Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 76

Chương 46: Hình ảnh quá mức quá hoàn mỹ

Editor: Xẩm Xẩm

“Tần thiếu!” Thẩm Ôn Uyển vẫn muốn vùng vẫy một chút, khẽ gọi một tiếng, nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần Mặc so với vừa rồi còn lạnh lùng hơn, cô đột nhiên không dám tiếp tục dò xét.

“Ba em nhờ em đến đưa cho anh bản vẽ đồ trang sức”. Thẩm ôn uyển cuối cùng im lặng, thận trọng đứng ở cửa, ngay thở cũng không dám thở mạnh.

Tần Mặc cúi đầu nhìn túi văn kiện trong tay Thẩm Ôn Uyển, cũng không có ý muốn nhận, anh trực tiếp xoay người vào nhà, chỉ để lại một câu nói: “Chuyện công thì phải tìm thư ký của tôi.” Nói xong Tần Mặc liền bước vào phòng, đóng cửa lại.

Vừa đóng cửa, Tô Song Song quơ quơ chân bị thương, trong lòng cảm khái: Cũng may Tần Mặc kịp thời chạy tới, nếu không chân cô chắc không chỉ đơn giản là gảy xương.

“Cám ơn anh!” Tô Song Song thật lòng nói ra, Tần Mặc ngược lại không có cảm xúc gì, trực tiếp đem Tô Song Song đặt lên giường.

Ngay sau đó Tần Mặc lấy ra một tấm card trong túi áo, đặt ở mép giường nói: “Cô muốn ăn cái gì thì gọi số điện thoại này kêu bọn họ mang đến.”

Tô Song Song biết Tần Mặc nhất định là có rất nhiều tiền, nhưng khi cô nhìn thấy tấm card màu vàng nằm lẳng lặng ở trên giường, vẫn là hít vào một hơi, đây là thẻ vip của một nhà ăn rất lớn!

Tô Song Song cúi đầu suy nghĩ một chút, cân nhắc nói: “Cái đó… Boss, anh rất nhiều việc, tôi nghĩ tôi nên trở về phòng mình.

Tần Mặc không nói gì nhiều, chỉ cúi người xuống, lại đem Tô Song Song bế lên, sau đó mở cửa, nhìn thấy Thẩm Ôn Uyển vẫn đứng ở ngoài cửa, anh trực tiếp xem nhẹ, giống như không hề thấy cô ta.

Tô Song Song cũng cố ý không nhìn cô ta, cô thật sự là sợ phải nhìn gương mặt oán hận của Thẩm ôn uyển, quá ảnh hưởng đến khẩu vị của cô.

Tần Mặc đặt Tô Song Song lên giường, sau đó phải trở về để lấy nạng và thẻ đồ ăn. Tô Song Song mới ngồi vào giường, liền chống người, lục lọi tủ đầu giường.

“Tìm cái gì?” Tần Mặc nghe tiếng động, xoay người lại nhìn cô, theo bản năng liền muốn đưa tay giúp cô.

Lúc này Tô Song Song rút ra hai tấm thẻ ngân hàng từ bên dưới tủ, nhìn qua một chút, sau đó để lên trên tay của Tần Mặc.

Thẻ ngân hàng đặt trong tay Tần Mặc, Tô Song Song mặc dù bày ra dáng vẻ hào sảng, nhưng thật ra lại không dám nhìn chúng, bởi vì cô rất sợ mình sẽ không nhịn được mà đòi lại.

“Trả lại anh tiền thuốc thang, mật mã là 5 1851 8…” Tô Song Song nói xong liền vô lực ngả người về phía sau tựa vào gối đầu, cô cảm thấy mình đang rất cố gắng để buông lỏng tâm tình.

Bởi vì vào giờ phút này, cô phá sản! Phỏng chừng sau nửa tháng cũng chỉ có thể làm bạn với mì sợi tự cán! Mì ăn liền cũng là xa vời!

Tần Mặc cầm hai tấm thẻ ngân hàng lên, không khách khí lật một cái, thuận miệng hỏi một câu: “Có bao nhiêu tiền?”

“3000…” Tô Song Song hơi chần chừ, dù sao ngày hôm qua cô cũng phải vào trong bệnh viện tốt nhất của thành phố, cũng không biết tiền trong thẻ ngân hàng có đủ hay không, nhưng đây đã là toàn bộ tài sản của cô.

Tần Mặc nghe xong liền nhíu mày, anh cũng nhìn ra đây là toàn bộ của Tô Song Song, chẳng qua là không nghĩ tới cô làm sao có thể nghèo như vậy? Không trách được dinh dưỡng không đầy đủ.

Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc nhíu mày, lập tức liền cảm giác mình không đủ tiền, chà xát tay của mình, lỗ tai hơi hơi phiếm hồng, có chút ngượng ngùng: “Cái đó… Nếu là không đủ, còn thiếu bao nhiêu, anh nói cho tôi biết, đợi tôi nhận tiền lương rồi sẽ trả anh.”

