Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 59

Chương 38: Nhất định không mở miệng. (p2)

Editor: sammie

Tô Song Song vội bật người đứng dậy, trái tim đập loạn nhịp, cô sợ hãi chạy tới cửa, lúc đóng cửa lại, cô mới lấy lại được bình tĩnh.

Có vẻ như lúc này Tần Mặc đang không vui, chẳng lẽ để anh ấy mặc đồ như vậy rồi ngủ cả đêm hay sao? Tay Tô Song Song khẽ mở cửa ra, cô đứng trong giây lát, nhưng cuối cùng cũng đóng cửa lại, trở lại phòng của mình.

Tâm tình của cô cũng rất rối bời, đúng như Tần Mặc vừa mới hỏi, cô xem anh ấy là gì? Khi cô nhắc tới bạn bè, Tần Mặc có vẻ tức giận, Tô Song Song không nhịn được liền nghĩ: có thể ngay cả nửa chữ “bạn bè” cũng không tới, chẳng qua chỉ có thể so sánh như hàng xóm.

Cả ngày hôm sau Tô Song Song đều không ra ngoài, chỉ sợ tình cờ gặp Tần Mặc, sợ anh nhìn thấy bộ dáng mất mác của mình, sẽ khiến cô thêm xấu hổ.

Ngày hôm sau nữa, Tô Song Song dậy thật sớm, sửa soạn một tí, dự định tới tập đoàn Tần Thị trình diện.

Nhưng chân chưa tới cửa, cô đã nhận được cuộc gọi từ Tô Mộ, thì ra Tô Mộ sợ cô ngày đầu tiên đi làm muộn, nên cố ý gọi.

Thấy được sự quan tâm của Tô Mộ, Tô Song Song sau một ngày uể oải liền cảm thấy như được gặp ánh mặt trời, tâm trạng lo lắng liền tốt lên một chút.

Tô Song Song đang đứng ở đại sảnh của tập đoàn Tần Thị, chân bỗng nhiên có chút run rẩy.

Chẳng qua cảm giác lần này so với lần trước khi ở đây không giống nhau, lần trước là gặp thần tượng, trong lòng kích động nên chân không vững.

Lần này là vì cô được làm ở một công ty to lớn, lại là người góp phần sáng tác truyện cô thích nhất “Thục Tiên Truyền” , Tô Song Song chỉ cần tưởng tượng đã cảm thấy mình như nằm mơ, hai chân như nhũn ra.

“Đi thôi Song Song, cô là trợ lý tổng giám đốc, đi thẳng lên trên.” Tô Mộ nói xong nhìn thang máy trước mắt, vỗ vỗ bả vai Tô Song Song, không biết rằng dù không dùng lực nhưng cũng khiến Tô Song Song lảo đảo nhào về phía trước, suýt nữa ngã xuống.

Tô Mộ sợ tới mức vội vàng vươn tay giữ chặt Tô Song Song, kéo cô lại.

Tô Mộ vội vàng cúi đầu nhìn bốn phía, thấy không có nhiều người nhìn qua, liền thở ra, cô tiến đến bên tai Tô Song Song, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: “Cô có thể có chút tiến bộ hay không?”

Tô Song Song vừa mới hoàn hồn sau chuyện lúc nãy, hơi thở kéo dài, vỗ vỗ ngực của mình, sau đó quay đầu nhìn Tô Mộ, vẻ mặt lo lắng: “Tô Tô, chuyện đó tôi thật sự làm không được!”

“…” Tô Mộ lập tức im lặng, ánh nhìn xem thường, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ bốn mươi, cô vội vàng đẩy Tô Song Song, nhưng nhẹ tay hơn.

“Nhanh lên! Nhanh lên! Trăm ngàn lần đừng để Boss chờ cô, nhớ kỹ, thông minh lên, đừng sợ, trên lầu đều là Bạch Cốt Tinh, không đếm xỉa đến con kiến như cô đâu!”

Tô Song Song hít vào một hơi thật sâu, nhưng là tưởng tượng đến Tần Mặc, cô lại không lo lắng nữa, ngược lại trên mặt còn lộ ra một chút ửng hồng.

Tô Mộ lo lắng đi theo Tô Song Song, đưa cô đến thẳng trên lầu, vừa muốn quay xuống, lại thấy sắc mặt Tô Song Song ửng hồng, cô hỏi: “Song Song, cô sốt à?”

Tô Song Song tinh thần đang rối bời, cảm giác mùi thơm tinh khiết của rượu của buổi tối hôm ấy còn lượn lờ trước mặt mình.

Chợt nghe Tô Mộ nói, còn tưởng rằng cô ấy nói mình lẳng lơ, cô sợ tới mức sửng sốt, lắc đầu: “Tôi không có! Tôi bình thường, không có như cô nói! Tôi rất trong sạch!”

“?” Tô Mộ như lọt vào sương mù, cảm thấy có gì đó không đúng, cô vừa định hỏi gì đó thì Tô Song Song cũng nói là mình nói sai, hướng về phía Tô Mộ làm bộ dàng cố lên, rồi vội vàng ấn nút thang máy, một chút cũng không dám dừng lại.

Thang máy một đường hướng lên trên, lòng Tô Song Song càng không yên, cô không biết phải đối mặt với Tần Mặc như thế nào, nhưng cơ hội này khó có được, cô sẽ không buông ra.

