Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 65

Chương 41: Cách làm cũ rích (p2)

Editor: Xẩm Xẩm

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nói xong, Tô Song Song vô cùng bối rối đi ra ngoài, mới vừa khép cửa lại, cô đã nặng nề tựa vào cửa phòng làm việc, nhẹ nhàng thở ra, đưa tay ôm lấy hai bên mặt vô cùng nóng.

Tô Song Song không rõ lý do cau mày lại, vươn tay vuốt vuốt trán, rõ ràng không nóng, cô đang bị làm sao vậy?

Tuy nhiên, cô chỉ hoang mang vài giây, liền bỏ chuyện này ra đằng sau, trực tiếp đi về phía gian phòng trà nước.

Tô Song Song vừa đi ra ngoài, Tần Mặc đã ngẩng đầu, ngón tay cầm bút máy lạnh lẽo, anh vô thức thở dài, đối với người phản ứng chậm như Tô Song Song, anh thực sự có chút bất đắc dĩ.

Ở chỗ quẹo đi đến gian trà nước, Tô Song Song vẫn chưa kịp đi vào đã nhìn thấy có hai nữ nhân viên đang đứng nói chuyện phiếm ở bên trong, cô nhanh chóng mỉm cười chào hỏi.

Hai cô gái kia liếc mắt nhìn cô một cái, đầu tiên là kinh ngạc một chút, sau đó là khinh miệt, trực tiếp lắc mông rời đi, một chút cũng không thèm để ý đến Tô Song Song.

Thái độ này của bọn họ khiến Tô Song Song cảm thán trong lòng không thôi, xem ra nhân viên của Tần Mặc cũng kiêu ngạo như anh, xoay người, làm mặt quỷ. Hai người này đúng là nhân tài kiệt xuất kiêu ngạo, tinh anh trong tinh anh!

Tô Song Song nhíu nhíu mày, không thèm để ý, cô có thể tự hiểu, cho dù được làm việc trong Tần thị nhưng cô cũng giống như Tô Mộ chỉ là một nhân viên nhỏ mà thôi.

Cho nên, những đám Bạch Cốt tinh này luôn tỏ thái độ khinh miệt thế nào, cô cũng không quan tâm, dù sao cô ở đây đến khi nào Thục tiên truyện hoàn thành cũng sẽ rời đi, nên không cần phải hao tổn tinh thần lấy lòng làm gì.

Tô Song Song đi vào, gian trà nước vừa nãy chỉ có hai cô gái kia giờ cũng ra ngoài rồi, cô nhún nhún vai tỏ vẻ không để tâm, tầm mắt chỉ đặt vào chiếc máy pha cà phê hiện đại kia.

Cô tấm tắc khen hai tiếng, pha cà phê bằng chiếc máy hiện đại như thế này là lần đầu tiên cô thử làm, bình thường cà phê Tần Mặc uống đều được đặt mang đến từ một nhà hàng lớn.

Chỉ tiếc cô thật sự không biết pha như thế nào, chỉ nhớ Tần Mặc mỗi lần đều chỉ uống hết cà phê trong một lần.

Tô Song Song nghĩ đến đây, cũng đã pha xong được một tách cà phê, trong lòng cô rất vui vẻ, nghĩ tới việc Tần Mặc chắc sẽ rất cảm kích cô.

Chỉ là lúc cô đi ra đến cửa, vô cùng sửng sốt phát hiện ra cửa đã bị khóa, cô dùng lực lôi kéo, nhắm mắt lại rồi hít một hơi thật sâu.

Cô lại mở mắt, nhìn thoáng qua cánh cửa cao hơn cô rất nhiều, trong mắt đưa tới khinh thường, cô đúng là vạn lần đều không có nghĩ đến, mấy cô gái kia lại làm loại chuyện ngây thơ này với mình.

Tô Song đứng nguyên tại chỗ, gõ gõ cửa, cũng chẳng hy vọng nhiều rống lên một tiếng: “Có ai không, tôi bị nhốt ở bên trong rồi!”

Quả thật bên ngoài không có ai đáp lại nhưng Tô Song Song lại nghe được tiếng bước chân rất nhỏ, thật sự vô cùng kỳ quái.

Cô nhắm mắt lại, hít vào một hơi, đè xuống lửa giận trong lòng. Cô cúi đầu nhìn tách cà phê trên tay, rồi quay đầu lại quét ánh mắt một vòng quanh phòng, nhìn thấy chiếc ghế, đôi mắt sáng ngời.

Gian trà nước không phải là không gian khép kín, nó chỉ cao hơn Tô Song Song một chút, phía trên có một không gian mở rất lớn.

Tô Song Song nghĩ thầm những người hãm hại cô chắc là bây giờ đang ở ngoài đợi xem náo nhiệt, cô lặng lẽ mang chiếc ghế tới cửa, trực tiếp giẫm lên.