Tô Song Song trong lòng lại nghĩ, xem ra lúc này chỉ có thể gọi Tô Mộ vay tiền để qua ải này. Tô Song Song thật sự sợ Tần Mặc sẽ nói ra một con số khổng lồ, cô như ngừng thở, khẩn trương chờ đợi.

Nhưng Tần Mặc lại đem thẻ ngân hàng kia đặt ở trên bàn, Tô Song Song không hiểu ngẩng đầu nhìn anh.

Ngón tay thon dài của Tần Mặc nhẹ nhàng gõ một cái lên thẻ ngân hàng, nói: “Cô coi như là… Bởi vì công việc nên mới bị thương, công ty sẽ chi trả cho cô.”

Tô Song Song lần đầu cảm thấy lời nói của Tần Mặc êm tai như vậy, đôi mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm nhất thời cười híp lại, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững hình tượng, nín cười hỏi một câu: “Thật?”

” Ừ.” Tần Mặc không cảm xúc gì đáp một tiếng, khiến tâm trạng của Tô Song Song như trăm hoa đua nở, cô ôm gối cười rồi lại cười, chuyển động ánh mắt đến, thận trọng hỏi: “Tiền ba bữa cơm cũng thanh toán?”

Tần Mặc nhìn Tô Song Song vui vẻ, không biết vì sao cũng thấy tâm tình tốt theo, anh thấy Tô Song Song thật sự là quá dễ dàng thỏa mãn.

Thật ra thì Tô Song Song chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi một câu, căn bản không ôm hy vọng gì, vừa thấy Tần Mặc gật đầu, cô cười đến mắt cũng sắp híp lại rồi, đột nhiên cảm thấy hình tượng của Tần Mặc như cao lớn hơn rất nhiều!

“Tôi đi làm, cô có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi.” Tần Mặc vừa nói vừa để thẻ đồ ăn lên bàn: “Hoá đơn tôi trả.”

Tô Song Song nhìn tấm thẻ màu vàng rực rỡ kia, gật đầu một cái, thấy Tần Mặc phải đi, tự dưng đưa tay ra kéo áo anh.

Tần Mặc cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang kéo y phục của mình, sau đó tầm mắt dời lên chống lại ánh mắt đang vội vàng của Tô Song Song, trong mắt lộ ra nghi hoặc.

“Boss, không ăn chung nhỉ?” Tô Song Song nói xong thu ngón tay lại rồi chỉ vào đồng hồ trên tường: “Mới bảy giờ.”

Tần Mặc biết Tô Song Song bình thường không thích cùng anh ăn cơm, cho nên lần này nhìn thấy cô bị thương, không muốn để cô mất vui, nên định đi ra ngoài ăn.

Không nghĩ rằng Tô Song Song giữ anh lại ăn cơm, đây là lần đầu tiên cô thành tâm thành ý muốn ăn cơm cùng anh. Tần Mặc trầm mặc, sau đó khe khẽ gật đầu.

Tô Song Song một mực khẩn trương nhìn Tần Mặc, lần bị thương này, Tần Mặc lo toan chạy trước chạy sau thế nào cô đều thấy ở trong mắt.

Tô Song Song mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đối với Tần Mặc hết sức cảm kích, cho nên liền muốn vì anh làm chút gì.

Lại nói ăn của anh, ở nhà anh, Tô Song Song thật sự không thể một mình tận hưởng một bữa ăn thịnh soạn mà để cho Tần Mặc đói bụng được.

Thật ra thì Tô Song Song đúng là suy nghĩ nhiều, Boss coi như không cùng cô ăn cơm, cũng không đến mức đói bụng!

Tô Song Song cứ như vậy thấp thỏm bất an bị Tần Mặc chăm sóc hai ngày, chờ đến ngày thứ ba, đã có thể linh hoạt sử dụng nạng, rốt cuộc không thể ngồi yên nữa.

Cô đưa tay ra xoa xoa bụng, sau đó rời giường, dự định không ngồi một chỗ nữa, coi như lương tâm của cô có thể chịu được, thân thể của cô cũng không chịu nổi, nếu còn tiếp tục như thế, cô sẽ chết vì béo!

Cho nên Tô Song Song đưa ra một quyết định nghiêm túc, cô muốn đi làm!

Tần Mặc ngược lại không phản đối, Tô Song Song bị thương cũng không nặng, chỉ cần không hoạt động nhiều là được rồi, cô đi làm cũng chỉ ngồi vẽ, cho nên cũng đồng ý.

Lúc Tô Song Song ngồi trên xe của Tần Mặc xe đi tới trước cửa công ty, Tần Mặc dự định giống như ngày thường ôm cô vào, Tô Song Song lập tức kinh hoàng, lắc đầu một cái.

