Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 62

Chương 40: Tổng giám đốc bá đạo (p1)

Editor: xẩm xẩm

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song sững sờ tại chỗ, chỉ dám quay đầu nhìn thoáng qua Tần Mặc, muốn đoán ý định của anh, rốt cuộc anh có muốn tiết lộ thân phận của mình hay không?

Nhưng mãi hồi lâu cô cũng không thể góp nhặt được chút tin tức ít ỏi nào từ khuôn mặt tê liệt của anh, Tô Song Song đành kiên trì đến cùng gật đầu, gượng cười nói: “Đúng, đây là bạn của tôi, anh ấy mới đến công ty chúng ta làm.”

“A? Trách không được tôi chưa bao giờ gặp qua, xin chào, tôi là Âu Dương Minh!” Âu Dương Minh từ trước đến giờ luôn là người vẫn rất lịch sự khiêm nhường, cho dù Tần Mặc bày ra bộ dáng cao ngạo không để ai vào mắt, anh vẫn chủ động vươn tay.

Chỉ tiếc Boss căn bản chẳng có ý tứ muốn bắt tay, tâm tư quan tâm Âu Dương cũng không có khiến Tô Song Song vô cùng hoảng hốt, hai người đều là cấp trên của cô, dù cho đắc tội ai cô cũng không thể sống nổi.

Tô Song Song vội vàng vươn tay cầm lấy tay Âu Dương, cười khan hai tiếng: “Bạn của tôi không thích nói thân mật với người lạ, anh đừng để ý nhé.”

Âu Dương Minh nhìn Tô Song Song cười, thu hồi tay mà không có bất cứ vẻ gì mất hứng, ngược lại vẫn nhìn Tần Mặc, tỏ vẻ thông cảm.

Ấn tượng của Tô Song Song đối với Âu Dương nhất thời tăng thêm rất nhiều, chỉ kém điều dâng trào nước mắt, cô vô cùng cảm kích anh, thật sự sợ rằng nếu hai boss đánh nhau thật thì không biết nên làm gì?

Tần Mặc thì lạnh lùng nhìn lướt qua Tô Song Song cùng Âu Dương Minh vừa bắt tay nhau, ý lạnh trong mắt lại nhiều thêm một chút.

“Tôi không quấy rầy hai người thêm nữa, a, đúng rồi, Song Song, nếu cô không ngại có thể cho tôi số của cô được chứ, khi tan tầm tôi sẽ đem bản vẽ trả lại cho cô.”

Âu Dương giống như không hề nhìn thấy sự bất mãn của Tần Mặc, vẻ mặt vẫn duy trì ấm áp tươi cười như trước, sự nhẫn nại của anh có thể nói là sâu xa không lường được.

“A, được, Âu Dương phó tổng thật chu đáo, cám ơn anh!” Tô Song Song cảm kích anh đến rơi nước mắt, vội vàng lấy di động của mình ra.

Âu Dương sau khi lưu số điện thoại của cô thì nhìn Tô Song Song mỉm cười, nhân tiện dời mắt qua nhìn Tần Mặc gật đầu một cái rồi rời đi.

Tô Mộ vừa thấy Tần Mặc, nhất thời cảm giác được như gió bão nổi lên, trước tiếp bưng cơm đến chỗ cách đó cũng tương đối xa nhưng vẫn có thể theo dõi được chuyện đang xảy ra.

Âu Dương Minh vừa đi, Tần Mặc cứ thế ngồi xuống ghế, sau đó quay đầu nhìn về phía cửa sổ, phong cảnh cũng không tệ, ở nơi này an tĩnh cùng Tô Song Song ăn cơm khiến cho tâm tình lo lắng của anh vơi bớt rất nhiều.