Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 77

Chương 47: Tôi không đảm nhiệm được.

Editor: Sammie

“Đi thẳng vào thang máy chứ?” Thật ra Tần Mặc không để ý tới lời trêu chọc của Tô Mộ, bởi vì anh sẽ không vì những người không liên quan mà lãng phí một chút tinh lực (tinh thần và thể lực).

“Việc đó… Không! Đi cửa chính.” Tô Song Song không muốn giống như chuột chạy qua đường, cô không làm điều gì sai cả, không sợ người khác chỉ trỏ!

Tô Mộ vừa nghe liền hiểu ý của Tô Song Song, Tô Song Song bề ngoài nhìn có vẻ như người mềm nắn rắn buông, vô cùng hiền lành, nhưng thật ra bên trong lại bướng bỉnh, một khi tính khí bướng bỉnh mà nổi lên, ngay cả cô cũng phải sợ.

Cô không khuyên bảo, bởi vì tất cả sự chú ý của cô đều đặt vào mối quan hệ giữa Tô Song Song và Tần Mặc.

Lúc này cô bày ra vẻ mặt cười chế nhạo, thỉnh thoảng ánh mắt liếc qua giữa hai người, Tô Mộ nhìn không hiểu ánh mắt xem thường của Tần Mặc mà còn tưởng anh trời sinh vốn lạnh lùng.

Thế nhưng Tô Song Song liếc mắt liền hiểu, haha cười gượng, trong lòng im lặng thay Tô Mộ, nhịn không được suy nghĩ: Nếu Tô Mộ mà biết thật ra Tần Mặc chỉ xem cô ấy như người qua đường, không biết còn có thể cười xán lạn như hoa vậy không.

Nhưng mà Tô Song Song lại nghĩ tiếp: Nếu như Tô Mộ biết Tần Mặc chính là Boss lớn của tập đoàn Tần Thị thì không biết sẽ như thế nào, đoán chừng sẽ kích động đến mức muốn bóp chết cô ngay tại chỗ.

Tô Song Song nghĩ vậy, theo bản năng khẽ run lên một chút, Tô Mộ còn tưởng cô lạnh, đi tới bên cạnh dựa vào cô, vội vàng đỡ cô đi tới cửa chính.

Tần Mặc vẫn đi theo sau lưng hai người, Tô Song Song suy nghĩ một chút rồi quay lại nhìn anh ra dấu “stop”, sau đó cười nịnh nọt: “Việc kia… Đại… A Mặc, anh có thể chờ chúng tôi vào trong, rồi anh vào sau, có được hay không?”

Vốn dĩ Tô Song Song muốn gọi Đại Boss, nhưng nghĩ ở trong tình huống như vậy, Tô Mộ lại bỉ ổi như vậy, để cô ấy biết được sự thật tàn khốc này, sợ rằng chính cô cũng đừng nghĩ đến việc toàn thây.

Bởi vậy đứng trước hai mối tai họa, cô đương nhiên sẽ chọn cái nhẹ hơn. Tô Song Song nghĩ sẽ chán ghét Tần Mặc một chút, mặc dù có khi sẽ bị anh khinh bỉ, thế nhưng dù sao cũng tốt hơn là bị Tô Mộ bức đến chết!

Vốn là Tần Mặc rất khó chịu đối với thái độ xa lánh của Tô Song Song, nhưng khi nghe đến hai chữ “A Mặc”, chân mày đang nhíu chặt cũng dần dần giãn ra.

Anh không trả lời cô, chỉ dừng lại nhìn Tô Mộ vỗ về Tô Song Song rời xa tầm nhìn của mình, thoáng nhìn qua thang máy, cuối cùng vẫn chầm chậm đi theo sau Tô Song Song.

Tô Mộ vỗ về Tô Song Song ra bãi đỗ xe, liền hừ lạnh một tiếng, Tô Song Song nhất thời tóc gáy chợt nổi lên, quay đầu nhìn Tô Mộ lấy lòng, trong lòng có chút chột dạ.

