Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 5

Chương 4:

editor: xẩm xẩm

Tần Mặc sóng vai cùng mỹ nữ đi vào một nhà hàng vô cùng xa hoa. Mỹ nữ kia thân hình bốc lửa đầy quyến rũ, to chỗ cần to, bé chỗ cần bé, dù cho Song Song chỉ thấy được bóng lưng cũng đầy cảm giác ngưỡng mộ. Cô chạy về phía nhà hàng với tinh thần chính nghĩa cao ngất, chỉ tiếc vừa mới tới cửa đã bị bảo vệ cản lại. Tô Song Song ngơ ngác không hiểu, vội ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt to dò hỏi.

Bảo vệ duy trì vẻ mặt lạnh lùng, một tay cản Tô Song Song, ánh mắt quét lên người cô từ trên xuống dưới sau đó lại đưa mắt nhìn về phía bảng hiệu lấp lánh chói mắt của nhà hàng. Tô Song Song theo tầm mắt nhìn đến thì thấy có mấy chữ tiếng Anh, cô nhíu mày suy nghĩ cuối cùng tìm được đáp án: Quần áo không phù hợp, miễn vào.

Cô vội vàng cúi đầu nhìn lại bản thân mình, mở miệng hỏi lại bảo vệ: Quần áo của tôi đều sạch sẽ mà!”.

Bảo vệ vừa nghe lời này hình như không còn kiên nhẫn giải thích, dùng giọng nói tiêu chuẩn đọc lại bảng hiệu một lần, sau lại dùng tiếng Trung Quốc tiêu chuẩn nghiêm túc nói: “Không phải quần áo không sạch sẽ mà là không phù hợp.”

Tô Song Song cảm giác mặt mình nóng lên, ngay lập tức bày ra một dáng vẻ ủy khuất, đáng thương nhìn người bảo vệ: ”Anh đang đi dạo phố, đột nhiên nhìn thấy bạn gái đi vào nhà hàng cùng với một người đàn ông khác, anh còn có thể trở về nhà thay quần áo sao?”

Tô Song Song vừa nói vừa đưa ngón tay chỉ về hướng Tần Mặc, bảo vệ nhìn theo cũng chỉ thấy bóng lưng của anh, lại nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh đang dán chặt vào người anh, nở nụ cười đầy mị hoặc, ai nhìn vào mà không thấy gian tình chứ. Bảo vệ trong lòng khinh bỉ đôi nam nữ này, Tô Song Song chỉ vừa thấy nét thay đổi trên mặt bảo vệ thì ngay lập tức trưng ra vẻ mặt muốn khóc, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ủy khuất, đôi mắt to nhuộm đầy hơi nước. Bảo vệ nhìn thấy một màn này cảm thấy như mình đang làm chuyện ác, giật giật khóe miệng, nhưng ngay giây phút anh lúng túng không biết nên an ủi cô thế nào thì Song Song đã nhanh nhẹn lách người đi vào.

Bảo vệ sợ đến trừng lớn hai mắt, vội vội vàng vàng chạy theo, không ngờ cô đã chạy được đến chỗ Tần Mặc ôm lấy cánh tay anh, khóe mắt rưng rưng: “Tần Mặc, không ngờ anh lại là kẻ vô tình bội nghĩa?”

”?” Tần Mặc nghe được lập tức cúi đầu nhìn cánh tay đang bị cô ôm chặt, kẽ nhíu mày, lạnh nhạt nhìn cô, Tô Song Song bị ánh mắt đầy vẻ không kiên nhẫn của anh nhìn thì có chút chột dạ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, khẽ hít sâu nghĩ thầm: “có can đảm tất sẽ thành công”, tinh thần lại hăng hái tràn đầy khí thế như trước.

