Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 353

Chương 270: Ai mới là nội gian

Editor: Mẹ Bầu

Trong nháy mắt Tần Mặc liền mở mắt ra, Tô Song Song cảm nhận được rõ ràng sự sát ý, cô liền dịch chuyển bàn chân về phía sau một chút, để cho Tần Mặc có thể hoàn toàn nhìn thấy Lục Minh Viễn đang đứng ở cửa.

Lục Minh Viễn trong nháy mắt cảm giác được một luồng sát khí, anh vội vàng câm miệng, suy nghĩ một chút lấy cùi chỏ đẩy Bạch Tiêu một cái, hét lên: “Anh nói nhăng gì đó! Mỗi ngày mở miệng đều nói những câu không chút cân nhắc nào cả!”

“!” Bạch Tiêu không nghĩ tới Lục Minh Viễn lập tức liền đẩy luôn chuyện như vậy lên trên đầu anh, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn lập tức một cước bước chân đi chỗ khác, xoay người ngồi vào trên ghế ở bên cạnh. Lần này nhìn Bạch Tiêu đi, Tần Mặc mới nhận thấy bước chân của anh bị khập khễnh.

“Sao vậy?” Tần Mặc không có tâm tình tiếp tục ồn ào náo loạn cùng với bọn họ, vẻ mặt đoan chính, tầm mắt rơi vào trên chân trái Bạch Tiêu. Tô Song Song cũng nhìn sang vẻ căng thẳng.

Bạch Tiêu ngồi ở trên ghế bên cạnh, gác chân trái của mình lên trên mặt bàn trà, phẩy phẩy tay, nói vẻ rất tùy ý: “Không có gì, Cũng chỉ là loại không có mắt cho nên mới dám chặn thuyền của tôi, không cẩn thận khi đánh nhau, mới bị đập một cái.”

Lục Minh Viễn sớm biết chuyện như vậy, biết Bạch Tiêu không có gì đáng ngại, liền nói trêu tức: “Đúng vậy đó, đoán chừng là anh muốn tranh giành bé gái da đen (*) của người ta, không tranh giành được, cho nên mới bị người ta đánh, ngượng ngùng không dám nói ra sự thật, mới lừa gạt nói dối có người chặn thuyền lại.”

(*) Lục Minh Viễn nhắc lại sự việc Bạch Tiêu bị Tần Mặc cử đi công tác Châu Phi ở mấy chương trước

“Cậu cho là tôi cũng giống như cậu hay sao? Anh giai cậu đây khi đánh nhau đã từng thua ai bao giờ chưa?” Bạch Tiêu trời sanh vốn dĩ đã hay có bất hòa với Lục Minh Viễn, vừa thấy mặt nhau liền lập tức gây gổ, vào lúc này lại càng thêm anh một câu, tôi một một câu không ai chịu nhường ai.

“Vậy thì anh thử đánh nhau với anh Tần Mặc một trận xem sao?” Lục Minh Viễn nói ra một câu, một bộ dạng vẻ khiêu khích.

Bạch Tiêu chưa bao giờ đánh thắng được Tần Mặc, anh liền chuyển đề tài nói chuyện, bắt đầu chuyển hướng công kích sang người khác: “Thôi đi, so ra tiểu Tần Tần còn lớn hơn cậu mấy tháng, nhìn cậu suốt ngày gọi anh Tần Mặc, anh Tần Mặc, kiểu gọi nghe thân thiết ghê! Cậu đúng loại biến thái già mà còn giả bộ nai tơ!”

Lục Minh Viễn tựa như sớm đã thành thói quen, ngồi vào trên ghế sa lon đối diện Bạch Tiêu, lập tức nhấc hai chân đặt lên trên mặt bàn trà, cười nói: dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com “Tôi biết ngay là anh đang ghen tỵ với gương mặt trẻ trung trời sanh không già của tôi mà! Đâu có giống như anh, dáng dấp nhìn tựa như một bác già trung niên đại thúc, cách ăn mặc cũng đầy vẻ cổ lỗ.”

Đọc FULL truyện tại đây

Hai người kia cứ tranh cãi nhau đến nảy lửa, Tô Song Song đưa taylên ngoáy ngoáy lỗ tai, nhảy xuống giường cầm bữa điểm tâm sáng lên, sau đó đặt lên trên mặt bàn ăn, ý bảo Tần Mặc vừa ăn vừa xem trò vui.

Tô Mộ thì vẫn đứng ở cửa như cũ, cặp mắt tỏa ra đầy hình trái tim, trong mắt trong lòng cô lúc này chỉ có thể nhìn thấy một mình Lục Minh Viễn. Tô Song Song chào hỏi Tô Mộ một tiếng, thấy Tô Mộ tự động bỏ quên mình, nên cũng không lên tiếng nữa, chuyên tâm ăn bữa điểm tâm.

Tần Mặc ăn một thìa cháo vừa đút một thìa cháo vào trong miệng Tô Song Song, thấy hai người ở đối diện vẫn còn đang cùng nhau diễn kịch truyền hình tựa như không dứt, cũng không có đủ kiên nhẫn nữa.

“Chuyện hôn lễ đã chuẩn bị xong xuôi rồi có phải hay không? Đến cuối tuần vẫn có thể cử hành hôn lễ bình thường được chứ, đúng không?” Liên tiếp hỏi hai vấn đề, trong nháy mắt đã làm cho Bạch Tiêu và Lục Minh Viễn cùng yên tĩnh trở lại.

Bạch Tiêu vẫn luôn ở nước ngoài không về được, đến giờ trên người vẫn còn chưa bắt đầu nhận nhiệm vụ nào cả, còn Lục Minh Viễn hai ngày nay chỉ mải chú ý chơi đùa, đã sớm bỏ quên chuyện ra sau ót rồi.

“Chuyện này… Hai người cứ việc từ từ ăn, chúng tôi có chuyện vội phải đi trước.” Vẫn là Bạch Tiêu hiểu rõ tính tình Tần Mặc nhất, biết anh đã nói ra lời này chính là hạ lệnh đuổi khách rồi.

Bạch Tiêu lập tức lôi kéo Lục Minh Viễn cùng đi ra ngoài, đi tới cửa vẫn không quên kéo Tô Mộ vẫn còn đang chìm trong si mê đi theo luôn

Mấy người bọn Bạch Tiêu vừa đi khỏi, trong nháy mắt trong phòng trở lại an tĩnh. Tô Song Song vẫn an tĩnh như cũ, cúi đầu khéo léo ăn cơm, Tần Mặc ngồi ở bên cạnh cô cũng không hề lên tiếng.

“A Mặc, anh nói xem, rốt cuộc ông nội vì cái gì lại đột nhiên trở quẻ như vậy?” Tô Song Song vẫn không nhịn được, cô cảm thấy chắc chắn ông nội Tần sẽ không làm hại đến cô và Tần Mặc, nhất định là ông có chuyện gì đó khó nói ra mà thôi.

Đương nhiên là Tần Mặc cũng biết ông nội Tần có chuyện gì đó gạt anh, nhưng mà anh không muốn để ý tới, cũng không muốn để cho Tô Song Song phải để tâm đến chuyện này. Hiện tại anh chỉ muốn lập tức tuyên bố cho toàn bộ thế giới biết rằng, Tô Song Song là người phụ nữ của mình, như vậy là đủ rồi.

“Anh sẽ để ý chuyện này, người già cũng khó tránh khỏi bị người ta lừa dối, em không cần để tâm đến chuyện này làm gì!” Tần Mặc hời hợt nói ra một câu, anh đã ăn sáng xong rồi, liền xuống giường

loading