Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 346

Chương 263: Trói trở về rồi nói

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song song càng nghĩ càng thấy không thích hợp, lời Cố Trọng nói quanh quẩn trong đầu thế nào cũng không cách nào quên, cô quay đầu lúng túng cười nói với Tần Dật Hiên: “Anh, em và Tô Mộ có hẹn, anh đưa em tới đó đi!”

Khi Tô Song Song trầm mặc, Tần Dật Hiên cũng biết cô quyết định không đi chỗ kia rồi, hắn lại nắm thật chặt tay lái dưới tay, mỉm cười gật đầu một cái.

Khoảnh khắc khi xe định chạy đi, đột nhiên có mười mấy người mặc âu phục đen xông ra từ phía trước, Tô Song Song còn xem náo nhiệt nhìn sang, nhưng càng nhìn càng không thích hợp, sao dường như những người này xông về phía bọn họ.

Tần Dật Hiên cũng cảm nhận được có điểm bất thường , đang định đè khóa cửa xuống, cửa bên chỗ Tô Song Song liền bị kéo ra, ngay sau đó một người áo đen to con nắm lấy cánh tay Tô Song Song, định kéo cô đi.

Tần Dật Hiên một phát bắt được cánh tay khác của Tô Song Song, hình như người mặc âu phục đen này sợ tổn thương đến Tô Song Song, cũng không dùng sức, nhưng cũng không buông tay.

“Cứu… Cứu mạng!” Không phải Tô Song Song sợ, mà ký ức bị bắt cóc lần trước thật sự quá không đẹp đẽ rồi, mỗi lần không còn nửa cái mạng nhỏ, cô làm bộ đáng thương nhìn Tần Dật Hiên.

Tần Dật Hiên cũng không dám dùng sức, chỉ có thể túm lấy Tô Song Song trước, một tay khác nhanh chóng đè nút cảnh báo của bản thân.

Hai tay Tô Song Song bị tóm được, ngọ nguậy hồi lâu vẫn giãy giụa không ra, cuối cùng sốt ruột, quay đầu dùng cằm húc đối phương, hy vọng có thể húc đau anh ta để cho anh ta buông tay ra.

Âu phục màu đen này bị phản ứng của Tô Song Song làm cho sửng sốt, suýt chút nữa buông lỏng tay ra, cũng may một khắc cuối cùng phản ứng kịp, lúc này những âu phục màu đen khác đã ra ngoài, mở cửa xe, liền giật Tần Dật Hiên và Tô Song Song ra.

Tô Song Song bị hai người đối phương xách cánh tay hai bên mang ra ngoài, hai chân lơ lửng không ngừng đạp loạn, bị sợ đến hốt hoảng thét chói tai.

“Buông tôi ra! Cứu mạng với!” Tô Song Song há miệng kêu to, câu tiếp theo còn chưa kịp kêu lên, miệng đã bị nhét vào, cô ưm ưm nhìn Tần Dật Hiên bị khống chế, nước mắt cũng nhanh chóng chảy ra.

Tần Dật Hiên giống như phát điên đánh nhau với bốn người, âu phục đen không biết có phải có thù oán với Tần Dật Hiên hay không, trên tay một chút đều không lưu tình, chỉ chốc lát sau trên mặt Tần Dật Hiên cũng bị thương.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhưng Tần Dật Hiên không hề buông lỏng, trực tiếp một quyền đánh tới một âu phục đen, nhanh chóng lại một cước đá ngã một người, đang định đánh một người khác, Lục Minh Viễn ở trong xe xem náo nhiệt thật sự không nhìn nổi xuống xe.

Anh sợ một là Tần Dật Hiên thật sự quật ngã những hộ vệ này, như vậy anh có thể mất nhiều hơn được, thứ hai là sợ dọa sợ Tô Song Song, đến lúc đó Tần Mặc khẳng định không tha cho anh.

Anh xuống xe, Tô Song Song vừa thấy là Lục Minh Viễn thì sững sờ, sau đó phát ra một tiếng “Ưm ưm”, đá chân, để cho cậu ta thả mình, nhưng tầm mắt Lục Minh Viễn đặt ở trên người Tần Dật Hiên, xem nhẹ Tô Song Song giương nanh múa vuốt.

“Lục Minh Viễn mày rốt cuộc định làm gì?” Sau khi Tần Dật Hiên nhìn thấy Lục Minh Viễn, vừa thất thần, trực tiếp bị hai âu phục đen trở tay giữ chặt, anh cũng không phí sức lực giãy giụa.

“Đương nhiên là đón chị dâu tôi trở về.” Lục Minh Viễn dùng khuôn mặt con nít giả vờ hung ác trừng mắt lườm Tần Dật Hiên, đi tới bên cạnh anh ta, nhìn dáng vẻ của anh ta, chỉ muốn cho anh ta một cước, chỉ có điều giữa Lục Minh Viễn và Tần Dật Hiên không hề có thù hận thâm sâu gì, nên không ra chân.

“Lục Minh Viễn mày đừng kiếm chuyện chơi!” Tần Dật Hiên cố hết sức kéo dài thời gian, đợi người của mình tới, nhưng Lục Minh Viễn có khuôn mặt trẻ con, nhưng tâm tư rất quỷ, trong nháy mắt liền phát hiện ra Tần Dật Hiên định kéo dài thời gian.

Anh lập tức phất phất tay, để cho người ta mang Tô Song Song lên xe trước, anh cúi đầu cao ngạo đưa mắt nhìn Tần Dật Hiên bị ép tới cúi người xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa nói: “Một chút ý định kia của anh, cũng chỉ có thể lừa được nhị manh hóa, người tôi mang đi, anh tốt nhất đừng tìm chị ấy nữa!”

Lục Minh Viễn nói xong cũng lên xe, ngồi ở bên cạnh Tô Song Song, bàn tay của Tô Song Song bị cột ra sau lưng, khăn tay nhét trong miệng nhả không ra, chỉ có thể tức giận kêu “Ưm ưm”.

Lục Minh Viễn thích chơi hơn Bạch Tiêu, anh nhìn vào mắt to đang lườm mình, vẻ mặt vô cùng ngây

loading