Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 355

Chương 272: Chúng con sẽ hạnh phúc

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song thế nào cũng không nghĩ tới, thậm chí ngay cả cơ hội hàn huyên cũng không có, ông nội Tần liền trực tiếp xối một tràng phủ đầu luôn bọn họ. Tô Song Song đứng ở đó trong logng đầy sự chán nản, cũng không biết nên ứng đáp thế nào cho phải nữa rồi.

Tần Mặc cũng cảm thấy như vậy là tốt hơn, tiết kiệm còn phải ở lại trong nhà cũ họ Tần để nói nhảm với ông nội Tần.

Tần Mặc tiến lên nửa bước, kéo Tô Song Song về phía sau che chở, nhìn về phía ông nội Tần, không có biểu tình gì, vừa muốn mở miệng, ông nội Tần lại đột nhiên mở miệng nói: “Song Song sức khỏe của cháu không có việc gì chứ hả? Đến đây để cho ông nội xem một chút nào!”

Ông nội Tần hiện tại ngồi ở xe lăn, việc di chuyển không được thuận tiện, lúc này ông vừa mở miệng, trong giọng nói tràn đầy sự đau lòng lẫn áy náy. Nghe ông nội nói như vậy, trong lòng Tô Song Song cũng cảm thấy khó chịu, vẻ mặt vừa mới cứng ngắc trong nháy mắt liền trở nên mềm mại hẳn lại.

“Ông nội…” diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn Tô Song Song đang định đi tới, Tần Mặc liền lôi kéo tay Tô Song Song trở lại, không để cho cô đi. Tô Song Song nhìn lại về phía Tần Mặc vẻ mặt đầy sự khó hiểu.

Tần Mặc lại không hề nhìn Tô Song Song, mà anh nhìn về phía ông nội Tần, anh hỏi ông nội với vẻ lạnh lùng: “Ông nội, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”

Quản gia vừa thấy hai phe lại bị bế tắc ở chỗ này, vội vàng làm người hoà giải, cung kính đi lên trước, đưa tay làm một động tác mời mọc: “Kính xin tiểu thiếu gia, tiểu thiếu phu nhân đi vào trong nhà, ngồi xuống rồi hãy nói.”

Lúc này ông nội Tần mới ý thức được rằng, thế nào mà ông lại ngăn cản hai người bọn họ đứng ở cửa, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com cũng không để cho bọn họ đi vào nhà. Vẻ mặt của ông nội Tần cũng đã hơi hòa hoãn một chút, hướng về phía Tô Song Song nói: “Đi vào trong nhà ngồi đi.”

“Có chuyện gì thì cứ nói ở chỗ này là được, cháu muốn hỏi ông một lần nữa, cuối cùng thì, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?” Tần Mặc hướng về phía nhà cũ họ Tần, ấn tượng càng ngày cũng kém, hơi híp mắt lại một chút, ánh mắt nhìn về phía ông nội Tần, rõ ràng thiếu sự kiên nhẫn.

Ông nội Tần cũng nghênh đón ánh mắt kia của Tần Mặc. Ông dùng lực vỗ lên tay vịn xe lăn, giận dữ hét lên: “Thằng nhóc thúi này, mày muốn làm cho ông nội phải tức chết có phải hay không!”

Rốt cuộc Tô Song Song cũng nén nhịn lại tâm tình hiền lành của mình, hỏi chen vào một câu trước khi hai người bọn họ trở nên cãi vã mạnh mẽ hơn: “Ông nội, ngài đừng nóng giận, rốt cuộc tại sao đột nhiên ngài lại phản đối chuyện hai chúng cháu ở chung một chỗ vậy?”

Tô Song Song hơi ngừng lại một chút, tiếp tục chân thành hỏi: “Cháu cảm thấy rằng, nhất định là ông nội ngài đang có chuyện gì khó nói ẩn giấu bên trong. Ngài nói với chúng cháu, chúng ta cùng nhau giải quyết có được hay không?”

Trong lòng ông nội Tần cũng có chút áy náy đối với Tô Song Song, vừa nghe thấy cô nói chuyện, ông nội Tần liền cố đè lửa giận xuống, trì hoãn trong chốc lát, nhưng lại vẫn không chịu mở miệng như cũ, không chịu nói rốt cuộc là vì cái gì mà mình lại như vậy.

Một lát sau ông nội Tần như không nén nhịn được nữa, tiếp tục nói: “Song Song, nếu như cháu mà ở cùng với Tần Mặc, tương lai sẽ gặp phải nhiều thua thiệt! Ông nội làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho cháu thôi!” Khi cất giọng nói những lời này, ngữ điệu nói của ông đầy ý vị sâu xa, mặt mũi rối rắm.

Tô Song Song trầm mặc, nhưng Tần Mặc lại không có tâm tình nào để nghe những lời nói đó của ông nội Tần. Anh dứt khoát hỏi luôn vào vấn đề: “Hôn lễ ông có đi hay không?”

