Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 49

Chương 34: Tôi là em họ của anh ấy (p2)

Editor: xẩm xẩm

Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tần Mặc có chìa khóa nên chắc sẽ không gõ cửa, hơn nữa mục đích của anh dọn đến khu nhà này là để tìm sự yên tĩnh, cho nên ngoài việc thỉnh thoảng Bạch Tiêu ghé qua thì còn lại chẳng lúc nào có người tìm anh cả.

Tô Song Song tỏ vẻ vô cùng cảnh giác, đang muốn đứng lên xem thế nào thì đột nhiên cửa bị đẩy ra, TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC POST DUY NHẤT TRÊN DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN thấy người tiến vào là một cô gái có dáng người vô cùng yểu điệu, đôi mắt ngay lập tức trợn tròn, lúc này cô mới nhớ ra, vừa rồi chạy về phòng mình lấy đồ nên đã quên mất khóa cửa.

Cô ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt, Tần Mặc hiển nhiên là luôn có dây dưa với các đại mỹ nữ.

Vừa mới tiến vào, Thẩm Ôn Uyển còn nghĩ rằng người đang ở trong toilet chính là Tần Mặc nên mới bước chân đi qua.

Cô không ngờ người ngồi trong toilet lại là một cô gái, ý cười trên khuôn mặt xinh đẹp lập tức đông cứng lại, bàn tay đang tùy ý vuốt lại mái tóc cũng trở nên cứng ngắc.

Theo ấn tượng của Thẩm Ôn Uyển, từ trước đến giờ bên cạnh Tần Mặc đều không có người con gái nào, không hiểu sao hiện tại trong phòng anh lại có?

Đây đối với cô mà nói quả thật là không thể tin được, vừa mở miệng, thanh âm đã mang theo sự khó tin đầy bén nhọn: “Cô là ai?”

Tô Song Song nhìn lại Thẩm Ôn Uyển, đột nhiên chớp mắt, đôi mắt thoáng hiện một chút lanh lợi, mang theo ý cười nói: “Tôi là em họ của chủ căn nhà này, cô gái, tôi mới là người nên hỏi cô là ai?”

Chuyện lần trước Tô Song Song gây sự lại giúp Tần Mặc tránh được phiền toái đã làm cô hối hận không thôi, lần này cô sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.

Hơn nữa, trong lòng cô bây giờ vẫn đang muốn tính toán trả đũa Tần Mặc đây, vừa nghĩ tới cô đột nhiên lại có một kế hoạch, tâm tình lại trở nên kích động, bước chân đi ra ngoài.

“Em họ?” Thẩm Ôn Uyển vừa nghe đến Tô Song Song là em gái, tâm tình liền thả lỏng không ít, nhưng trên khuôn mặt vẫn lộ ra vài tia nghi ngờ.

Mỗi một cái chớp mắt của cô, tuy là không cố ý nhưng đều mang theo hấp dẫn mê hoặc, khiến Tô Song Song không ngừng cảm thán ở trong lòng: Qủa nhiên là một đại mỹ nữ!

“Đúng vậy! Cô đến tìm anh họ tôi sao?” Tô Song Song vén vài sợi tóc rơi rụng lòa xòa trước trán, Thẩm Ôn Uyển đến khi nhìn rõ khuôn mặt của Tô Song Song thì kinh ngạc hét lên một tiếng: “Cô chính là người đó! Là người phụ nữ mang thai kia!”

“Không đúng! Cô làm sao có thể mang thai!” Thẩm Ôn Uyển trước khi đến đây là cho người đi điều tra, tuy chỉ điều tra được những mẩu tin vụn vặt nhưng cũng có thể xác định được Tần Mặc tuyệt đối không có bạn gái!

“Cô rốt cuộc là ai?” Thẩm Ôn Uyển lại mở miệng, Truyện chỉ được post duy nhất trên diễn đàn LQD âm thanh chợt nâng cao lên, càng thêm chói tai, ý hận thù với Tô Song Song chẳng thể kiềm chế được nữa.