Đầu của cô vừa mới lộ ra thì nhìn thấy có bóng người, còn chưa kịp phản ứng, sao lại có người cao như thế chứ, liền ngay sau đó có một chậu nước rót xuống người cô, đem cho cô một cái lạnh thấu tâm can.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là: “Khinh bỉ.” Người nào nhàm chán ngây thơ đến mức vẫn còn chơi mấy trò của học sinh trung học thế này, sau đó bực bội giẫm chân, lại quên mất mình đang đứng trên ghế, gót giày bị lệch ra, cô trực tiếp bị ngã từ trên ghế xuống.

Cô vừa bị rơi xuống đất, có nghe thấy mang máng âm thanh lê chiếc ghế từ bên ngoài vọng đến, cô lắc đầu, muốn chống tay đứng dậy, lại cảm thấy cả người đau nhức.

Tô Song Song liền không dám di chuyển, sợ chỗ nào trên người té bị hỏng mất, cô chậm chạp lấy điện thoại trong túi áo ra, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại nhân vào tên của Tần Mặc

“Ừ?” Tần Mặc nhanh chóng nghe máy, Tô Song Song nghe thấy lời đáp gọn lỏn của anh thì đã cảm thấy hối hận, tại sao cô không gọi cho Tô Mộ mà lại gọi cho tên tiểu cầm thú này chứ.

Chỉ là Tô Song Song chẳng có thời gian đi nghiên cứu tại sao mình lại nghĩ đến Tần Mặc đầu tiên mà thôi, chẳng có thời gian mà kiêu căng nữa, bởi vì đau đớn trên người cô ngày càng kịch liệt, cô rầm rì một tiếng: ”Tần Mặc, tôi ngã bị thương, mau tới cứu tôi!”

“A …” Cô còn đang muốn tố cáo những người đó, khiển trách nhân viên của anh thì Tần Mặc đã nhanh chóng cúp máy.

Tô Song Song nghe thấy tiếng cúp điện thoại, không hiểu sao cảm thấy rất mất mát, cô bĩu môi, không biết tại sao mình lại cảm thấy rất ủy khuất chỉ muốn khóc?

Cảm giác ủy khuất này bao phủ khiến cho cô cảm thấy lạnh lẽo rùng mình một cái, cô vươn tay lau mặt, tất cả đều là nước mắt.

Bây giờ cô mới phát hiện ra cô không chỉ vì ủy khuất mới thấy lạnh mà còn vì cả người đang bị ướt.

Tô Song Song thở dài, cô cũng không có đau thương quá nhiều, có lẽ bởi vì ngay từ đầu đã cảm thấy không thể trông đợi được vào sự nghĩa khí của tiểu cầm thú, hơn nữa, trong tiềm thức cô cũng không muốn để Tần Mặc nhìn thấy mình chật vật như thế này.

Cô vừa định cầm lấy điện thoại, gọi cho Tô Mộ xin giúp đỡ, nhưng chưa kịp đưa tay ra thì có tiếng mở khóa.

Ngay sau đó, cửa được mở ra, Tô Song Song dừng lại một chút, mạng mẽ quay đầu về phía cửa, lòng cô lại bắt đầu điên cuồng nhảy dựng lên.

Chỉ là khi người mở cửa xuất hiện, người cô muốn thấy nhất lại không phải, là Âu Dương Minh đến.

Không biết tại sao, Tô Song Song lại dâng lên cảm giác mất mát trong lòng, không thể khống chế không biểu lộ ra mặt, cô đang ngồi trên đất, cái cúi đầu của cô khiến thần sắc của Âu Dương Minh hơi xấu hổ.

Tô Song Song biết, vẻ mất mát của cô nhất định là đang biểu hiện rất rõ ràng, cô cảm thấy bản thân rất hèn mọn, lập tức gượng cười, cố gắng giảm bớt sự xấu hổ của cả hai.

“Âu Dương phó tổng, tôi ngã sấp xuống, có vẻ chân đã bị thương …” Cô vừa nói, vừa muốn nhúc nhích nhưng lại đau đến nhíu lông mày.

Âu Dương Minh ngay lập tức ngồi chồm hổm xuống, vươn tay xem xét chỗ khớp xương trên chân cô, cẩn thận xoa nắn, không thấy có dấu hiệu gẫy xương mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tôi mang cô đi bệnh viện nhé!” Âu Dương Minh vừa dứt lời, anh lại vươn tay ra ôm lấy Tô Song Song từ trên mặt đất, không để ý chút nào đến việc quần áo của cô đang ướt đẫm dây sang cả áo khoác của anh.

Chỉ là anh vừa ôm cô đứng dậy, thì Tần Mặc xuất hiện, thở dốc vô cùng gấp gáp, đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn bọn họ không chút kiêng dè.