Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 357

Chương 274: Bị cô đẩy xuống

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song ngồi ở trong xe, vẻ mặt khinh thường, thật ra thì trong lòng cô chột dạ, dù sao chuyện như vậy làm thật ghê tởm, chính cô cũng hơi không chịu nổi, nhưng trên mặt mũi đủ ra vẻ.

Tần Mặc lên xe, khóe miệng khẽ nhếch cười quay đầu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tô Song Song, giống như mới vừa thúi trốn trong nhà vệ sinh không đi ra là anh, mà không phải là cô.

“Sao không lái xe? Có phải không muốn kết hôn không!” Tô Song Song bị Tần Mặc nhìn hơi sợ hãi, vỗ mạnh bắp đùi “Bốp!” cái, đau đến cô hít một hơi nhếch miệng, như cũ khí thế không giảm.

“Được được!” Tần Mặc là người lạnh lùng như vậy đã bị Tô Song Song làm cho bại hoàn toàn rồi, làm ra vẻ mặt cưng chiều bị cô dạy dỗ nhưng không thể làm gì, một cước đạp chân ga lái xe về phía trước.

Xe chạy một lát, Tô Song Song chột dạ túm lấy vạt áo của mình, cúi đầu, dùng giọng nói cùng cỡ với con muỗi hừ hừ nói: “A Mặc, thương lượng chuyện này một chút.”

“Nói đi.” Tần Mặc cũng đoán được Tô Song Song muốn nói cái gì, anh cố ý làm bộ như không có hứng thú, thái độ rất sống sượng.

“Chuyện này… Chuyện ngày hôm nay không cho phép anh nói cho người khác, nhất là Bạch Tiêu và Lục Minh Viễn cùng với Tô Mộ, có được không.”

Tô Song Song đúng là không muốn nhận kinh sợ, nhưng vừa nghĩ tới nếu để cho bât kỳ người nào trong bọn họ biết được, nửa đời sau của cô cũng đừng nghĩ tới xoay người.

Tô Song Song vì cái mông không có tiền đồ của mình làm tức giận quá mức, dùng sức cọ cọ trên xe, cái mông đã cọ đau nhưng vẫn chưa cảm thấy hết giận.

“Có ích lợi gì?” Tần Mặc nói xong dừng xe ở ven đường, quay đầu nhìn về phía Tô Song Song.

Cho tới bây giờ Tô Song Song cũng chưa từng nghĩ tới sẽ nghe được lời nói vô sỉ chỉ thuộc về Bạch Tiêu từ trong miệng Tần Mặc, sửng sốt một chút, ngơ ngác hỏi, “Vậy anh muốn chỗ tốt gì à?”

“Chỗ tốt…” Tần Mặc quét Tô Song Song một vòng trên dưới, trong ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lại lộ ra ánh lửa nóng bỏng.

Tô Song Song bỗng cảm thấy không khí không phải tươi đẹp như vậy, nuốt nước miếng một cái, đã nhìn thấy Tần Mặc chậm rãi hạ ngang ghế ngồi của anh, nhếch miệng mang theo ý xấu nói: “Chúng ta còn chưa từng thử trong xe.”

“Em đi!” Tô Song Song bị dọa đến chợt đứng lên, đầu “Rầm!” Một tiếng đụng vào mui xe, trong nháy mắt bị đụng đến hoa mắt.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Mặc vừa thấy vội vàng ngồi dậy, kéo Tô Song Song đã mơ hồ vào trong ngực, nhìn đầu cô, vừa sờ, sưng lên một bọc lớn, Tần Mặc tức giận thật sự hận không thể hung hăng nhéo gương mặt của cô.

Tay Tần Mặc vừa đụng vào đầu Tô Song Song, cô rốt cuộc mới phản ứng, đau gào một tiếng, vừa bực tức lại uất ức hơn nữa đau, trong nháy mắt nước mắt đã rơi xuống.

Cô vừa khóc, Tần Mặc liền luống cuống, nhưng mà giọng nói vẫn cứng rắn như cũ: “Khóc cái gì? Tự em đụng.”

“Đều tại anh, nhất định chiếm tiện nghi của em! Đều tại anh!” Tô Song Song lầm bầm lầu bầu, nửa thật nửa giả, kết quả càng khóc càng cảm thấy đau lòng, đã xảy ra thì không thể cứu vãn.

“Anh muốn chiếm tiện nghi của em khi nào hả?” Tần Mặc bị Tô Song Song khóc nhức đầu, bàn tay không thuần thục xoa đầu cho cô, xoa tóc cô thành giống như chuồng gà.

“Mới vừa rồi, anh lại muốn cùng em ở trên xe, thế này thế kia!” Tô Song Song duỗi ngón tay chỉ vào cằm Tần Mặc, dáng vẻ anh đồ trứng thúi thử đụng vào xem.

“…” Tần Mặc dùng sức vuốt đầu Tô Song Song, đau đến cô rầm rì một tiếng, ngay sau đó Tần Mặc thả nhẹ tay, cắn răng nói: “Anh để cho em xoa chân bóp vai cho anh, cho dù em muốn ở trông xe, xe này cũng mở rộng không ra.”

“…” Tô Song Song bỗng cảm thấy tự mình nghĩ nhiều, nhưng một giây kế tiếp phản ứng kịp, Tần Mặc cố ý! Anh học xấu!

“Anh cố ý có đúng không? Tần Mặc anh tiểu cầm thú, đi học xấu theo quyển sách yêu nghiệt kia!” Tô Song Song nghĩ tới quyển sách yêu nghiệt rách không biết do ai viết kia, liền giận đến nghiến răng.

“Còn đau không?” Tần Mặc trực tiếp nói sang chuyện khác, tay cầm mặt Tô Song Song nhìn kỹ một chút, thấy cục u trên đầu cô nhìn không ra, dường như không sưng bao nhiêu, hơi yên tâm.

“Đau! Sao lại không đau! Hừ!” Khó khăn lắm Tô Song Song mới hòa được một ván, tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho Tần Mặc, nếu không lần sau có cơ hội rửa sạch sỉ nhục trước kia cũng không biết là lúc nào.

“Vậy em nói làm thế nào?” Tần Mặc biết Tô Song Song đang đổ thừa, cũng liền nuông chiều cô như vậy, theo lời của cô nói tiếp.

“Em đại nhân đại lượng, chỉ cần anh không nói chuyện ngày hôm

loading