Tô Song Song khẽ nhíu mày, không nghĩ tới mỹ nữ này vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt mình, cô vội vàng làm vẻ mặt nghiêm túc khẳng định với cô ta: “Tôi chính là em họ của Tần Mặc, không thì còn có thể là ai?”

Ngay sau đó, Tô Song Song giống như nghĩ đến điều gì, liền hô lên một tiếng: “A! Cô không phải là cô gái ngày đó ở cùng một chỗ với anh họ tôi sao?”

Lúc Tô Song Song mở miệng, Thẩm Ôn Uyển vẫn cẩn thận quan sát cảm xúc trên mặt cô. Thẩm Ôn Uyển bắt được vẻ chân thành của cô, lại cảm thấy nếu Tô Song Song thật sự là bạn gái của Tần Mặc, vậy thì phải ra oai với cô mới đúng, chắc chắn là không có khả năng này. Vì vậy, Thẩm Ôn Uyển điều chỉnh lại tâm tình, làm cho bản thân tỉnh táo lại, đối với chữ em họ kia đã tin tưởng đến bảy tám phần.

Thẩm Ôn Uyển sợ Tô Song Song thật sự là thân thích của Tần Mặc nên không muốn đắc tội cô, liền đè xuống phiền toái trong lòng, khuôn mặt đông cứng nãy giờ cũng thoải mái giãn ra, làm bộ vô cùng thân mật hỏi thăm cô.

“Em gái, sao em lại ở chỗ này? Nếu như em là em họ của Tần Mặc, ngày đó sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?”

“A, em đến phòng của anh họ ở nhờ vài hôm, hiện tại đang giúp anh ấy dọn dẹp nhà cửa.”

Tô Song Song cố ý làm ra vẻ khó xử, cắn cắn môi, cuối cùng thật vất vả mới có thể đem hết chân tướng ra nói tiếp

“Việc hôm đó, quả thật em cũng không biết tình huống cụ thể thế nào, còn tưởng rằng chị với những cô gái quấn quýt lấy anh họ đều cùng một giuộc, cho nên đã nói dối …”

“Sau khi trở về, anh họ mới nói, chị đối với anh họ không giống những cô gái kia, cho nên em vẫn luôn canh cánh trong lòng, luôn muốn tìm chị để giải thích.”

Kỳ thật từ trước đến giờ, Tô Song Song không bao giờ dám nhận mình là người có thể nói dối không chớp mắt, lúc nói những lời này, ánh mắt không chịu được mà vòng vo, chỉ là Thẩm Ôn Uyển lại chỉ chú ý vào câu nói kia “Chị đối với anh họ không giống những cô gái khác”, làm sao còn để ý đến sự vụng về nói dối của Tô Song Song.

Thẩm Ôn Uyển càng càng nghe càng khó kiềm chế kích động, cô khẽ khàng liếm cánh môi của mình, một tầng hơi nước mỏng manh chốc lát dâng lên trong hai mắt nhưng chỉ một lát sau đã bị cô cưỡng chế tan đi.

Nụ cười trên mặt cô vì thế mà càng trở nên sáng lạn hơn, dò xét hỏi: “Em gái, em nói chị đối với Tần thiếu không giống với những cô gái khác sao?”

Tô Song Song vừa thấy Thẩm Ôn Uyển tin lời mình, nhìn đôi mắt quyến rũ của cô ta như sắp phát sáng, nhất thời cảm thấy có chút hoảng hốt nhưng rồi ra vẻ trấn định, gật đầu nghiêm túc nói: “Đúng vậy! Chỉ là da mặt anh họ quá mỏng nên không dám nói, chị gái xinh đẹp nhất định phải chủ động nhé!”

Thẩm Ôn Uyển nghe xong, kích động đứng bật dậy: “Vậy Tần thiếu bây giờ ở đâu, em biết không?”

Tô Song Song ngay lập tức cảm thấy mục đích đã sắp đạt được, hai tròng mắt xoay vòng vòng lém lỉnh, môi câu lên một nụ cười: rốt cuộc cũng nói đến trọng điểm, cô ngửa đầu nói: “Anh họ đang ở công ty, chị gái xinh đẹp đến công ty tìm anh ấy đi!”

