Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 347

Chương 264: Tần Mặc là người thân của cháu

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song không nghĩ tới ông nội Tần vừa mở miệng đã nói cầu xin mình như vậy, liền có chút sững sờ. Theo bản năng cô liền đáp ứng: “Ông nội, ngài nói đi!”

Ông nội Tần tựa hồ thật khó khăn, nói quanh co đến nửa ngày trời vẫn còn chưa mở miệng nói rõ. Tô Song Song còn tưởng rằng đã có chuyện gì lớn lao đã xảy ra, nhanh chóng nhảy xuống giường, hỏi: “Ông nội, có chuyện gì vậy?”

Ông nội Tần quyết định nhẫn tâm, cắn răng nói: “Song Song, cháu và Tần Mặc không thể làm hôn lễ, hơn nữa nhất định phải ly hôn ngay lập tức!”

“Cái gì ???” Tô Song Song cảm giác nhất định là mình đã nghe nhầm rồi. Nếu không, ông nội là người luôn luôn trông mong nhìn thấy lễ thành hôn của hai người bọn họ mau chóng sinh ra chắt nội cho ông như vậy, thế nào đột nhiên bây giờ lại giở quẻ rồi.

Ông nội Tần nói xong cũng không nói chuyện tiếp nữa. Tô Song Song vẫn nghe không ra, rốt cuộc ông nội Tần lúc này là đang nói giỡn hay là nói nghiêm túc, run rẩy hỏi lại một câu: “Ông nội, có phải là ông đã gặp ác mộng hay không?”

Ông nội Tần vẫn trầm mặc như cũ, trong nháy mắt không khí như bị ngưng đọng lại. Tô Song Song vẻ mặt đầy bất lực, đảo mắt một vòng suy nghĩ, sau đó ngây ngốc lại hỏi một câu: “Ông có phải là ông nội hay không?”

“Ông nội đây! Song Song à, dù thế nào đi nữa, cháu cũng không thể nào kết hôn cùng với Tần Mặc được!” Lần này giọng nói của Ông nội Tần lại còn nghiêm túc hơn một chút so lúc nãy.

Không biết vì sao, Tô Song Song cảm thấy giống như bị một cây gậy đập mạnh mẽ túi bụi vào người vậy. Theo bản năng, cô nắm chặt lấy áo của mình, thử hỏi một câu vẻ dò xét, nhưng không chắc chắn lắm: “Ông nội, Tần Mặc không phải là anh trai ruột của cháu chứ?”

Ông nội Tần sửng sốt một chút, ngay sau đó kêu lên một tiếng: “Làm sao cháu biết?”

“Gì kia??!” Tô Song Song sửng sốt một chút, ngay sau đó liền cười nói: “Ông nội ngài chớ trêu cháu! Hai đứa chúng cháu làm sao có thể được, cái chuyện cười này thực sự không thành công. . .”

“Thật đó! Nếu không, người làm ông nội như ông đây làm sao lại phải liều cái mạng già để ngăn cản hai đứa chứ!” Ông nội Tần nói đến đây, cũng trở nên nóng nảy, giọng nói cũng lớn hơn.

Đối với chuyện này, Tô Song Song thật hết ý kiến. Cô ngây ngẩn cả người ra, phải một lát sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, lẳng lặng nói: “Ông nội, cái chuyện cười này dùng đùa giỡn một chút cũng không thể nào cười được!”

“Ông nội… Haiz! Có nói thế nào thì cháu cũng không tin đâu! Vậy bây giờ ông sẽ đi nói với Tần Mặc ngay lập tức!” Ông nội Tần rống lên một tiếng, trong nháy mắt đã cho Tô Song Song một đòn trí mạng.

Tô Song Song nhất thời một hồi choáng váng, đầu đau mắt hoa, thân thể thoáng lảo đảo, hai chân mềm nhũn liền ngã ngồi dưới đất. Tô Song Song mờ mịt nhìn hướng về phía trước, lúc này thật không thể nói ra lời.

“Song Song ông nội nói cho cháu biết trước, cũng là nghĩ muốn tạo cho cháu một chút giảm xóc… Về chuyện này, hai đứa mặc dù không phải là anh em ruột, nhưng mà cũng có liên hệ máu mủ! Cho nên hai đứa không thể kết hôn! Đúng thế! Không thể được!”

Ông nội Tần cũng gấp gáp đến độ lời nói cũng không còn được mạch lạc. Tô Song Song thì đến một câu nói cũng không nghe rõ được. Lúc này, trong đầu cô chỉ tràn ngập ý nghĩ, hai người bọn họ chính là thân nhân! Là thân nhân!

