Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 354

Chương 271: Chết sống không đồng ý

Editor: Mẹ Bầu

Nếu như Cô Tô Na không nói những lời này, Tần Mặc hoặc giả còn sẽ không để ý, nhưng nghe Cô Tô Na nói xong, Tần Mặc cố ý lại nhìn lướt qua bức họa kia, khung tranh lồng kính tinh xảo tuyệt đẹp, khiêm tốn nhưng không bị mất đi sự xa hoa, ngược lại làm cho phong cách của anh trước sau như một.

Cô Tô Na thấy Tần Mặc vẫn nhìn khung tranh lồng kính, hốt hoảng đặt nó lên trên mép mặt bàn trà, xoa xoa tay vẻ đầy bất lực, cúi đầu nói: “Anh à, nếu như anh không thích cái này khung tranh lồng kính, để em tìm người đổi lại thành kiểu khung mà anh thích.”

“Không cần.” Tần Mặc nói xong cũng không ở lại nhìn Cô Tô Na, xoay người đi về phía phòng ngủ của mình.

Tần Mặc vừa mới đóng cửa lại, Cô Tô Na liền thở phào nhẹ nhõm, cô quay đầu lại liếc mắt nhìn khung tranh lồng kính, lúc này mới lôi kéo cái va li của mình đi ra ngoài. Khi đi tới bên cạnh phòng ngủ Tần Mặc còn yếu ớt nhỏ nhẹ nói lại một câu: “Anh à, hiện tại em đi đây, trong khoảng thời gian vừa rồi, quả thực đã quấy rầy hai người.”

Đương nhiên là Tần Mặc không để ý tới Cô Tô Na. Nhưng Cô Tô Na cũng không thèm để ý, lôi kéo cái va li trực tiếp đi ra ngoài.

Cô Tô Na mới vừa đi ra ngoài, Tần Mặc cũng mở cửa ra ngoài. Anh đi tới bên cạnh bức tranh, liền cẩn thận kiểm tra một chút, còn thuận tay tháo khung tranh lồng kính kia ra.

Nhưng mà anh cũng không nhìn thấy có lỗ nhỏ cài camera hoặc là máy nghe lén gì đó. Suy nghĩ một chút, anh đặt nó lại ở trên mặt bàn trà cũng không có lập tức mang đến treo trong thư phòng.

Tần Mặc vừa đi đến bệnh viện, đã nhìn thấy Tô Song Song cầm điện thoại di động cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì. Trong nháy mắt, Tần Mặc nhíu mày, khuôn mặt vốn đang mang theo một chút ý cười ấm áp, trong nháy mắt lại khôi phục lại vẻ mặt co quắp.

“Sao vậy? Ai đã gọi điện thoại cho em thế?” Tần Mặc nói xong ngồi xuống bên cạnh Tô Song Song. Hiển nhiên là trước đó Tô Song Song không hề có ý thức nhận ra là Tần Mặc tới, đến khi cô cảm giác được anh đột nhiên ngồi vào bên cạnh mình, thì sợ hết hồn.

Chờ đến lúc phản ứng kịp, cô vội vàng để điện thoại di động lên trên chiếc gối đầu của mình, khẩn trương nói: “Không có! Không có người nào!”

Tong nháy mắt chân mày Tần Mặc liền vặn xoắn lại, giọng nói cũng có chút nghiêm túc: “Tô Song Song, cho đến bây giờ em còn có chuyện gì gạt anh?”

Tô Song Song bị Tần Mặc quát nhẹ một câu như vậy, nhất thời cảm thấy chột dạ. Cô đưa di động ra, ngược lại, ỉu xìu ỉu xìu nói: “Là ông nội, nhưng mà em không có nhận cuộc gọi.”

“Tại sao không nhận?” Tần Mặc cúi đầu nhìn thấy trên màn hình điện thoại di động của Tô Song Song nổi lên vị trí nhận cuộc gọi điện thoại thật to, thuận tay đưa tay cầm lấy di động.

Theo bản năng Tô Song Song muốn lấy lại chiếc điện thoại di động. Vừa vươn tay ra cô lại cảm thấy không có gì cần thiết, lại buông thõng hai bả vai, ủ rũ cúi đầu.

“Em sợ ông nội vẫn nói không để cho anh cùng với em, em…” Giọng nói của Tô Song Song càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng chỉ còn vo ve giống như tiếng con muỗi bay: “Em không muốn rời khỏi anh, nhưng lại cũng không muốn chọc ông nội tức giận, chi bằng em không nhận…”

Tần Mặc cọ cọ chiếc điện thoại di động màu hồng trong tay, như có điều suy nghĩ, nói: “Em muốn để ông nội đến tham gia hôn lễ?”