Thang máy mở ra, người nam thư ký lần trước ôn hòa mang theo ý cười chờ ở cửa, hình như đã biết khi nào Tô Song Song đến nơi.

“Trợ lý Tô, Tần Tổng đã tới rồi.” Thư ký nói xong lại làm dáng vẻ mời cô đi.

Tần Mặc tới rồi! Tô Song Song vội vàng nhìn đồng hồ, chưa tới tám giờ bốn lăm, cô không đến trễ, Tần Mặc lại đến sớm như vậy? Cô vội vàng bước nhanh ra khỏi thang máy, sải chân dài hơn cả người nam thư ký.

Tô Song Song đi trên đường không dám ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh, suy nghĩ không biết Tần Mặc sẽ cư xử như thế nào, nhưng chưa kịp suy nghĩ ra điều gì thì đã đến trước văn phòng của anh.

Chiếc cửa cổ kính nặng nề mở ra, Tô Song Song hít một hơi sâu, khẽ ngẩng đầu, cố gắng đè nén sự lo lắng trong tim, chậm rãi đi vào.

“Tần Tổng, anh khỏe chứ? Tôi là Tô Song Song.” Tô Song Song nói xong ngẩng đầu nhìn Tần Mặc đang bình tĩnh ngồi trên chiếc ghế da màu đen ở phía trước, nhưng thật ra ngón tay của anh ở bên người khẽ run rẩy.

Tần Mặc nghe tiếng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa lạnh lùng nhìn lướt qua Tô Song Song, rồi cúi đầu, không nói gì, giống như bình thường không hề quen biết, đưa tay chỉ về góc tường bên trái của văn phòng.

Tô Song Song vội vàng quay đầu nhìn, thấy ở đấy có đặt một chiếc bàn màu đen, ở trên có một đống tài liệu, cô liền hiểu, đó là bàn làm việc của mình.

Cô đứng đợi một chút, nhưng thấy Tần Mặc không có ý định nói gì nữa, cô cũng không muốn mở miệng trước, nên nhanh chóng xoay người đến bàn làm việc, dự định tự mình tìm việc để làm.

Thái độ Tần Mặc vẫn lạnh nhạt, trong nháy mắt kích động đến Tô Song Song, cô cắn răng, tròng lòng muốn nói: tuy rằng cô không có ý nghĩ trong sáng, nhưng quan trọng là cô vẫn có thể diện nha.

Nên trong lòng Tô Song Song hạ quyết tâm: cho dù trong lòng không yên, sẽ không biểu hiện gì ở trước mặt của Tần Mặc, khiến anh ta điên cuồng bùng nổ!

Tô Song Song vốn nghĩ sẽ phải làm cái gì, cô đang xem bản thảo trên bàn, có lẽ sẽ biết việc cần làm, nếu cô đoán không nhầm thì nhiệm vụ chính là đưa Tần Mặc những tờ giấy này để phê duyệt.

Trước tiên cô có thể biết trước được nội dung phần sau của “Thục Tiên Truyền”, cô hưng phấn đến nỗi quên rằng cô cùng Tần Mặc đang giận nhau, cũng quên mất sự hiện diện của anh, trên mặt không khống chế nỗi niềm vui sướng, cả người đều tập trung vào đoạn sau của bản vẽ.

Tô Song Song càng xem càng hưng phấn, trong lòng vốn đang tức giận Tần Mặc, nhưng khi xem bản vẽ chỉ còn lại 50%.

Bởi vì nội dung đoạn sau của “Thục Tiên Truyền” thật sự khiến cô kích động, nam chính vẫn lạn lùng như vậy, nhưng lại đi yêu một tiểu nha đầu mới xuất hiện ở tiên giới – Song Song, cũng chính là phiên bản của cô.

Tô Song Song kích động đến nỗi xém chút nữa ôn bản thảo gào thét lên, cũng may cuối cùng, chút lí trí cuối cùng của cô cũng thức tỉnh, khiến cô không mất mặt trước Tần Mặc.

Thật ra ánh mắt của anh luôn nhìn về phía cô, nhưng không nghĩ tới cô dù đang nhìn khúc sau của bản thảo, cũng không để ý đến mình.

Tâm tình của Tần Mặc càng thêm khó chịu, lúc giữa trưa, rốt cuộc không nhịn được, anh liền đứng dậy, đi ra ngoài, định sẽ hít thở không khí một chút cho thoải mái, nếu không anh sợ mình sẽ làm ra chuyện mất lí trí.

Tô Song Song còn đang vui sướng đắm mình vào nội dung bản thảo, nghe thấy động tĩnh, nhìn lên thì thấy Tần Mặc đang muốn ra ngoài.

Tổng giám đốc đi ra ngoài,cô là trợ lý đương nhiên phải đi theo, cô bối rối đứng lên, chỉ tiếc lúc cô đi ra, bên ngoài đã không thấy bóng dáng Tần Mặc đâu nữa.

Tô Song Song nghĩ rằng Tần Mặc không thèm để ý đến mình, trong lòng lập tức buồn bực, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ, bụng cô bắt đầu đói, vô đảo đảo mắt, định tìm Tô Mộ đến căn tin của nhân viên ăn cơm.