“Boss, anh để cho tôi sống lâu một chút đi, nếu anh còn ôm tôi đi vào, có thể lần sau không phải là tôi bị tạt nước nữa, mà là phải bị tạt a xít rồi!”

Tô Song Song nghĩ tới đám con gái mê trai kia, liền nhạn ra hoàn cảnh của mình quá nguy hiểm, cũng không cần có thêm thù hận nữa.

Nàng vừa nói vừa quơ nạng, sau đó gọi một cú điện thoại cho Tô Mộ, để cô ấy tới đón cô.

Tần Mặc nghe xong, yên lặng không nói, môi mỏng mím lại rất chặt, Tô Song Song chuẩn bị tốt cho chính mình xong lại thấy Tần Mặc không lên tiếng, quay đầu liếc anh một cái, thấy anh không vui, cô liền cảm giác mình hơi quá đáng.

Tô Song Song vội vàng thay đổi, ra vẻ lấy lòng cười, nịnh nọt Tần Mặc: “Boss, không phải tôi nghĩ đến anh sao, anh là người khiêm tốn, không cần làm như vậy đâu.”

“Tôi không thích tổng giám đốc quá gần gũi với người khác,hình tượng tổng giám đốc lạnh lùng bá đạo vẫn thu hút hơn!”

Tần Mặc nghe Tô Song Song nói, tâm tình hòa hoãn đi một chút, nhưng vẫn thấy bất đắc dĩ.

Có lúc anh rất muốn gõ đầu Tô Song Song, nhìn xem đầu cô rốt cuộc làm từ cái gì, sao lại toàn có những suy nghĩ kỳ quái?

Anh đưa tay ra đỡ Tô Song Song, để cho cô giữ chắc nạng, nhìn Tô Song Song cố gắng giữ nạng, trên trán nổi lên một lớp mồ hôi mỏng, đột nhiên đè thấp giọng nói một câu: “Sẽ không để cô bị thương nữa.”

“Ừ ?” Tô Song Song đang cố gắng giữ nạng, không nghe rõ Tần Mặc nói gì, cô thật vất vả để giữ được, sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

Tần Mặc lúc này đang khom người đỡ cô, hai người rất gần, Tô Song Song ngẩng đầu lên, trán cô liền chạm qua mặt anh.

Khi cô dừng lại, cùng Tần Mặc bốn mắt nhìn nhau rất gần, môi cô chỉ thiếu vài phân nữa là chạm vào môi anh.

Tô Song Song bị dọa sợ, liền hít vào một hơi, trực tiếp ngửa đầu về đằng sau, Tần Mặc liền đặt một bàn tay để lên hông cô, kéo cô vào trong ngực, khuôn mặt hai người lại gần sát nhau, hô hấp dây dưa.

“Chà chà!” Cách đó không xa, Tô Mộ đang nhìn lén thật sự là không nhịn được, hưng phấn phát ra một tiếng, cô liền vội vàng vươn tay che miệng của mình. (=.=Trời ơi Tô Mộ bình thường cơ trí thế mà, tự dưng bóng đèn thế k biết)

Đáng tiếc đã chậm, Tần Mặc đã nghe thấy, quay đầu nhìn lại, bầu không khí mờ ám bao quanh anh và Tô Song Song cũng thoáng chốc tan thành mây khói.

Tần Mặc vừa quay đầu, Tô Song Song cũng kịp phản ứng, vừa nghĩ tới Tô Mộ ranh ma lại thấy cô và Tần Mặc như vậy, cô liền chống nạng cách xa Tần Mặc một chút.

“Tô Tô, giúp tôi!” Tô Song Song dự định nói sang chuyện khác, chỉ tiếc chiêu này đối với Tô Mộ cũng vô dụng.

Tô Mộ còn không biết thân phận boss của Tần Mặc, chỉ coi là hàng xóm của Tô Song Song, liền chậm chạp đi đến, trên mặt là nụ cười mờ ám.

Cô vừa đỡ Tô Song Song, vừa nói nhỏ: “Hình ảnh quá đẹp, tôi thật sự là không đành lòng phá hư! Là tôi khiến hai ngươi bị hỏng mất chuyện lớn, là tôi không đúng, xin lỗi nhé!”

Tô Song Song nhất thời xạm mặt lại, vội vàng cho Tô Mộ một cái nháy mắt, nhưng Tô Mộ đang rất hưng phấn nên không có chú ý.

Tô Song Song không thể làm gì khác hơn là quay đầu nhìn Tần Mặc, cố trấn định cười khan giải thích: “Đừng nghe cô ấy nói bậy.”

Trong nội tâm cô lại đang than khóc, sao cô lại quên nói với Tô Mộ, anh không chỉ đơn thuần là hàng xóm, mà còn là boss!

Bà già ế chồng này lại dám đùa giỡn Boss như vậy, đúng là vuốt râu hổ mà!