Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 356

Chương 273: Tô thiên hạ vô địch

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tần Mặc đợi trong chốc lát, thấy Tô Song Song vẫn kéo tay anh, dáng vẻ siêu nhân trứng muối, rốt cuộc không nhịn được hỏi một câu, “Còn chưa nhìn xong đồng hồ của anh?”

“Hả? A!” Lúc này Tô Song Song mới phản ứng được, mới vừa rồi cô khẩn trương tự động ngây người rồi.

Cô vội vàng thu tay lại, đè thấp giọng hỏi Tần Mặc: “A Mặc, bác trai bác gái sẽ không ghét bỏ em đi!”

Tô Song Song nói xong tỏ vẻ ảo não, đột nhiên gặp cha mẹ Tần Mặc, cô thật sự quá khẩn trương, đầu cô đầy khẩn trương giống như thiếu dây thần kinh, thường xuyên đoản mạch.

Mặc dù cha mẹ đây chỉ là một tấm mộ bia, nhưng vẫn khiến Tô Song Song không tìm được phương hướng.

“Không biết, em và mẹ anh rất giống.” Tần Mặc nói xong, Tô Song Song lập tức dựng lông, quay đầu nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, vẻ mặt hoảng sợ.

Trong nháy mắt Tần Mặc cảm thấy cảm xúc của Tô Song Song không đúng, còn chưa kịp hỏi, Tô Song Song đã hất tay của anh ra, lui về sau một bước, run run rẩy rẩy tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi hỏi: “Chẳng lẽ anh bởi vì em giống như mẹ anh, anh mới chịu lấy em sao?”

“…” Tần Mặc chỉ cảm thấy một tia chớp trong nháy mắt cuồn cuộn bổ vào trên đầu anh, anh thật sự không biết nên cho Tô Song Song vẻ mặt gì, trực tiếp vác cô lên, khiêng cô trên người, đi xuống dưới.

“Này! Anh trốn tránh gì chứ?” Tô Song Song nóng nảy trong lòng, đạp chân đá Tần Mặc, Tần Mặc đưa tay vỗ mạnh lên mông Tô Song Song, Tô Song Song sợ hết hồn, lập tức đàng hoàng.

“Nói bậy nữa, anh sẽ nhốt em một mình ở đây, để cho em theo cha mẹ anh.” Tần Mặc nói xong buông Tô Song Song xuống, nhìn thẳng vào mắt Tô Song Song.

“!”Tô Song Song vừa nghĩ tới mình nửa đêm ở lại chỗ này, bị sợ đến tóc gáy cả người cũng sắp dựng lên, cô nuốt nước miếng một cái, tay còn không có tiền đồ kéo thật chặt áo Tần Mặc.

“Cái đó… Vậy em đây sao bình thường, tại sao anh lại yêu thích em?” Mặc dù bình thường Tô Song Song tùy tiện, nhưng trong lòng cô là người rất không có cảm giác an toàn.

Hôm nay mới nghe Tần Mặc nói cô giống như mẹ của anh, cô bỗng cảm thấy sấm sét giữa trời quang, không khống chế được não mở rộng ra.

“Trừ tính tình, hai người chỗ nào cũng không giống, mẹ anh đẹp hơn em, thông minh hơn em, so với em… Tài nấu nướng giỏi hơn.” Tần Mặc cau mày suy nghĩ một chút, quan sát Tô Song Song từ trên xuống dưới một chút, lại tặng thêm một câu, “Vóc người đẹp hơn em.”

Nào biết Tô Song Song lại không tức giận, ngược lại nở nụ cười, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ bộ ngực, rất an ủi nói một câu: “Em đây yên tâm.

Đọc FULL truyện tại đây

“…” Trong nháy mắt Tần Mặc không nói được gì, anh tuyệt đối cưới được một bảo vật đùa bỡn khắp nơi, chỉ có điều bây giờ Tô Song Song không đau lòng khổ sở, anh cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Đợi đến đi tới cửa, Tần Mặc lại đột nhiên không đi, Tô Song Song không hiểu quay đầu lại nhìn anh, Tần Mặc chậm rãi nói ra: “Nên đi thăm cha mẹ em chứ?”

“…”Tô Song Song vừa nghe, cả người đều ngẩn ra, cô cúi đầu ánh mắt hoảng hốt lắc lắc hai cái, trong nháy mắt Tần Mặc cảm thấy không khí không đúng lắm.

Tần Mặc đang định hỏi Tô Song Song xảy ra chuyện gì, Tô Song Song lại đột nhiên ngẩng đầu lên, nặn ra một nụ cười khổ, nói: “Cha em không ở đây, ở nghĩa địa thành bắc, anh biết chỗ đó không?”

“Ừ.” Tần Mặc vừa nghe thành bắc, gật đầu một cái, chỉ có điều chân mày theo bản năng nhíu lên một chút, mặc dù thành bắc là nghĩa địa, nhưng quả thật có thể coi như bãi tha ma.

Tần Mặc mang theo Tô Song Song tới nghĩa địa thành bắc, trầm mặc đi theo sau lưng Tô Song Song đến bên cạnh mộ cha Tô, mặc dù nơi này tương đối loạn, nhưng mộ của cha Tô lại vẫn rất sạch sẽ, có thể thấy được Tô Song Song thường đến.

Nhưng mà Tần Mặc nhìn kỹ một chút, phát hiện một chuyện rất quan trọng, anh mở miệng hỏi: “Sao chỉ có chú?”

Thái độ của Tô Song Song ngược lại rất bình tĩnh, cô dùng tay áo lau mộ bia cho cha, giải thích: “Khi xảy ra tai nạn xe cộ thì em cũng ở trên xe, chờ khi em tỉnh lại ở bệnh viện, cha mẹ đã bị hỏa táng.”

Tô Song Song nghĩ như vậy, thở dài, đột nhiên nhiều thêm vẻ u sầu không nên thuộc về cô: “Tro cốt của mẹ bị nhà họ Chiến cầm về, em đi tới, chỉ có điều cửa chính cũng không đi vào, liền bị bọn họ thả chó hù chạy.”

Tần Mặc nghe thế, nửa ngồi ở bên cạnh Tô Song Song, từ phía sau ôm lấy Tô Song Song vào trong ngực, Tô Song Song sửng sốt một chút, ngay sau đó thân thể mềm nhũn, dựa vào trong ngực Tần Mặc.

“Sau khi cha và mẹ ở chung một chỗ, mẹ liền bị đuổi ra khỏi nhà, không ngờ nhà họ Chiến.. Nhà họ Chiến lại quá đáng như vậy, cho dù cha mẹ đã qua đời vẫn không để cho bọn họ ở bên nhau.”

“Mà khi em tỉnh dậy, trong nhà cái gì cũng không có, góp đông góp tây, mới mua được một mảnh đất mộ, chỉ có điều nơi này yên tĩnh, cha cũng không ghét bỏ nó đơn sơ.”

Tô Song Song càng nói giọng càng nhỏ, cô cảm thấy áy náy

loading