Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 63

Chương 40 (p2)

Editor: xẩm xẩm

Anh vươn tay nhẹ nhàng kéo cà vạt , tiện tay cởi ra mấy cúc áo phía trên, hơi thở lạnh lẽo cũng dịu bớt vài phần.

Ngược lại với anh, Tô Song Song lại không có tâm tư nào đi thưởng thức phần hoàn mỹ này, cô cười khan ngồi vào ghế, đột nhiên không biết rõ, tiểu cầm thú chẳng phải chỉ coi cô là kẻ sai vặt, chẳng hề quan tâm đến cô sao? Như thế nào lại muốn cùng cô ăn cơm?

Tô Song Song nháy nháy hai tròng mắt, tâm lý nghĩ đến: Chẳng nhẽ Tần Mặc đang muốn hòa giải với cô? Cô có nên rụt rè một chút không?

Nhưng cô lại cảm giác nếu mình tỏ ra rụt rè, theo tính nhẫn nại của tiểu cầm thú chắc sẽ làm cô phát hỏa mất, nhưng nếu không rụt rè thì cô lại dễ dàng bị anh khi dễ.

Tần Mặc là người như thế nào, là kiểu người bá đạo lộ ra từ vẻ bên ngoài, một đôi mắt đào hoa nhưng lại khiến cho anh có thêm vài phần mị hoặc, môi mỏng mân mê đầy hấp dẫn, trong thoáng chốc khiến anh trở nên quyến rũ mọi tầm nhìn xung quanh.

Có vài nữ nhân viên đã bắt đầu xì xào bàn tán, nghị luận xem Tần Mặc và Âu Dương Minh, ai đẹp trai hơn?

Tô Song Song cho dù ngốc cũng cảm giác được ánh mắt từ bốn phía đưa đến, cô chột dạ cúi đầu, tận lực làm cho cảm giác tồn tại của mình ít đi, thuận tiện suy nghĩ xem cô có nên cùng Tần Mặc hòa giải.

Ngay lúc Tô Song Song rối rắm không thoát ra được, thì Tần Mặc mở miệng chứng minh cho hành động của cô là hoàn toàn suy nghĩ nhiều: ” Dựa theo khẩu vị bình thường, cộng thêm một cốc nước loc.”

Tần Mặc cảm giác được cô không để ý đến anh nên muốn phá vỡ bầu không khí một chút.

“A?” Tô Song Song không kịp phản ứng, ngẩng đầu không rõ lý do nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc nghe được tiếng thì quay đầu sang nhìn cô, trong mắt lộ ra vẻ không kiên nhẫn, hoàn toàn không nghĩ sẽ mở miệng nói lại lần nữa.

Bị loại ánh mắt kia đảo qua, chẳng cần anh mở miệng nói tiếp, Tô Song Song răm rắp nghe lời anh theo phản xạ.

Cô vội vàng đứng dậy, dựa theo khẩu vị của anh mà đi lấy cơm trưa cho anh.

Lúc cô bưng đồ ăn đến bàn, cô mới cảm giác được bản thân đúng là ảo tưởng quá nhiều, thế nào lại nghĩ rằng anh muốn làm hòa với cô.

Tô Song Song đem khay thức ăn để trước mặt Tần Mặc, dự định cứ như vậy mà đi, nhưng sở trường của Tần Mặc chính là có thể nhìn thấu những hành động của cô, liền trực tiếp đưa tay giữ lấy cô.

“Cùng nhau ăn, ăn xong thảo luận một chút về kết cục của Thục Tiên truyện”. Tần Mặc nói xong buông tay cô ra, miễn cưỡng nhìn khay thức ăn trước mặt, cho dù sắc hương vị nhìn qua không được bằng cơm cô nấu, nhưng cũng may là anh có thể nguyện ý ăn được.

Tô Song Song vừa nghe đến mấy chữ kết cục của Thục tiên truyện, nhất thời tròng mắt như có ánh sáng, vội vàng xoay người lại ngồi xuống trước mặt Tần Mặc, ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh, cũng quên mất rằng mình vẫn còn chưa có cơm ăn.

“Cô muốn ăn của tôi sao?” Tần Mặc vừa cầm lấy chiếc đũa, lại cảm nhận được ánh mắt đầy hưng phấn của Tô Song Song trên người mình, lại buông đũa xuống, trực tiếp đẩy khay thức ăn đến trước mặt cô.

Tô Song Song quả thật là kinh ngạc vì được sủng ái, vội vội vàng vàng lắc đầu, đẩy khay thức ăn trở về, cười đến rạng rỡ, sớm đã quên anh và cô vẫn còn có khúc mắc chưa hóa giải.

“Anh ăn đi, ăn cho no vào.” Tô Song Song đang nói, đột nhiên bụng cô lại kêu lên “ục ục”, khuôn mặt tười cười liền cứng đờ, ngượng ngùng cười khan một tiếng, vội vàng đứng dậy đi lấy thức ăn.

Tô Mộ quan sát Tô Song Song và Tần Mặc từ nãy đến giờ, không nhịn được cười khẩy một cái.

Chỉ là lúc Tô Song Song đứng dậy đi lấy thức ăn, ý cười trên mặt cô có phần cứng lại, cô quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, mày cũng nhăn lại, sau đó vội đứng lên.

Tô Song Song hoàn toàn chìm đắm vào vui sướng khi được thảo luận về kết cục của Thục tiên truyện, hoàn toàn không có chú ý đến ánh mắt của các nữ nhân viên xung quanh đều đặt lên người mình, hoàn toàn không có ý tốt.

Tô Song Song sợ Tần Mặc ăn xong rồi đi mất nên vội vàng chọn mấy chiếc bánh ngọt đơn giản rồi đi lướt qua Tô Mộ, cho cô một ánh mắt xin lỗi.

