Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 7

Chương 6:

Editor: xamxam

Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cô là vị hôn thê của tôi?” Tần Mặc lạnh lùng mở miệng, Tô Song Song cảm thấy sự trầm mặc của anh lúc này thật đáng sợ, như sắp có giông bão xảy đến, nghĩ lại dùng sức lắc đầu.

“Thật ra tôi thấy đề nghị này cũng không tệ.”

Tần Mặc không chút để ý đến Tô Song Song nói, cô lại tưởng mình nghe không rõ, mở to đôi mắt nhìn anh. Cô cảm thấy cuộc nói chuyện này như là anh nói gà, cô nói vịt, tại sao càng nghe càng không hiểu.

“Gì?” Tâm trạng cô bây giờ rất kích động, mắt vẫn cố mở thật to, dường như hiện tại đây chính là phương thức duy nhất để cô bộc lộ sự khiếp sợ trong lòng ra bên ngoài.

Cô gãi gãi lỗ tai của mình, cô nghĩ mình đã nghe lầm rồi, nhưng ngay lúc này Tần Mặc đột nhiên dừng xe ở bên đường, quay đầu sang nhìn cô, trong mắt đượm vẻ lạnh lùng:

“Cô đã muốn làm vị hôn thê của tôi, tôi cũng có thể đồng ý.”

“…” Tô Song Song cảm thấy có điểm gì đó bất thường, cô liền đưa tay lên sờ trán mình, không có sao mà, xem ra không phải do cô bị ốm đến mức xuất hiện ảo giác. Ngay sau đó, cô chuyển hướng chụp mạnh tay lên trán của Tần Mặc, dù chưa cảm nhận được rõ ràng đã bị anh gạt tay ra, nhưng cũng rất bình thường.

“Không nóng? Vậy tại sao anh lại mê sảng gì thế?”

Tô Song Song nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tần Mặc, cho rằng tên cầm thú này nhất định là đã bị cô kích thích quá độ rồi, chắc chắn tinh thần đang xảy ra vấn đề, trong mắt nhanh chóng hiện vẻ thương cảm.

Cô suy nghĩ một chút, lựa lời an ủi anh: “Anh đừng tự gây áp lực cho mình quá, yên tâm đi, tôi từ trước đến giờ vẫn luôn tốt bụng sẽ tha thứ cho hành vi tối qua của anh. Sau này tôi cũng sẽ không tìm đến anh để gây phiền toái nữa, nếu anh muốn, tôi còn có thể đi tìm bạn gái anh để giải thích hộ anh.”

Tô Song Song dứt lời cũng tự thấy bản thân mình thật sự quá cao thượng. Trong mắt Tần Mặc dần hiện ra vẻ không kiên nhẫn, anh từ trước đến giờ chưa bao giờ muốn nói nhiều, liền đi thẳng vào vấn đề: “Ông tôi bị bệnh, muốn tôi kết hôn, cô đã phá hỏng hôn sự của tôi, hẳn cũng nên bồi thường lại chứ!”

“!” Tô Song Song ngàn lần, vạn lần đều không nghĩ tới Tần Mặc lại vô sỉ như vậy. Rõ ràng là cô tốt bụng giúp anh ta thoát khỏi người phụ nữ kia, thế nào lại thành cô là người phá hỏng hôn sự của anh ta?

“Tôi thèm vào! Anh có thể mặt dày hơn nữa không?”

Tô Song Song tự ý thức được bản thân vẫn còn đang đi nhờ xe của người ta, hết sức đè nén tâm trạng của mình lại, lời nói đã rất cố gắng uyển chuyển hơn một chút. Thế nhưng tên cầm thú này quả thực đã khiến cô đạt đến mức giới hạn rồi, Tần Mặc này thực sự quá bất thường. Nếu không tại sao anh ta luôn để người khác gọi mình là Tần thiếu, không phải Tần thiếu nghe rất giống cầm thú sao, con người này để chỉ số thông minh đi đâu hết rồi.

Tần Mặc khẽ nhíu mày, giống như không hiểu Tô Song Song đang nói gì, vừa mở miệng đã đầy sự kích động:

“Tôi thỏa mãn nguyện vọng của cô, cô giúp tôi ứng phó ông nội, đối với cô hay tôi đều có lợi . . .”

“Tôi khi nào thì nói trở thành vị hôn thê của anh là nguyện vọng của tôi ?”

Tô Song Song kịp thời cắt đứt lời anh, mở to mắt, càng ngày càng không hiểu cách suy nghĩ của Tần Mặc.

“Vậy tại sao trước mặt Thẩm Nhu cô nói muốn?”