Ý nghĩ này giống như một cây gậy nặng nề giáng xuống, làm cho cô cảm giác rốt cuộc đầu óc như sắp rối loạn hết rồi. Thật lâu Tô Song Song cũng vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh. Ông nội Tần vẫn còn ở bên đầu điện thoại kia thỉnh thoảng lại an ủi Tô Song Song một đôi lời, nhưng mà Tô Song Song lại không thể nào nghe được câu gì.

Đọc FULL truyện tại đây

Một lát sau, Tô Song Song mới mờ mịt nói ra một câu: “Ông nội, để cho cháu suy nghĩ, trước hết ngài đừng tìm Tần Mặc nói vội.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Song Song cứ ngồi ở dưới đất như vậy, hoàn toàn trở nên mơ hồ rồi. Cô cảm giác, cảm thấy chuyện này không thể nào như vậy được. Nhưng mà ông nội Tần đã nói nghiêm túc như vậy, làm cho Tô Song Song cũng không có cách nào để chất vấn ông.

“Em đang ngồi đó làm gì thế?” Tần Mặc vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy Tô Song Song ngồi dưới đất, bộ dạng của cô giống như không còn chút hy vọng gì nữa vậy. Anh đi tới đưa tay kéo Tô Song Song lên.

Vẻ mặt của Tô Song Song vẫn mờ mịt như cũ, nhìn thấy Tần Mặc, cô vòng tay ôm lấy cổ Tần Mặc, dù đã vô cùng dùng sức, nhưng tay của cô vẫn còn hơi bị run rẩy.

“Em sao vây?” Tần Mặc cũng phát giác ra Tô Song Song có cái gì đó không đúng, giọng nói trở nên mềm mại, động tác cũng mềm dịu, nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng của cô.

“Không có…Không có gì!” Trong lòng Tô Song Song lúc này đang rối như tơ vò, hỏng bét. Bây giờ cô vẫn còn chưa xác định được những lời ông nội Tần vừa nói là thật hay giả. Nếu như xác định đó là giả thì không có chuyện gì, nhưng nếu là thật, Tô Song Song quả thực là không thể biết được, nếu như Tần Mặc biết chuyện anh sẽ làm ra những chuyện gì.

“Thật sao?” Tần Mặc dĩ nhiên không tin lời nói kia của Tô Song Song…, nhưng khi thấy bộ dạng cô dù có thế nào cũng không muốn nói ra…, thì Tần Mặc cũng không ép buộc cô, chỉ vỗ vỗ vào sau lưng Tô Song Song.

“Muốn ăn cái gì, em bảo với anh để anh đi mua cho em ăn.” Tần Mặc nói xong hơi đẩy khoảng cách giữa hai người ra một chút. Anh cúi đầu, dùng cái trán của mình chống đỡ vào trán của Tô Song Song, dịu dàng hỏi, “Còn giận anh sao?”

Gương mặt của Tần Mặc ghé gần sát vào mặt Tô Song Song. Tô Song Song lại bị anh hù dọa, chợt ngửa đầu về phía sau một chút. Nếu như cô không nhận được cú điện thoại kia của ông nội Tần, thì giờ phút này trong lòng cô sẽ phi thường ngọt ngào.

Thế nhưng một khắc này, nội tâm của Tô Song Song hỗn loạn cực kỳ. Khi cô ngả người về phía sau một chút thì nhìn thấy vẻ mặt của Tần Mặc co quắp, dĩ nhiên trên mặt anh lộ ra biểu cảm đầy sự kinh ngạc, lúc này cô mới ý thức được rằng mình đã có chút khoa trương rồi.

“Chuyện này… Đột nhiên em cảm thấy cơ thể mình có chút như bị phát sốt, sợ rằng sẽ lây bệnh cho anh.” Tròng mắt của Tô Song Song sáng ngời, chỉ vừa liếc vừa cũng biết cô chính là đang nói láo. Nhưng mà cô cũng không có dư thừa ý định muốn suy nghĩ nhiều về chuyện này.

Tần Mặc đứng thẳng người dậy, từ trên cao nhìn xuống Tô Song Song, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy? Có chuyện gì mà em không thể nói được với anh chứ?”

“Cái đó… Không có chuyện gì lớn, chỉ là… chỉ là em thấy trong người có chút không được thoải mái! Chắc sắp… sắp tới kỳ dì cả đến rồi!” Tô Song Song nói xong còn vươn cổ lên, mình tăng thêm cho mình chút can đảm.

“Tần Dật Hiên đã nói gì rồi hả?” Điều đầu tiên Tần Mặc nghĩ đến chính là Tần Dật Hiên, người trước nay vẫn luôn ở bên cạnh Tô Song Song.

Tô Song Song vừa định lắc đầu, nhưng mà cô thật sự không tìm được lý do nào tốt hơn lý do này, trong lòng chỉ có thể lặng lẽ nói lời xin lỗi đối

loading