“A Mặc? Tô Song Song, bây giờ cô cũng biết liếc mắt đưa tình rồi đấy, nếu tôi không bắt gặp các người gian tình ở bệnh viện, cô định giấu tôi đến bao giờ?”

Tô Mộ hung dữ chất vất cô, Tô Song Song haha cười gượng hai tiếng, thật sự không biết phải giải thích như thế nào, nên bắt đầu từ đâu.

Lối ra của bãi đỗ xe và cửa chính của tập đoàn Tần Thị rất gần, Tô Song Song còn chưa biết mở miệng thế nào, hai người đã tới cửa công ty.

Tô Song Song quay đầu nhìn mọi người xung quanh đang vội vã đi làm, cô nghĩ thân phận của Tần Mặc có lẽ nên sớm nói cho Tô Mộ biết, nếu bản thân lại làm ra điều gì đó đại nghịch bất đạo thì coi như thảm rồi.

“Tô Tô, chuyện tôi và Tần Mặc không phải như cô nghĩ, thật ra anh ấy là…” Tô Song Song còn chưa nói hết, Tô Mộ dường như nhìn thấy cái gì, dừng lại.

Tô Song Song cũng dừng lại theo, vừa nhìn tới phía trước đã thấy một nữ nhân viên đứng ở trước cửa công ty nhìn cô, ánh mắt vô cùng hung ác, trông giống như kiếp trước cô đã nợ tiền cô ta vậy.

Tô Song Song theo bản năng rụt cổ lại một chút, nhỏ giọng hỏi Tô Mộ: “Tôi và cô ta có thù oán với nhau hay sao?”

Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, khinh thường trừng mắt liếc nhìn người phụ nữ kia, giải thích với Tô Song Song: “Kia chính là người phụ nữ điên rồ nhốt cô trong phòng trà nước đó, thật đúng là bạch cốt tinh!”

Vừa nghĩ tới thân phận của người phụ nữ này, Tô Mộ càng thêm khinh thường, nói tiếp: “Ngày hôm đó đã bị điều tra ra, bị đuổi việc rồi, ba ngày nay đứng ở cửa này, cũng không biết muốn làm gì, đừng để ý đến cô ta, chúng ta đi thôi.”

Tô Song Song nhìn thoáng qua bạch cốt tinh đang trợn mắt nhìn mình, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng đây là cửa công ty, trước công chúng, cho dù người phụ nữ này có oán giận, cũng sẽ không nhào tới đánh cô đâu!

Thật ra Tô Song Song trong lòng cố gắng kìm nén, cô vô duyên vô cớ bị nhốt ở phòng trà nước, lại bị thương ở chân, theo lý thuyết thì cô phải tức giận lắm, nhưng hiện tại cảm xúc lại lẫn lộn!

Tô Mộ vỗ về Tô Song Song đi về phía trước, vừa muốn bước qua cửa công ty, bạch cốt tinh vốn chỉ âm u nhìn Tô Song Song đột nhiên làm loạn.

Cô ta nhảy đến trước mặt Tô Song Song, giơ tay chỉ cô, tức giận mắng: “Cô là thứ đàn bà không biết xấu hổ, dựa vào việc bò lên giường của tổng giám đốc mà leo lên vị trí trợ lý! Tôi không phục!”

Vừa nói cô ta vừa đem xấp ảnh vốn đang giữ chặt trong tay quăng vào người Tô Song Song, Tô Mộ vừa thấy vội vàng che trước người Tô Song Song, những tấm ảnh trúng cô, rơi lả tả đầy đất.

Vốn dĩ đây là giờ cao điểm, trước cửa công ty lập tức bị bao vây một vòng tròn, những tấm ảnh bị rơi vung vãi trên đất, Tô Song Song cúi đầu lướt nhìn, trong lòng kinh hãi.