Tần Mặc không hiểu Tô Song Song, vừa mới rồi rõ ràng chính người con gái này còn ôm lấy anh khóc đến thảm thương, ra vẻ không phải là anh thì sẽ không lấy chồng nữa.

Anh cau mày lại: “Như vậy có thể đảm bảo lợi ích cho cả tôi và cô.”

“. . .”

Tô Song Song bây giờ nhìn Tần Mặc tựa như nhìn một tên dị biệt, cô rốt cuộc cũng rõ ràng tại sao mình không hiểu lời nói của Tần Mặc.

Tần Mặc chắc chắn là tên tự kỷ quá mức, cô khẽ giật giật khóe miệng, vì để chứng minh suy đoán của chính mình, hỏi một câu: “Tiểu cầm thú, anh có bạn gái bao giờ chưa?”

Tần Mặc lại tiếp tục cau mày, lạnh lùng liếc nhìn Tô Song Song: “Tôi nói một lần cuối cùng, tên tôi là Tần Mặc.”

Tô Song Song ngay lập tức nhận thấy sự nguy hiểm trong lời nói của anh mang, nhất thời nhận ra bản thân đã quên mất tình hình hiện tại, vội vàng điều chỉnh tư thế ngồi nghiêm chỉnh, gật gật đầu:

“Đúng! Đúng! Tần Mặc! Tôi cần nói thẳng, tôi không muốn làm vị hôn thê của anh!”

Tần Mặc quay đầu sang nhìn thẳng vào Tô Song Song, môi mỏng khẽ mím lại. Anh nhìn cô giống như nhìn một món đồ cổ đang trong lúc thê thảm nhất, anh muốn dự định đem nó mang về cùng thực hiện lợi ích to lớn. Kết quả, món đồ cổ này mở miệng, nó tình nguyện bị hủy diệt cũng không cùng anh về nhà.

Tô Song Song nói lại một lần nữa: “Chính xác là như vậy! So với tôi không phải nam mà là nữ còn thật hơn!”

Nói xong lại sợ Tần Mặc không tin, tưởng rằng cô nói dối, còn giơ tay lên thề thốt. Lúc này Tần Mặc không nhìn cô, chỉ lạnh lùng ra lệnh: “Xuống xe.”

“?” Tô Song Song không theo kịp tâm tình của Tần Mặc, liền ngẩn người ra. Anh chậm rãi nhắc lại một lần nữa:

“Cô đã không phải vị hôn thê của tôi, vậy cô và tôi không có bất cứ quan hệ nào. Xuống xe.”

Xe anh không chở người lạ! Tô Song Song bị Tần Mặc làm cho sửng sốt, cực kỳ phẫn nộ, anh nghĩ chỉ một mình cao ngạo được thôi sao.

Cô hung hăng trừng mắt nhìn Tần Mặc một cái, than thở một câu: “Thảo nào anh không thể có được bạn gái! Cả đời anh cũng đừng nghĩ tìm được bạn gái!”

Tô Song Song xuống xe, còn không quên sập mạnh cửa xe, đứng bên đường, nhìn chiếc xe màu đen sang trọng chạy qua trước mặt mình.

Chiếc xe rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của cô, tâm tình ngay lập tức trở nên khó chịu, liền cúi đầu lục lọi túi áo, dự định gọi xe về nhà.

Nhưng khi thấy trong ví tiền chỉ có vài đồng lẻ thì mới nhớ tới việc mình vừa mới đem tất cả tiền để thuê xe đuổi theo Tần Mặc, ngay cả vài hào thừa còn lại cũng bị ép mua báo.

Đừng nói gọi taxi , cho dù là xe bus cô cũng không trả nổi!

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhất thời khóc không ra nước mắt. Nơi này cách nhà rất xa, đi bộ cũng phải mất hai tiếng.

Cô không cam lòng giật giật túi áo nhưng căn bản là không có ra thêm đồng nào. Tô Song Song mờ mịt đứng tại chỗ, tức giận nghĩ: Cái này đúng là tự gây họa thì không thể sống!

Tô Song Song vẫn đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, hi vọng Tần Mặc có thể còn chút phong độ đàn ông, sẽ nhanh chóng quay xe về, sau đó ngay lúc cô vừa ngẩng đầu, ra hiệu bảo mình lên xe.

Nhưng cô đã đứng đây chờ được mười phút, vẫn chưa thấy Tần Mặc, mà ngay cả một chiếc xe màu đen cũng không có.

Tô Song Song đành phải đi bộ, mỗi bước đi đều cố tình giậm mạnh chân để phát tiết buồn bực: tiểu cầm thú, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh!

Kể cả thế, Tô Song Song vẫn ủ rũ cúi đầu, miệt mài đi bộ về nhà mình, trong thâm tâm đau khổ đến mức khóc không ra nước mắt.