Cô nuốt nước miếng, nhìn thẳng về phía người phụ nữ nóng bỏng vẫn còn chưa hết kinh ngạc kia, giây phút này Song Song thực sự kinh ngạc không kém gì cô ta. Cô gái này nhìn đằng trước thật sự rất xinh đẹp, bộ ngực cao vút ẩn sau lớp váy kia vừa gợi cảm lại đầy vẻ kiều mỵ, mỹ nhân vóc dáng cao gầy lại đi thêm đôi giày cao gót, so với Song Song cao hơn hẳn một cái đầu. Song Song đột nhiên liếc nhìn Tần Mặc, người đàn ông này tính cách cao ngạo bại hoại vậy mà lại hẹn hò với mỹ nữ này, người phụ nữ trước mặt cô phải chịu ủy khuất rồi. Song Song cảm thấy mình nên làm người tốt cứu giúp cô gái xinh đẹp này, áy náy ban đầu hoàn toàn bị vứt bỏ, cô buông cánh tay Trầm Mặc, chuyển qua gắt gao ôm lấy lưng hắn, ngay lập tức liền khóc nức nở: “Anh đã thề cả đời đều ở bên em, tại sao bây giờ lại bội tình bạc nghĩa đi theo cô gái này, anh đã quên mất trong bụng em còn đang mang thai con của anh sao!”

Tần Mặc vừa nghe thấy, khóe miệng liền co quắp một chút, cúi đầu nhìn Song Song đang ôm lấy anh khóc, nước mũi đều nhỏ vào áo anh, lông mày không chịu được nhíu lại càng sâu. Anh chỉ muốn đẩy cô ra ngay lập tức nhưng Song Song lại sớm nhìn ra được ý định của anh, càng ôm chặt lấy thắt lưng anh không rời.

Tô Song Song cứ như vậy bát nháo một trận, mọi người đang dùng cơm trong đại sảnh đều hướng tầm mắt về phía bọn họ, Tần Mặc vội vàng xoay người mấy vòng, Song Song cũng xoay theo anh, bám chặt anh không rời, cứ thế khóc, tựa như Tần Mặc chính là Trần Thế Mỹ* hiện tại.

*Trần Thế Mỹ: ở đây ý nói Song Song coi Tần mặc như kẻ bội tình phản bội vợ con để đi theo vinh hoa phú quý.

Mỹ nữ bên cạnh nhìn Tô Song Song, lại vô thức lấy tay xoắn xoắn lọn tóc dài của mình, nhìn bóng lưng của Tần Mặc, rốt cuộc cũng mở miệng, thanh âm mềm mại, âm cuối cùng phát ra như khiến người nghe thêm phần tê dại: ”Tần thiếu, đây là … của anh”

Lời chỉ nói được một nửa, trong mắt cô ta lại nổi lên một tầng nghi hoặc, ánh mắt bất bình lại đầy ghét bỏ quét một vòng qua người Tô Song Song rồi mới miễn cưỡng nhả ra vài chữ còn lại, vẫn cố tình dè dặt một chút: “Bạn gái?”

Thật ra từ lúc cô ta mở miệng, Tô Song Song một bên vừa khóc lóc, một bên vừa nhìn về phía ả, nhất thời cảm thấy không vui khi bắt gặp vẻ ghét bỏ trong mắt cô ta. Chẳng hiểu sao trong thâm tâm cô nổi lên cảm giác cô ta cùng tên cầm thú này thật sự là một đôi trời sinh, lời nói đều độc ác, tự tin một cách thái quá đến mức đáng ghét, đúng là không biết xấu hổ!

Tô Song Song mạnh mẽ hít vào một hơi, sau đó hừ một tiếng, hất cằm quát: “Cái gì mà là bạn gái! Tôi là vị hôn thê của anh ấy! Vị hôn thê, hiểu không? Trong bụng tôi còn mang thai con của anh ấy!”

Tô Song Song vừa nói vừa ưỡn cao bụng, hai tay vẫn như cũ ôm chặt lấy thắt lưng Tần Mặc.