Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 51

Chương 35: Hai ngày vất vả (p2)

Editor: sammie

Thẩm Ôn Uyển căn bản trong lòng còn đang vui sướng nhìn người gặp họa là Tô Song Song, đang đắc ý lại thấy Tô Song Song chưa đi ra ngoài.

Mà Tần Mặc lại giữ chặt tay Tô Song Song, ý muốn không để cô đi, mọi chuyện trong nháy mắt liền sáng tỏ, lời nói này của Tần Mặc là dành cho mình!

Gương mặt Thẩm Ôn Uyển vốn mang theo ý cười, bây giờ trông hết sức khó coi, tay ở bên người gắt gao nắm chặt tà váy, cô cật lực đè nén lửa hận hừng hực trong lòng, duy trì ý cười trên mặt.

Nhưng nếu nghe lời đi ra ngoài thì cô không cam lòng, cô biết nếu hôm nay đánh mất cơ hội này, lần sau muốn gặp lại Tần Mặc sẽ vô cùng khó khăn.

Cuối cùng cô nàng hạ quyết tâm, ra vẻ quyến rũ vươn tay về phía sau khẽ vung mái tóc dài màu đỏ rượu của mình, ánh mắt dịu dàng mê người nhìn Tần Mặc.

Tô Song Song kỳ thật cũng chưa xác định lời của anh là dành cho ai, ánh mắt khẽ lướt qua Thẩm Ôn Uyển liền thấy cô ta hơi nheo nheo mắt lại, bày ra bộ dáng mê hoặc.

Cô trong lòng không khỏi than phục, bình thường đàn ông nếu nhìn thấy bộ dạng này của cô ta chắc chắn phải quỳ gối dưới váy cô ta.

Nhưng Tần Mặc ngay cả ánh mắt cũng chưa từng liếc qua Thẩm Ôn Uyển, trong lòng cô trong nháy mắt vô cùng khâm phục, cô tại sao quên rằng, Tần Mặc không phải là đàn ông bình thường, mà là Tiểu Cầm Thú đó nha!

“Đừng để tôi nói lần thứ ba!” Tần Mặc lạnh lùng nói xong, liền kéo tay Tô Song Song vào trong phòng, Thẩm Ôn Uyển nhìn cánh cửa trước mặt mở rộng như chào đón cô, nhưng cô như người sắp chết còn muố giãy dụa một chút nữa.

Lúc Tần Mặc kéo Tô Song Song đi ngang qua bên người cô, ánh mắt thản nhiên đảo trên người cô, Thẩm Ôn Uyển lập tức cảm thấy một nguồn khí lạnh từ dưới chân chạy lên người.

Giờ phút này, cô dù có bao nhiêu ý tưởng trong đầu cũng không dám nữa, vào LQĐ để đọc truyện chính chủ, vội vàng cầm lấy túi xách để trên bàn đi ra ngoài, không còn vẻ tự tin như trước.

Không hiểu sao Tô Song Song cảm thấy một cơn bão chuẩn bị ập tới, cô nuốt nước bọt, mong đợi nhìn bóng lưng của Thẩm Ôn Uyên, rất muốn cầu cứu người phụ nữ lúc nãy vừa bán đứng cô.

Nhưng đáng tiếc là Thẩm Ôn Uyên đã bị ánh mắt của Tần Mặc làm cho sợ hãi, hốt ha hốt hoảng rời khỏi nhưng vẫn không quên đóng cửa lại, mang theo hy vọng cầu cứu của Tô Song Song bóp nát.

Tô Song Song nhìn cánh cửa được đóng chặt trước mắt, hô hấp như chậm lại, quay đầu nhìn sắc mặt của Tần Mặc.

Chỉ tiếc gương mặt anh vẫn co quắp như cũ, gương mặt ấy đang che giấu phẫn nộ, giờ phút này anh vẫn chưa bộc phát mà cô đã thấy lo sợ.

“Việc kia… Haha, tôi nói là tôi không cẩn thận để cô ấy vào, những điều cô ấy nói tôi hoàn toàn không biết, anh tin không?” Tô Song Song nói xong cảm thấy đỡ căng thẳng hơn một tý.

Nhưng cô cảm thấy, hôm nay sự tức giận của Tần Mặc hôm nay khác những lần trước, cứ ùn ùn kéo tới, như muốn tiêu diệt khí thế của cô, điều đó khiến cô sợ hãi rụt cổ lại.

Anh vẫn lôi kéo cánh tay của cô, đem cô đẩy tới bức tường, anh đột nhiên vươn tay để một bên ngang với mặt cô với bức tường, đem cơ thể anh vây cô ở giữa.

Tô Song Song cảm thấy đỉnh đầu mình như bị cắt mất, cổ như bị áp bách mãnh liệt, cô lập tức chột dạ, nuốt nước bọt một cái.