Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 64

Chương 41: Cách làm cũ rích (p1)

Editor: Xẩm Xẩm

Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

Thật ra việc Tần Mặc gọi Tô Song Song đến thảo luận về kết cục của Thục tiên truyện chỉ là cái cớ, anh đã sớm viết xong kết cục từ lâu, giờ chỉ là cho cô nghía qua một chút.

Nhưng cho dù như vậy, Tô Song Song vẫn rất hưng phấn, lời ít mà ý nhiều, tất cả chỉ có mười mấy chữ, kết cục này khiến cô khó kiềm được phấn khích trong lòng.

Cô dừng bước, thân thể mong manh đứng trước bàn làm việc của anh, hỏi: “Anh định để Tần Đại thần và Song Song ở cùng một chỗ sao? Còn Đệ nhất tiên nữ trên thiên giới Na Na thì sao?”

Đến giờ, cô vẫn rất khó tin, Song Song chỉ là một tiểu tiên nữ nhỏ, sao có thể độc chiếm được Tần đại thần chứ, anh ấy là nam chính trong Thục tiên truyện mà, cô dù rất vui mừng nhưng cũng thấy sợ hãi kết cục như thế này có thể không làm hài lòng bạn đọc.

Nữ chính luôn luôn tỏa sáng rực rỡ trong truyện giữa đường lại bị một tiểu tiên nữ chạy đến cướp người yêu, trong thâm tâm cô kêu gào một tiếng: Chẳng nhẽ mình đang nằm mơ sao?

Tô Song Song đã sớm không che giấu được ý cười trên mặt, đổi lại là một người khác tự nhiên lại được lấy nguyên mẫu cho một nhân vật chính trong Thục Tiên truyện, chắc cũng khó mà kiềm chế được tâm trạng vui thích, cô chỉ cười ra mặt, là đã có tiền đồ lắm rồi.

Cô híp mắt lại, rụt rè nhìn Tần Mặc hỏi: “Kết thúc như vậy không tốt lắm? Có cảm giác như tác giả rất tùy ý?”

Tuy thế nhưng ý cười nồng đậm trên mặt đã sớm bán đứng cô: đổi Song Song thành nhân vật chính, chiều hướng của truyện phát triển thật là tốt!

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, trong mắt không có cảm xúc gì đặc biệt, khóe miệng chỉ hơi giương lên một chút, rõ ràng là tâm tình của anh bây giờ rất tốt, hiếm khi có thể cùng Tô Song Song nói chuyện phiếm: “Cô cảm giác được Tần Ngạo và Song Song ở chung một chỗ không tốt sao?”

Tô Song Song suy nghĩ, tỏ vẻ rụt rè một chút, muốn nói là không tốt lắm nhưng lại sợ Tần Mặc tin lời của cô là thật, lại cho nhân vật Song Song nhỏ bé kia biến mất luôn.

Cô theo bản năng cắn cắn môi, Tần Mặc đột nhiên vươn tay, trực tiếp nắm lấy hai bả vai của cô, hơi dùng sức một chút.

Hàm răng đang cắn môi giờ mới mở ra một chút để lộ môi dưới đỏ bừng một mảnh, bên trên vẫn còn lưu lại một ít nước miếng.

Tần Mặc đột nhiên vươn tay khiến Tô Song Song trở tay không kịp, theo quán tính hơi cúi người về phía trước một chút, vì thế mà hiện giờ mặc của hai người đang gần nhau trong gang tấc.

Tần Mặc có thể nhìn thấy hai hàng lông mi của cô đang run rẩy, mỗi một chút lại nhẹ nhàng đụng chạm vào tim anh ngứa ngáy, cả đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn kia, tất cả đều vô thức khiến yết hầu của anh trở nên căng thẳng.

Anh vội vàng buông Tô Song Song ra, lại cúi đầu nhìn văn kiện đang xem dở.

Đây không phải lần đầu tiên Tần Mặc đụng chạm vào người cô, cho nên Tô Song Song cũng không kinh ngạc lắm, chỉ cảm giác được có chút mất mặt, cô lớn như vậy rồi còn để anh phải dạy dỗ không được cắn môi.

Tuy nhiên, vẫn có một loại cảm xúc không tên ẩn náu bên dưới đáy lòng cô, khiến cho tim cô đập nhanh liên hồi, tựa như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Cô bĩu môi, ra vẻ bình tĩnh lại, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng gương mặt lại không giấu được đỏ lên một cách bất thường. Cô ho nhẹ một tiếng, vội vàng xoay người, tìm kiếm đề tài để xóa bỏ bầu không khí ngượng ngùng: “Tôi đi lấy cho anh một tách cà phê, hai ngày qua, tôi vừa học được cách pha cà phê, không tồi.”