Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 345

Chương 262: Vạch trần bí mật nhỏ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cho tới bây giờ Tô Song Song đều không nghĩ ra hơn nửa giờ trôi qua nhanh như vậy, cô còn chưa nghĩ rốt cuộc có muốn đi hay không, Tần Dật Hiên đã gõ gõ cái bàn của cô.

Tô Song Song ngẩng đầu mờ mịt nhìn Tần Dật Hiên, thật sự không tiện mở miệng nói, mới vừa rồi cô vẫn đắm chìm trong đau thương của cãi lộn, đầu trống rỗng, thiếu chút nữa quên mất chút ý tưởng nhỏ này của mình, chứ đừng nói tới quyết định rồi.

“Được rồi, chúng ta đi bệnh viện đi!” Tần Dật Hiên nói xong kéo Tô Song Song đi ra ngoài, Tô Song Song hơi giãy giụa, cô sợ lỡ như mình suy nghĩ sai lầm rồi, vậy không phải càng khiến người chán ghét.

Tần Dật Hiên quay đầu lại nhìn cô, bình tĩnh nói: “Dù sao cũng đã như vậy, em cứ dùng kỹ năng vò đã mẻ lại sứt của em đi!”

Tần Dật Hiên nói xong, Tô Song Song sửng sốt một chút, lúc này cô đã bị Tần Dật Hiên kéo ra ngoài, cô mím mím môi, dù sao bây giờ đã đủ nguy nan rồi, kém một chút cũng không kém tới đâu.

Tô Song Song tăng thêm cố gắng lên cho mình, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng tiến quân đến bệnh viện, chỉ có điều đợi đến khi bọn họ tới cửa bệnh viện, Tô Song Song vừa xuống xe, khí thế liền rớt một nhịp, rõ ràng chịu đựng.

Tần Dật Hiên cảm thấy rõ ràng bước chân của Tô Song Song ở phía sau chậm lại, cũng biết cô lại định rút lui, anh ngừng kéo cô một chút, quay đầu nhíu mày nhìn Tô Song Song, ý bảo cô đừng sụp đổ.

Tô Song Song cau mày, rất muốn chịu thiệt, nhưng đợi cô phản ứng kịp, Tần Dật Hiên đã kéo cô đi tới cửa bệnh viện rồi.

“Anh à! Nếu không chúng ta ăn cơm xong rồi trở lại! Anh đói chưa?” Thân thể Tô Song Song vẫn hướng về phía sau, vẫn vùng vẫy giãy chết.

“Nếu em lại không đi, về nhà với anh, chuyện này cứ qua đi như vậy rồi, về sau cũng đừng tìm bọn họ tiếp xúc, có được không?” Tần Dật Hiên ra chiêu độc rồi, nói xong cũng không đi tới kéo cô, ngược lại buông tay ra, mặc cho Tô Song Song tự quyết định.

Tô Song Song đứng tại chỗ, cúi đầu, suy nghĩ một chút, lại ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy kiên định, để cho cô chạy trối chết như vậy, cô không tiếp nhận nổi!

“Đi đi đi! Nếu là em sai rồi, vậy em về nhà với anh!” Tô Song Song rốt cuộc không do dự nữa, trở tay kéo Tần Dật Hiên, sải bước đi tới bệnh viện.

Đọc FULL truyện tại đây

Ôn Tiểu Khê mới kết thúc phẫu thuật, mặc dù sinh mạng không thành vấn đề, nhưng rơi vào hôn mê sâu, có thể tỉnh lại hay không còn không biết. Cố Trọng và Đồng Nhược đều canh giữ ở cửa, sắc mặt hai người đều khó coi.

Đồng Nhược vừa nhìn thấy Tô Song Song, sắc mặt liền không tốt, ngay sau đó khẽ quát một tiếng: “Cô còn tới làm gì!”

Tô Song Song nhíu mày trong nháy mắt, cô chìa tay ra, chỉ vào mảnh giấy vụn trong lòng bàn tay mình, theo bản năng liếc mắt nhìn Cố Trọng, lúc này mới lên tiếng: “Tôi nghĩ tôi đã tìm được người phá hủy bản thảo.”

“!” Đồng Nhược hơi sững sờ, Cố Trọng cũng ngẩng đầu lên nhìn sang, vừa đúng đối diện với tầm mắt của Tô Song Song, anh nhanh chóng cúi đầu, không nhìn cô, ánh mắt lại không nhịn được liếc nhìn Tần Dật Hiên.

“Ai?” Đồng Nhược hồi hồn lại, nhanh chóng tiến lên, vội vàng bức bách Tô Song Song, muốn biết đáp án.

“Có những thứ như máu trên tờ giấy này.” Tô Song Song nói xong câu đó, tầm mắt rơi vào trên tay Cố Trọng, lời không nói toàn bộ, ý tứ đã rất rõ ràng.

Đồng Nhược cau mày nhìn về phía tay Cố Trọng, trong nháy mắt hiểu ý tứ trong lời Tô Song Song nói, anh bị chính ý nghĩ này của mình làm cho kinh ngạc, theo bản năng lui về phía sau một bước, đưa tay chống tường, lúc này mới ổn định thân hình.

“Làm sao có thể, Tô Song Song cô cũng quá xạo.” Đồng Nhược nhìn về phía Cố Trọng, chỉ do dự một giây liền chọn tin tưởng Cố Trọng, anh hung ác nhìn về phía Tô Song Song, “Tô Song Song ở đây không có ai truy cứu trách nhiệm của cô, cô bớt châm ngòi ly gián ở đây!”

“Người kia vốn không phải từ cửa chính đi vào, mà sau khi chưa đóng chặt cửa đã đi vào.” Tô Song Song nói xong, hít sâu một cái, nhìn chằm chằm Cố Trọng, từng câu từng chữ cực kỳ chân thật, “Nếu như em đoán không lầm, anh Trọng, tay của anh cũng không bị thương có phải không?”

Cố Trọng vẫn không nói gì, Đồng Nhược vội vàng quay đầu nhìn về phía Cố Trọng, thấy anh vẫn không nói gì, vội vàng mở miệng nói: “Anh Trọng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh mau nói đi!”

Cố Trọng trầm mặc một lúc, đưa tay phải của mình ra, gỡ băng vải trên tay ra. Đồng Nhược nhìn động

loading