Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 349

Chương 266: Tần Mặc nổi đóa

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc liếc Lục Minh Viễn một cái, nói một câu không chút tình cảm: “Cậu vốn thông minh là thế, từ lúc nào thì đã cân bằng với Song Song rồi hả? Nếu như ông mà dám, bà nội đã sớm thiến ông rồi.”

Lục Minh Viễn bừng tỉnh hiểu ra, vỗ đùi, nổi lên trận cười sáng tỏ: “Đúng vậy! Em cũng quên, ông nội Tần chính là được vợ quản nghiêm, nếu như ông dám ngoại tình, vậy thì thật đúng là hỏa tinh đụng phải địa cầu rồi, hù chết bảo bảo!”

Lục Minh Viễn nói xong lại vẫn chưa tỉnh hồn vỗ vỗ vào ngực của mình, quan sát trên dưới Tần Mặc một hồi: “Cũng may ông nội Tần không dám, nếu không thật sự đã cho anh thêm một cô em họ nữa, em chỉ cần một phút thôi cũng phát điên khùng lên rồi!”

Tần Mặc lại trầm mặc im lặng, anh ngẩng đầu nhìn cảnh canh gác nghiêm cẩn trong nhà cũ họ Tần, khẽ cau mày lại, thật sự anh không hiểu rốt cuộc ông nội Tần có phải là đã trúng gió rồi không? Nếu không sao lại chia rẽ anh và Tô Song Song như vậy.

Lục Minh Viễn từ nhỏ đến lớn cũng là lần đầu tiên bị ngăn lại ở cửa nhà cũ họ Tần. Lúc này anh cẩn thận quan sát một chút, cũng rất cảm khái, không nhịn được liền lấy cùi chỏ đẩy vào cánh tay Tần Mặc một cái.

“Anh Tần Măc, đừng nói trước kia không hề chú ý, bây giờ nhìn vừa nhìn vào mới thấy, nhà cũ của họ Tần thật đúng là vững như thành đồng, hai ta căn bản là không thể vào được đâu, nếu không ta tìm người tới?”

Tần Mặc xoay người đi trở về, Lục Minh Viễn cũng xắn tay áo đi theo sau lưng Tần Mặc, gương mặt trẻ con lộ rõ vẻ tràn đầy hưng phấn.

Mặc dù dáng dấp của anh dễ thương, nhưng mà tính tình thì lại khắc nghiệt, cho tới bây giờ cũng không được ai yêu thích. Anh thích nhất là chuyện đánh nhau ẩu đả, có thời điểm anh còn dùng chiêu bày ra vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên như trẻ con để gạt người, nói đối phương đã bắt nạt anh, quả thực là trăm lần thử, linh nghiệm cả trăm.

Đi tới được một nửa đường, Lục Minh Viễn mới vừa định tiếp tục đi tiếp đến bãi đậu xe cho xe chạy ra khỏi, thì Tần Mặc lại đột nhiên xoay người đi về phía rừng cây ở bên cạnh. Lục Minh Viễn nhất thời liền bối rối, vội vàng đuổi theo sau.

“Anh Tần Măc, anh làm cái gì vậy? Chẳng lẽ anh còn muốn nhảy tường để vảo sao? Những chỗ này đều có thể có lưới điện cao thế đó! Ông nội không đành lòng để anh chết, thế nhưng lưới điện một khắc cũng không nhận mặt anh đâu!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Muốn vào bên trong thì đừng có nói nhảm nữa!” Tần Mặc bị Lục Minh Viễn om sòm có chút phiền lòng, anh quay đầu lại nhìn Lục Minh Viễn, khẽ quát lên một tiếng, ngay sau đó anh tự động coi thường Lục Minh Viễn, tiếp tục đi về phía trước.

Lục Minh Viễn đứng đờ người ở chỗ đó, ngây ngẩn trong chốc lát, khi bóng dáng Tần Mặc sắp sửa biến mất, trong nháy mắt liền vội vàng sải bước đuổi theo. Anh thật sự rất sợ hiện tại đầu óc Tần Mặc không được tỉnh táo, thật chạy đến chỗ lưới điện, vậy thì anh có thể sẽ phải đau lòng muốn chết.

Chẳng qua là Lục Minh Viễn đi theo sau lưng Tần Mặc, khi Tần Mặc quành thì anh quành theo, an toàn đi vòng qua phía sau khu biệt thự nhà cũ họ Tần. Khi nhìn thấy trước mặt là một cái cửa nho nhỏ, thì không thể tưởng tượng nổi, liền duỗi ngón tay ra chỉ vào nơi đó, ngây ngốc hỏi một câu: “Anh Tần Măc, không phải là anh định đi vào trong nhà đó từ nơi này đó chứ?”

“Thì đã sao? Khi còn bé tôi cùng với Bạch Tiêu thường từ nơi này trốn ra ngoài.” Tần Mặc đi vào liếc mắt nhìn vào cái cửa xem độ cao thấp thế nào, cảm giác với vóc người của mình hiện tại vẫn có thể đi vào được, liền gật đầu một cái.

“…” Lục Minh Viễn thật hết ý kiến, anh kéo cánh tay Tần Mặc lại, vẫn run run rẩy rẩy như cũ, nói không kịp phản ứng: “Anh à! Anh chính là anh cả của em đó, đây chính là chuồng chó mà!”

“Đã sớm không để cho chó chạy rông, tại sao lại không có chuồng chó chứ?” Suy nghĩ logic của Tần Mặc lập tức làm cho Lục Minh Viễn bị sặc, nhưng mà anh vẫn không chịu cam lòng như cũ. Chỉ là, nếu như chuyện chui chuồng chó này mà bị truyền đi, về sau anh làm sao có thể lăn lộn giang hồ nữa đây.

“Nhưng mà mấy vị trí cao thấp kia rõ ràng chính là mấy cánh cửa tròn của chuồng chó mà.” Lục Minh Viễn vùng vẫy giãy chết, dùng sức lôi kéo cánh tay Tần Mặc, mình không đi nhưng cũng không để cho Tần Mặc đi vào

“Vậy thì đã làm sao? Hiện tại tôi nhất định phải nhìn thấy Tô Song Song, nếu không cô ấy ở đó nhất định sẽ bị ông nội lừa dối.” Điều Tần Mặc lo lắng nhất vẫn là Tô Song Song. Tô Song Song vẫn tín nhiệm ông nội Tần như vậy, chỉ sợ ông nội nói gì thì cô sẽ tin cái đó. Nói không chừng, bây giờ cô đã phải chịu nhiều thương tâm rồi.

Tần Mặc nghĩ đến đây liền hất tay của Lục Minh Viễn ra, một cước đá văng lớp rào chắn đơn giản che chuồng chó,

loading