm thú đầu trí trên thương trường, cô đã rút ra không ít kinh nghiệm.

Cô mà có muốn báo thù cũng sẽ không để lộ ra ngoài chút gì cả.

Bởi vì tên cầm thú này thật sự quá cơ trí. Trước tiên phải để anh nới lỏng cảnh giác, sau đó cô sẽ như vậy… cứ như vậy khiến anh… muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.

Tô Song Song nghĩ vậy mà kích động. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn thở dài, coi như có cơ hội xuất hiện trước mặt cô, phỏng chừng cô cũng không dám đi thu thập tên cầm thú này bởi vì hậu quả thật sự rất khó lường.

Đến giờ phút này Tô Song Song vẫn chưa phát hiện, thái độ của cô với Tần Mặc thật sự rất mâu thuẫn.

Nếu như là người khác, với tính tình bướng bỉnh của cô đã sớm không thèm để ý đến mà còn có thể dễ dàng tha thứ cho sự càn rỡ của anh. Giống như đối mặt với đám bạch cốt tinh, cô cũng tuyệt đối không để mình phải chịu uất ức.