Đọc FULL truyện tại đây

“!” Ông nội Tần không nghĩ tới cho đến bây giờ Tần Mặc vẫn còn băn khoăn đối với việc ông đi tham gia hôn lễ. Bàn tay ông cụ Tần đặt ở trên tay vịn chiếc xe lăn khẽ run rẩy, trong lòng ông cụ Tần cực kỳ khổ sở! Ông đau khổ, thật hận vì từ trước đến nay cũng không hề hay biết chuyện này.

“Không đi!” Ông nội Tần cắn răng nghiến lợi nặn ra hai chữ, thái độ rõ rang cứng rắn, chính là không có ý định đi.

“Ông nội, chỉ cần Tần Mặc không phải là người thân thích của cháu, bất kể tương lai có nhiều khó khăn thế nào, cháu cũng sẽ không rời khỏi anh ấy.” Tô Song Song nói xong liền nắm lấy tay Tần Mặc thật chặc cùng giơ cao tay lên.

Biểu tình của Tô Song Song rất nghiêm túc, nụ cười tràn đầy sự ấm áp dịu dàng. Lúc này xung quanh thân thể cô giống như tỏa ra một vòng ánh sáng dịu dàng, làm cho người ta phải chói mắt không mở mắt ra nổi.

“Ông nội, kể từ khi cháu dự định sống cùng với A Mặc, thì từ giờ cho đến mãi sau này, cháu cũng không hề nghĩ qua sẽ bình an vượt qua cả đời.”

“Nhưng mà chỉ cần có anh ấy ở bên cạnh cháu, bất luận là có bao nhiêu khó khăn, chúng cháu cũng sẽ cùng nhau vượt qua! Cho nên ông nội, cháu hi vọng ngài không cần phải lo lắng thay chúng cháu đâu. Chúng cháu nhất định sẽ hạnh phúc! Ngài tới tham gia hôn lễ cuả chúng cháu đi, đây là tâm nguyện của cháu mà cũng là tâm nguyện của A Mặc.”

Ông nội Tần buông mi mắt xuống, tựa như đang suy tư chuyện này. Theo bản năng, Tô Song Song dùng sức cầm bàn tay Tần Mặc tay, tập trung tinh thần nhìn ông nội Tần.

“Song Song à! Cháu rất yêu cha mẹ của cháu phải không?” Ông nội Tần đột nhiên hỏi Tô Song Song một câu không đầu không đuôi như vậy,…, giọng nói của ông khàn khàn khó khăn, âm điệu mang theo chút run rẩy.

Tô Song Song hết sức chăm chú chờ đáp án của ông nội Tần, chợt nghe thấy ông cụ hỏi về vấn đề này, hoàn toàn cũng không chút suy nghĩ, trực tiếp hơi cúi đầu, hồi đáp: “Có ạ! Cháu rất yêu cha mẹ của cháu.”

Trong nháy mắt sắc mặt ông nội Tần trắng bệch ra. Bàn tay ông đặt tay ngang ở trên tay vịn xe lăn, trong nháy mắt nắm chặt lại.

Ông nội Tần cắn răng nói: “Cha mẹ của cháu ở trên trời có linh thiêng cũng không muốn nhìn thấy tương lai cháu sẽ phải chịu khổ, cho nên ông kiên quyết không đồng ý… Nếu như các cháu vẫn muốn cử hành hôn lễ thì, ông… ông liền chết cho các cháu xem!”

Câu nói cuối cùng, ông nội Tần nói đặc biệt nghiêm túc, thái độ kiên quyết không có chừa lại nửa phần thương lượng.

“!” Tô Song Song không nghĩ tới ông nội Tần lại lấy cái chết ra để bức bách như vậy, cả người sững sờ ở nguyên chỗ đó, hoàn toàn không biết sẽ phải nói gì cho đúng.

Tần Mặc lại nhíu mày, rõ ràng anh đã hao hết sự kiên nhẫn. Anh liếc mắt nhìn ông nội Tần, đoán chừng là từ ông nội mình sẽ không nghe được tin tức gì có ích nữa rồi, anh quyết định cũng không tốn phí nhiều ngôn ngữ thêm nữa.

Tần Mặc móc ra từ trong lồng ngực một chiếc thiệp mời, mở nó ra, đặt lên trên mặt bàn ở bên cạnh, nhìn lướt qua sắc mặt trắng bệch ông nội Tần rồi nói: “Cả đời này cháu chỉ cử hành hôn lễ một lần này, nếu như ông không muốn bỏ qua, thì phải đi.”

Tần Mặc nói xong liền lôi kéo Tô Song Song đi ra ngoài. Tô Song Song lo lắng quay đầu lại nhìn ông nội Tần, đúng lúc ông nội Tần ngẩng đầu lên nhìn về phía bọn họ, trong ánh mắt của ông tràn đầy đau thương lẫn không đành lòng.

“Ông nội, ngài hãy

loading