Thẩm Ôn Uyển đương nhiên rất muốn nhìn thấy Tần Mặc ngay lập tức, nhưng cô vẫn chưa bị vui mừng át hết lý trí đâu.

Tần Mặc là người như thế nào, nếu không phải công ty nhà cô và Tần thị có mối hợp tác vài chục năm, truyện chỉ được post tại diễn đàn lê quý đôn cô làm sao có được cơ hội tiếp xúc với anh, cô rất thức thời, biết rõ mình không thể đường đột đến công ty tìm anh.

Tô Song Song sau khi sử dụng hết chiêu bài của mình, quả thật chẳng thèm quan tâm đến Thẩm Ôn Uyển nữa, dù sao mỹ nhân này cũng có ấn tượng không tốt lắm với cô.

Cô nháy nháy hai tròng mắt, ra hiệu Thẩm Ôn Uyển nên nhanh chóng đi tìm Tần Mặc đi nhưng cô ta lại cố ý giả vờ như không hiểu ám chỉ của cô.

Cô ta cười vô cùng tươi tắn, sau đó rất không khách khí nói: “Chị ở đây chờ Tần thiếu về cũng được, không dám lãng phí lòng tốt của em.”

Tô Song Song nhất thời cảm giác như trời đất đang nghiêng ngả, kết quả cuối cùng sao lại thế này? Cô còn tưởng rằng sau khi cô nói như thế, Thẩm Ôn Uyển sẽ nhanh chóng đến công ty tìm Tần Mặc, một phen làm cho anh ta đau đầu chứ.

Cô ngàn lần, vạn lần không nghĩ đến da mặt của cô ta lại dày như thế, trực tiếp nhờ vả ngồi lỳ ở đây không đi, Tô Song Song thấy thế vô cùng chột dạ.

Nếu Tần Mặc mà trở vê, anh ta sẽ biết ngay là cô lại quấy rối, Tô Song Song bây giờ hối hận muốn chết, chỉ hận không thể ngay lập tức chạy khỏi đây.

Ông trời thật không có mắt, cửa đang đóng đột nhiên lại bị mở ra, Tô Song Song quay đầu đã nhìn thấy đôi giày da đen bóng của anh, tâm trạng trong nháy mắt vô cùng bế tắc.

Tô Song Song vội vàng quay lưng đi, làm bộ nghiêm túc tắm rửa cho Như Hoa, cô chỉ nghe thấy tiếng động của Thẩm Ôn Uyển chào đón anh trở về.

“Tần thiếu! Anh đã về rồi!”

Thẩm Ôn Uyển ngay lập tức đứng lên, đôi lông mày lá liễu cong cong, ánh mắt đầy ý cười quyến rũ. Tần Mặc đứng ở cửa cũng không có ý đi vào trong, càng không để ý đến Thẩm Ôn Uyển, ngược lại quay đầu nhìn Tô Song Song đang ngồi xổm bên cạnh Như Hoa trong toilet.

Tô Song Song ngay lập tức như cảm giác được có một luồng khí nóng rực đang bắn trên lưng cô, hết sức không thoải mái, nhưng chẳng còn nơi nào khác để trốn cả, bèn làm bộ như không có cảm giác gì cả.

“Tần thiếu, mấy ngày này không thấy anh, em …” Thẩm Ôn Uyển thấy tầm mắt của Tần Mặc không đặt trên người mình, tươi cười có phần cứng ngắc, nhưng lại nhanh chóng không phục lại phong thái quyến rũ.

Nhưng còn chưa nói hết, Tần Mặc rốt cuộc cũng phảng phất cảm nhận được sự tồn tại của cô, quay đầu nhìn cô, lên tiếng cắt đắt lời nói của cô: “Sao cô lại ở đây?”

Âm thanh của anh rất lạnh, cảm giác như giông bão sắp nổi lên vậy.

Tô Song Song cẩn thận run rẩy nhè nhẹ, ngay lúc này, cô đã biết cái gì gọi là: tự gây chuyện thì không thể sống.