“Dĩ nhiên!” Tinh thần Tô Song Song lập tức tỉnh táo. Cô ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, dáng vẻ bộ mặt đầy mong đợi “có phải là anh đã có biện pháp gì đó giải quyết được hay không?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Vậy thì ngày mai chúng ta trở về nhà cũ một chuyến, tự mình nói chuyện với ông nội, thuận tiện hỏi thăm ông tại sao đột nhiên lại phản đối chuyện chúng ta kết hôn.” Tần Mặc nói xong nhét lại chiếc điện thoại di động vào trong tay Tô Song Song.

Tô Song Song vốn dĩ còn tưởng rằng Tần Mặc đã nghĩ ra được đại chiêu gì đó, không nghĩ tới đến lúc này lại gặp tình huống như vậy. Cô có chút hoảng hốt nhận lấy điện thoại di động, không hỏi một câu không chắc chắn lắm: “Nếu như ông nội vẫn phản đối thì biết làm sao bây giờ?”

“Vậy thì em sẽ không gả cho anh nữa chứ hả?” Tần Mặc hỏi một câu ngược lại, ngay sau đó khẽ ngả người về phía sau, tựa vào trên gối đầu, duỗi bàn tay ra, thuận thế kéo luôn Tô Song Song vào trong ngực.

Tô Song Song bị dọa cho sợ đến mức vừa muốn kêu lên một tiếng kinh sợ, nhưng mà độ phản xạ của cô quá chậm, đến khi cô phản thì lúc này đã thấy mình đang nằm ở trong ngực Tần Mặc rồi, nên cô quyết định cũng không kêu nữa.

“Hả?” Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên khóe miệng thoáng mang theo nụ cười. Hơi thở ấm áp trong miệng anh phun lên trên mặt của Tô Song Song, tê tê dại dại, mà một tiếng “hả” kia của anh như được phát từ lỗ mũi hừ ra ngoài vậy, kéo dài mềm mại như sợi bông vậy.

Tô Song Song nhất thời cảm giác mạch máu của mình như trống rỗng, quả thực là người ta nói cái gì thì chính là cái đó, gấp gáp vội vàng gật đầu, về sau đến lúc cuối cùng vẫn còn cảm thấy không đủ để biểu đạt quyết tâm của mình, lại mở miệng tăng thêm một câu: “Gả! Ai nói gì cũng không chịu!”

“Hì hì!” Đến lúc này Tần Mặc liền bật cười thật sự, Tô Song Song cười, trong nháy mắt trong mắt tròn của cô tràn đầy hình tim, trái tim nhỏ phảng phất như bị thần Cupid bắn trúng mũi tên nghe “Vèo!” một tiếng.

“Vậy thì em còn sợ gì, ngày mai nhớ dù ông nội có nói gì, em cũng chỉ cần nói muốn gả cho anh là đủ rồi.” Tần Mặc nói xong hai tay nắm thật chặt lấy cánh tay Tô Song Song, tham muốn chiếm giữ cực mạnh.

Tô Song Song nằm ở Tần Mặc trong ngực cảm giác thật thoải mái, cũng lười động đậy, cô cứ dựa vào như vậy, không biết có phải là do vừa mới truyền dịch xong hay không, chỉ chốc lát sau cô lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đợi đến ngày hôm sau, Tô Song Song làm xong kiểm tra toàn diện, thời điểm Tần Mặc định dẫn cô đi đến nhà cũ họ Tần, cô lại kinh sợ thật vinh quang rồi.

Tô Song Song đã mặc chỉnh tề, ngồi ở trên giường, ngửa đầu lên nhìn Tần Mặc, nhếch miệng cười một tiếng, thử nói một câu thương lượng: “Nếu không để ngày mai chúng ta hãy đi nhé, em cảm thấy dường như bàn chân của em có chút không được thoải mái, không biết có phải là do hậu di chứng sau khi não bị chấn động hay không?”

Tần Mặc cũng không lên tiếng, cứ như vậy nhìn Tô Song Song. Tô Song Song cười khan một tiếng, quay đầu nhìn lại chân phải của mình một chút, duỗi ngón tay ra chỉ vào cổ chân, “Chính là chỗ này, nếu không nghỉ ngơi thêm một ngày nữa?”

Tần Mặc liếc mắt nhìn, đột nhiên ngồi chồm hổm xuống, rất tự nhiên kéo giày ra khỏi chân Tô Song Song. Bàn tay lục lọi một đường dọc theo chân nhỏ của

loading