Có hình Tần Mặc ôm cô, còn có cảnh bọn họ đi vào nhà trọ, quá đáng hơn là, có cả lúc cô mặc áo ngủ dây nhỏ, bị Tần Mặc ôm vào nhà trọ nữa.

Công nhân bao vây chung quanh có một số người nhỏ tuổi, nhịn không được hiếu kỳ, cúi đầu nhìn những tầm hình kia, vừa nhìn, hô hấp liền dồn dập.

Trong chốc lát, mọi người bắt đầu nhỏ giọng bàn tán, ánh mắt nghi hoặc nhìn Tô Song Song, bởi vì bọn họ đều không biết thân phận thật sự của Tần Mặc.

Tô Mộ có chút sửng sốt, nhìn tấm ảnh Tần Mặc ôm Tô Song Song, đột nhiên hướng về phía bạch cốt tinh nói to: “Người yêu ở cùng một chỗ thân thiết với nhau có làm phiền cô à? Cô đừng ở chỗ này mà làm tổn thương Song Song!”

Bạch cốt tinh vừa nghe, hừ lạnh một tiếng, đưa tay chỉ về ảnh chụp của Tần Mặc trên mặt đất, ánh mắt quét về bốn phía, giống như cô ta chuẩn bị công bố một bí mật quan trọng không bằng.

Cô ta bày ra vẻ đắc ý nói: “Bạn trai? Anh ta là tổng giám đốc của tập đoàn Tần Thị! Tần Mặc! Nếu không quyến rũ, chỉ bằng nhan sắc của cô ta, có thể làm bạn gái anh ấy hay sao?”

Lúc này tiếng hít hơi lớn hơn mười phần so với lúc trước, mà ánh mắt mọi người nhìn Tô Song Song cũng đã chứa đầy sự khinh thường, trong lòng có chút ghen tỵ, bắt đầu chế giễu cô.

Sự rối loạn trước cửa đã ảnh hưởng đến bảo vệ. Hai người bảo vệ liền lôi bạch cốt tinh đi, cô ta thấy mục đích của mình đạt được, đã làm cho Tô Song Song thân bại danh liệt, bắt đầu cười đắc ý.

Lúc cô ta bị lôi kéo liền điên cuồng kêu gào: “Cô cũng chỉ dựa vào kỹ thuật trên giường mà được làm tình nhân thôi!”

Tô Mộ đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, cô nhìn tấm hình trên đất, lại ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, thấy Tô Song Song không có phản ứng, cứ đứng ở đằng kia như vậy, còn tưởng rằng cô cũng bị dọa đến choáng váng.

Tô Mộ mặc dù tức giận vì Tô Song Song đã giấu giếm, nhưng cô vô cùng bao che, thấy có người bắt nạt Tô Song Song, liền không nói hai lời, vén tay áo muốn đánh bạch cốt tinh.

“Chờ một chút!” Ngay tại lúc Tô Mộ nắm được tóc của bạch cốt tinh để đánh, Tô Song Song đột nhiên mở miệng, nàng chống gậy, xoay người, bình tĩnh nhìn bạch cốt tinh đang tức giận nhìn cô trừng trừng.

Tô Mộ đã nổi giận, căn bản không quay đầu lại rống lên với Tô Song Song: “Chờ cái gì! Cô ta phải bị đánh!” Nói xong liền đưa tay muốn đánh bạch cốt tinh, lại bị một người bảo vệ khác kéo lại.

“Tô Tô, tôi không sao mà!” Tô Song Song tỉnh táo nói, Tô Mộ nghe giọng nói của Tô Song Song lập tức dừng động tác, quay đầu nhìn cô.

Cái nhìn này, Tô Mộ nhanh chóng không gây rối nữa, ngược lại nhìn về phía bạch cốt tinh đang đắc ý, trong mắt Tô Mộ lộ ra vẻ hưng phấn, chờ xem kịch vui.

Tô Song Song tính cách rất tốt, nhưng nếu cô tức giận thì không phải trái hồng mềm, mà là một viên đá cứng, có thể đập chết ngươi!