Tô Mộ tức thì gửi cho cô một ánh mắt cảm thông, hơi có phần ghét bỏ phất phất tay, khiến cô có phần thoải mới hơn để ăn cơm.

Tô Song Song cũng không dám chậm trễ nữa, liền nhanh chóng trở lại chỗ ngồi, Tần Mặc nhìn thoáng qua thấy cô chỉ ăn một chút bánh ngọt, liền nhíu mày một chút.

Tần Mặc trực tiếp lấy một ít đồ ăn của mình để vào trong khay thức ăn của Tô Song Song, lạnh lùng nói: “Tôi không thích mấy thứ này.”

Tô Song Song cũng không suy nghĩ nhiều, vừa thấy thịt để trước mắt, liền gắp lên cho vào miệng, cô sẽ vui vẻ khi được ăn thịt, nếu không phải sốt ruột, cô nhất định sẽ chọn vài phần thịt để ăn.

Hơn nữa, cô ăn cơm cùng Tần Mặc đã rất nhiều lần, càng không cảm thấy có gì không thích hợp.

Tô Mộ vừa thấy Tô Song Song và Tần Mặc đã phát triển đến mức ăn chung một phần cơm, trong nháy mắt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lại nhìn quanh bốn phía.

Quả thật, sự ghét bỏ của mấy nữ nhân viên xung quanh cũng đều lộ ra mặt, kinh ngạc ban đầu đều chuyển thành ghen ghét đố kỵ.

Tô Mộ muốn nhắc nhở Tô Song Song nên cẩn thận một chút, chỉ tiếc Tô Song Song ăn cơm xong, sợ Tần Mặc thay đổi ý kiến, liền vẫy vẫy tay về phía Tô Mộ rồi đi theo anh.

Tô Mộ há miệng thở dốc, muốn gọi cô lại, nhưng cũng cảm giác được có thể bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, cho dù có xấu tính cỡ nào cũng không đến nỗi vì ghen ghét bạn trai của người ta mà chỉnh họ chứ.

Âu Dương Minh đúng là phó tổng của Tần thị, cho nên anh cũng không làm việc ở đây, mà là ở tầng cao nhất của tòa nhà bên cạnh.

Anh mới từ phòng ăn trở về, đột nhiên dừng bước, nghe tiếng hai nữ nhân viên đang xì xào bàn tán ở hành lang, chỉ một câu nói đã khiến tâm tình anh không tốt.

Thần sắc trong mắt anh không rõ, chần chừ rời bước lại đi tới góc phòng ăn, gọi một ly cà phê, an tĩnh ngồi xuống, như đang chờ đợi điều gì.

Tô Song Song đi theo Tần Mặc vào trong thang máy chuyên dụng đi lên tầng cao nhất, không biết có phải là tuân theo lệnh của Tần Mặc hay không, những người ở tầng này bây giờ đều không có bất cứ vẻ mặt kinh ngạc gì.

Bọn họ nhìn thấy Tần Mặc đều gật đầu chào hỏi, cảm giác như anh đúng là quân vương trong thời cổ đại, tất cả mọi người đều cúi đầu tránh né.

Tô Song Song nhìn những nhân viên trọng yếu của tập đoàn đều cúi đầu nhìn cô, dù chỉ là cô nương tựa vào ánh sáng của Tần Mặc, nhưng cũng cảm giác có chút không thoải mái, cười khan vài tiếng, có người cúi đầu, cô cũng cúi đầu đáp lễ.

Chỉ là mới cúi đầu, Tần Mặc đã mạnh mẽ dừng lại bước chân, quay đầu nhìn Tô Song Song khiến tâm trạng cô trong nháy mắt trở nên khẩn trương, cô cẩn thận ngẫm lại, không biết cô đã làm gì không phải để chọc giận tiểu cầm thú này!

Cô không khỏi nghĩ đến, chẳng lẽ là anh cố tình cho cô hi vọng, nói cô có cơ hội tham gia vào sắp đặt kết cục của Thục tiên truyện, thật ra là muốn đùa cợt cô, vì muốn nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của cô.

Đừng trách cô suy nghĩ lung tung, cô thật sự là bị Tần Mặc đối xử lúc lên lúc xuống, khó theo kịp cảm xúc và suy nghĩ của anh.

Tần Mặc đứng thẳng người, quay lưng về phía ánh sáng, cả người để lại bóng thật dài trên mặt đất, khí phách lộ ra từ anh cũng khiến người khác phải trầm trồ.

Anh hơi ngửa đầu, cho dù tỏ vẻ cao ngạo cũng không làm người khác thấy phiền chán, ngược lại còn cho người ta một loại cảm giác trời sinh đã có khí chất vương giả, trong đám đông anh vẫn luôn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

“Trợ lý của tôi, không cần cúi đầu trước mặt người khác.” Tần Mặc nói xong liền xoay người, tiếp tục đi về phía trước.

Tô Song Song giật mình, hơi ngơ ngẩn một chút, dáng vẻ và lời nói của anh cũng khiến cô …

Tô Song Song mới là một cô gái hơn hai mươi, cho dù học giỏi nên được vượt chương trình hơn so với người khác, hiện giờ đã là nghiên cứu sinh, nhưng đối với những câu chuyện ngôn tình về vị tổng giám đốc bá đạo yêu thương một cô gái vẫn rất ngưỡng mộ, mà Tần Mặc lại là một tổng giám đốc bá đạo như thế.

Cô tự nhiên cảm thấy ảo não không thôi, trước kia tại sao chưa từng phát hiện ra anh chính là một người vô cùng bá đạo, chỉ là sự bá đạo này có chút làm cho người ta không rời mắt được.