Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 348

Chương 265: Tô Song Song là em họ của cháu

Editor: Mẹ Bầu

Trong chốc lát sau, Tô Song Song đã bình tĩnh lại, quay đầu nhìn ông nội Tần. Ông nội Tần cũng bị dọa sợ, thấy rốt cuộc Tô Song Song đã hồi thần trở lại lúc này ông mới thở phào nhẹ nhõm.

“Song Song à! Ông nội biết cháu rất khó chịu, nhưng mà chuyện này cũng đều là số mệnh mà thôi! Cháu hãy mở lòng một chút, về sau ông nội sẽ tìm cho cháu một người tốt hơn! Hu hu!”

Ông nội Tần nói xong lời cuối cùng, đột nhiên lại òa khóc, nước mắt rơi tung hoành, ông khóc làm trong lòng Tô Song Song cũng cảm thấy khó chịu.

“Ông nội, ngài đừng khóc, cháu không sao đâu, chỉ là chuyện này trước đừng tìm Tần Mặc nói vội, đợi đến khi hủy bỏ hôn lễ rồi hãy nói. Nếu không cháu sợ anh ấy sẽ làm ra cái chuyện gì đó quá khích.”

Thật ra thì Tô Song Song không có cách nào đối mặt Tần Mặc, chẳng lẽ muốn đến lúc đó hai người bọn họ ôm đầu khóc rống lên chăng?

“Song Song, cháu yên tâm, ông nội cũng đã nghĩ cho cháu xong rồi. Bây giờ, cháu sẽ đi cùng ông nội trở về nhà cũ của họ Tần đã, tạm thời trước chớ có gặp Tần Mặc nữa, đợi đến lúc cả hai đứa cũng tỉnh táo lại một chút, sẽ cùng nhau bàn lại chuyện này.”

Ông nội Tần thấy Tô Song Song không hề có phản ứng gì, vội vàng lại nói thêm một câu: “Ông nội thật sự không hại cháu đâu! Chuyện này ông nội cũng khó chịu vô cùng! Tâm ý này của ông. . . Haiz!”

“Ông nội, xin ngài đừng thương tâm, cẩn thận phát bệnh trở lại! Cháu không sao đâu! Ngài cũng cần phải cố gắng!” Tô Song Song vốn là muốn một mình chạy trốn đến một nơi xa xa, muốn được yên tĩnh một chút.

Nhưng mà cô thấy bộ dạng ông nội Tần lúc này sự khó chịu như dâng lên không thể hạ xuống được, cô thật sự cảm thấy không đành lòng làm trái với nguyện vọng của ông, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn đành chỉ nhắm mắt trước đáp ứng với ông.

“Cứng rắn lên! Bây giờ chúng ta đi thôi, nếu không một lát nữa để cho hằng nhóc thúi kia nhìn thấy, thì sẽ không đi được mất! Vào đến nhà cũ của nhà họ Tần là an toàn rồi! Ông nội bảo đảm sẽ không để cho A Mặc tới làm ần ĩ với cháu.”

Ông nội Tần tựa như cực kỳ vội. Tô Song Song gật đầu một cái đồng ý. Hiện tại trong đầu cô đang rối loạn vô cùng, không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì khác, nghe thấy có một đề nghị kia liền vội vàng tuân theo.

Tần Mặc đi đến công ty, tự mình xử lý hết một số những việc cuối cùng cần phải làm, xong xuôi anh và Lục Minh Viễn cùng nhau trở lại bệnh viện. Anh đứng ở cửa bộ dạng còn có vẻ không được tự nhiên.

Đọc FULL truyện tại đây

Lục Minh Viễn vừa thấy bộ dáng của anh như vậy, trong nháy mắt liền hiểu ngay, Tần Mặc và Tô Song Song vẫn chưa được hòa hảo với nhau rồi. Lục Minh Viễn phiền não gãi gãi đầu của mình, quệt mồm, rầm rì nói: “Không trách được A Tiêu luôn luôn nói thật sự không còn lời nào để nói với anh nữa! Ngay cả bà xã của mình cũng không giải quyết được, anh cũng thật là quá đủ rồi!”

Tần Mặc vừa nghe thấy liền quay đầu trợn mắt nhìn Lục Minh Viễn một cái, trong nháy mắt đã làm cho Lục Minh Viễn bị dọa cho sợ đến mức phải nhảy về phía sau một bước. Chỉ có điều Tần Mặc lại không nói gì, mà ngược lại, anh mở cửa ra, sau đó đẩy cửa đi vào vừa nhìn liền thấy trong phòng không ai.

Lục Minh Viễn thấy Tần Mặc đứng ở cửa, vừa muốn đẩy anh một cái, giúp anh giúp một tay, ai biết vừa thò cái đầu vào, liền phát hiện trong phòng không ai, anh lập tức thở dài.

“Quên đi, để em gọi điện thoại cho Nhị Manh Hóa một chút, hỏi cô ấy xem lúc này còn đang ở tại nơi nào!” Lục Minh Viễn thực sự đã hoàn toàn thua đôi Tô Song Song và Tần Mặc này rồi.

Hiện tại coi như Lục Minh Viễn đã hiểu tại sao lúc trước Bạch Tiêu gọi điện thoại cho anh nói huyên thuyên, khi đối phương vừa nhắc tới hai người Tần Mặc và Tô Song Song liền than thở. Hiện tại anh cũng rất muốn gọi điện thoại cho Bạch Tiêu, than thở một hồi cho vợi bớt buồn bã.

Tần Mặc cũng không ngăn trở Lục Minh Viễn, chính là cam chịu để anh gọi điện thoại. Lục Minh Viễn nhíu mày nhìn Tần Mặc một cái, trong mắt hàm chứa vẻ khinh thường.

Chẳng qua là Lục Minh Viễn không nghĩ tới Tô Song Song vậy mà lại có thể tắt máy. Lúc này anh đột nhiên ý thức được có chút không tốt, xem ra Nhị Manh Hóa đã giận thật rồi.

“Anh Tần Măc, rốt cuộc anh đã làm cái gì vậy? Ngày hôm qua khi em đưa cô ấy tới đây vẫn còn tốt đẹp kia mà!” Lục Minh Viễn đưa di động về phía Tần Mặc ở bên này nghe một chút.

Trong điện thoại là tiếng trả lời lễ phép lập lại của máy ghi âm: “Số điện thoại mà bạn gọi hiện tại đã tắt máy. . .”

Tần Mặc vừa nghe thấy liền nhíu mày, vẻ mặt than đúng tiêu chuẩn lại tái hiện giang hồ. Anh cầm lấy điện thoại bấm tắt máy, sau đó lại bấm lại số điện thoại của Tô Song Song một lần nữa, vẫn là báo tắt máy như cũ.

Tần Mặc suy nghĩ một chút, ném trả lại điện thoại cho Lục Minh Viễn, cầm lấy điện thoại của bản thân, bấm số điện thoại của Tô Song Song gọi đi, nhưng vẫn chỉ thấy báo tắt máy như cũ, lúc này Tần Mặc

loading