“Cô dựa vào cái gì nói tôi cùng anh ấy có gian tình?” Tô Song Song đưa tay chỉ tấm ảnh trên đất, chớp mắt nhìn chằm chằm vào bạch cốt tinh ở đối diện.

Bạch cốt tinh có chút khinh thường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu như không phải cô quyến rũ tổng giám đốc, cô làm sao có thể trực tiếp nhảy lên làm trợ lý thân cận của Tổng giám đốc?”

Bạch cốt tinh cố ý nhấn mạnh chữ “thân cân”, nói xong còn nhìn xung quanh một chút, thấy mọi người đều lộ vẻ khinh thường, cô ta càng thêm đắc ý.

“Tôi thế nào? Tôi đang là nghiên cứu sinh, mặc dù không bằng các người ra nước ngoài học chuyên môn như rùa biển dát vàng, nhưng kiến thức tôi học ở đại học là tốt nhất rồi, học chuyên nghiệp cùng với công việc này là phù hợp nhất.”

“Ta đã xem qua thể lệ của tuyển dụng, tập đoàn Tần Thị tuyển dụng trợ lý đi làm thêm, đối với người học chính quy chuyên ngành đều được.”

Ban đầu Tần Mặc phân cho Tô Song Song làm người quản lí thời gian, mặc dù cô mừng rỡ như điên, nhưng cảm thấy không làm gì mà hưởng lộc, cho nên lập tức tìm hiểu tiêu chuẩn của thông báo tuyển dụng, thấy mình thích hợp mới tới làm.

Dù là chức vụ là trợ lí nhưng không liên quan đến Tần Mặc, cô không thể nào có cơ hội tiếp xúc được, cô cảm giác mình có thể làm được, hơn nữa có thể làm rất tốt, cho nên giờ phút này Tô Song Song hoàn toàn không lo lắng.

“Tôi rất thích Thục Tiên Truyện, trong tác phẩm này, mỗi nhân vật tôi đều hiểu rõ, cho dù là chỉ là một vai phụ, tôi cũng nhớ rất kỹ.”

Tô Song Song chậm rãi thở phào một cái, tiếp tục nói: “Tôi có thể thuộc rõ từng tình tiết, mỗi một trang tôi đều vẽ không dưới mười lần. Nếu các ngươi không phục, có thể cùng tôi so xem ai hiểu rõ Thục Tiên Truyện hơn, ai có thể đảm nhiệm vị trí trợ lý này hơn tôi?”

Giọng nói của Tô Song Song không lớn, cũng rất dịu dàng, không hề mạnh mẽ, thế nhưng lại khiến người ta cảm nhận một loại sức mạnh bền bỉ,mọi người không thể xem thường. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào bạch cốt tinh, cuối cùng chậm rãi mà hỏi: “Tại sao tôi không thể đảm nhiệm chức vụ này?”

Nhân viên xung quanh nghe xong sự nỗ lực của Tô Song Song, có chút xúc động, nhìn ánh mắt của cô trở nên phức tạp, không hề chứa sự khinh bỉ.

Bạch cốt tinh bị Tô Song Song chọc giận, có chút bối rối. Tô Song Song đều nói sự thật, ngoại trừ việc Tô Song Song biết Tần Mặc, cô làm ở chức vụ này đúng là không có gì là bất ổn.

Dù sao chỉ là một tháng đi làm thêm, đừng nói học chính quy, chỉ cần là một người có bằng cấp về hội họa cũng có thể làm được.

Đột nhiên trong ánh mắt cô ta lóe lên một tia độc ác, nhằm vào việc Tô Song Song nằm ở giường Tần Mặc, hét lên the thé: “Vậy cô giải thích như thế nào về việc của cô và tổng giám đốc nhỉ, tại sao cô lại leo lên giường anh ta?”

P.s: Mấy nay nhận được sự nhiệt tình ủng hộ của các bạn, chúng mình rất vui. tiếp tục event nào mn :)